Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1872:
Chẳng biết từ bao giờ, trong đầu bốn cha con Hoắc Trầm Lệnh chợt vang lên giọng nói trầm thấp, xa xưa của Minh Vương: "Anh Hoắc, còn cảm thấy điều này là trẻ trâu nữa không?"
Cảnh tượng trước mắt tức khắc biến mất, Hoắc Trầm Lệnh phát hiện họ vẫn đang ngồi trên xe.
Lúc này anh ấy cũng đã đoán ra khung cảnh ban nãy hẳn là do một trong số các thuật pháp của Phong Đô tạo nên, bèn hít sâu một hơi. Mặt mày anh ấy lúc này trông rất nghiêm túc, nhưng vẫn thấy được có xen lẫn đôi phần xấu hổ: "Anh Minh, xin lỗi."
Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần cũng chân thành xin lỗi: "Chú Minh, cháu xin lỗi ạ."
Minh Vương nhếch miệng cười khẽ: "Không sao! Dù gì mọi người cũng được sinh ra trong thời bình, chưa từng đích thân trải nghiệm bầu không khí khi ấy nên cảm thấy trẻ trâu cũng là bình thường... Bổn tọa hiểu mà."
Nói tới đây, Minh Vương lại lặng lẽ bổ sung: "Có điều... Bổn tọa không thể đồng tình, thế nên quyết định dẫn mọi người tự trải nghiệm, cảm nhận cho biết."
Hoắc Trầm Lệnh gật đầu: "Mỗi một quy tắc, quy định tồn tại trên đời đều có nguyên do của nó." Nói đoạn, Hoắc Trầm Lệnh nghiêm túc mắt đối mắt với Minh Vương: "Anh Minh, xin thụ giáo."
Khóe miệng Minh Vương lại cong lên: "Bổn tọa biết trong lòng anh cũng không đồng ý với nhận định trẻ trâu của Tư Thần, chỉ là muốn thấy bổn tọa chịu thua nên mới hùa theo thôi."
Hoắc Trầm Lệnh mím môi, không nói lời nào, nhưng cũng không dời mắt sang chỗ khác, trái lại vẫn tiếp tục nhìn thẳng vào đôi con ngươi sâu thẳm, khó lường của Minh Vương.
Minh Vương nhẹ nhàng chớp mắt, rồi bất ngờ mở miệng thở dài: "Tiểu Hoắc à..."
Hoắc Trầm Lệnh sa sầm mặt, Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần đồng thời trợn trừng mắt, sau đó cùng phì cười: "Ha!"
Minh Vương quay đầu nhìn ba người họ: "Ba đứa cười gì vậy?"
Chẳng lẽ anh ấy gọi sai?
Hoắc Tư Cẩn cố nhịn xuống, lại không tài nào giấu nổi ý cười trong mắt: "Chú Minh, nhìn bề ngoài trông chú còn trẻ hơn cả cha cháu nữa á!"
Hoắc Tư Tước: "Nếu không còn cách nào, hay là gọi ông Hoắc đi!"
Hoắc Tư Thần: "Thôi! Anh hai à, cha chúng ta đâu có già tới vậy, tính ra vẫn còn trẻ chán mà!"
Hoắc Trầm Lệnh: "... Ba đứa... Đừng nói nữa!"
Hiếm được một lần Minh Vương đồng ý với Hoắc Trầm Lệnh: "Đúng vậy, người lớn đang nói chuyện, trẻ con đừng xen miệng vào."
Trong cơn mơ màng, Tể Tể như nghe thấy lời hai cha vừa nói, bé không đồng ý, thế nên dù mi mắt nặng trĩu, bé vẫn lẩm bẩm phản đối: "Cha... Qua năm mới rồi, Tể Tể đã bốn tuổi, là trẻ lớn rồi, có thể cùng tâm sự với cha mà.
"
Minh Vương lập tức đổi giọng, gật đầu đầy cưng chiều: "Ừm, Tể Tể lớn rồi, có thể tâm sự."
Hoắc Trầm Lệnh: "Đúng vậy!"
Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần: "..."
Không đúng!
Hai người không cảm thấy cán cân trong lòng mình nghiêng quá đáng rồi hả?
Tể Tể vùi đầu vào lòng Hoắc Tư Thần, hình như bé cảm thấy không được thoải mái, thế là lại trở mình, dẫn tới áo nhỏ bị quấn lên, để lộ hơn nửa cái bụng tròn quay.
Hoắc Tư Thần, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Cẩn vội duỗi tay kéo áo xuống: "Tể Tể?"
Tể Tể: "Khò... khò..."
Ba anh em Hoắc Tư Cẩn: "..."
Hoắc Trầm Lệnh: "Được rồi, im lặng nào, đừng quấy rầy giấc ngủ của Tể Tể."
Ba anh em Hoắc Tư Cẩn: "..."
Minh Vương lại chẳng mấy để tâm đến chuyện này: "Không sao, thích làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói, giờ Tể Tể vẫn còn say, không có thức ăn ngon kích thích thì thường sẽ không tỉnh lại đâu."
Ba anh em Hoắc Tư Cẩn: "..."
Nghe vậy, Hoắc Trầm Lệnh chợt quay sang nhìn Minh Vương: "Sao anh lại cho Tể Tể uống rượu? Con bé mới bốn tuổi thôi mà."
Minh Vương tiếp tục đan mười ngón tay vào nhau, an tường đặt trên bụng, mắt nhìn thẳng về phía trước: "Uống rượu thì có sao? Tới cả canh Mạnh Bà con bé còn húp, hiện vẫn chạy nhảy vui vẻ như thường đó thôi!"
Hoắc Trầm Lệnh: "... Nếu không phải Tể Tể sinh ra dưới địa phủ, chắc từ ba năm trước đã bị anh đưa xuống dưới báo danh không ít lần rồi cũng nên!"
Minh Vương bật cười: "Anh cũng biết Tể Tể sinh ra ở địa phủ mà, thế nên... không cần cẩn thận quá mức làm gì cho mệt."
Hoắc Trầm Lệnh: "Nhưng suy cho cùng Tể Tể vẫn là một cô bé yểu điệu mà."
Minh Vương chặc lưỡi: "Anh từng gặp cô bé yểu điệu nào có thể một đấm chọc thủng trời bao giờ chưa?"
Hoắc Trầm Lệnh: "..."
Ba anh em Hoắc Tư Cẩn thấy Minh Vương và cha ruột lại bắt đầu đấu võ miệng thì liên tục quay sang anh nhìn em, em nhìn anh.
[Cha ruột của Tể Tể nuôi Tể Tể như nuôi heo vậy.']
[Còn cha chúng ta thì chỉ sợ không dành đủ nhiều tình yêu cho em ấy.]
[Cha ruột của Tể Tể cho rằng với sức mạnh một đấm lủng trời của Tể Tể, em ấy rất hợp để nuôi thả.]
[Nhưng cha chúng ta lại rất thương Tể Tể, vì Tể Tể là bé gái duy nhất trong nhà.]
[Ván này ai sẽ thắng đây?]
[Tiếp tục theo dõi tình hình mới biết được.]
Ba anh em Hoắc Tư Cẩn hiên ngang mắt đi mày lại như vậy, muốn không để hai người cha phát hiện thật sự rất khó.
Minh Vương và Hoắc Trầm Lệnh đồng thời quay đầu nhìn họ.