Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1876:

Dứt lời, Hoắc Chí Hoa mỉm cười chào tạm biệt đám người Hoắc Trầm Huy, rồi dẫn vợ và con gái đi trước.

Bà ba Hoắc tức tối chửi với theo bóng lưng của anh ấy: "Cái đồ hỗn láo có vợ quên mẹ, đáng lý lúc mới sinh mày ra, bà đây phải vất mày ra đường, cho mày chết rét trong tuyết luôn mới phải."

Mắng xong Hoắc Chí Hoa, bà ta lại quay sang chửi bới Trương Khiết: "Đồ con đàn bà đê tiện dám xúi giục con trai tao bỏ rơi mẹ ruột cũng như anh em trong nhà, còn sinh hai đứa điếm..."

Bà ba Hoắc mắng cực kỳ khó nghe, Hoắc Giang Hoan thật sự không nhịn nổi nữa, tính quay đầu phản bác, nhưng lại bị Trương Khiết kéo tay rời đi.

Cả nhà Hoắc Trầm Huy cũng xoay người rời khỏi. Cuối cùng chỉ còn lại bà ba Hoắc tiếp tục đứng tại chỗ chửi bậy, qua một hồi còn chửi lây sang cả Mã Như Hoa.

Chờ tới khi cả gia đình quay về nhà cũ, trong nhà vẫn còn thân thích tới chúc tết. Người lớn quây quần trò chuyện, còn đám nhỏ thì lên lầu ngó xem hai đứa nhóc đã tỉnh chưa. Nhưng chân còn chưa đặt lên cầu thang, bà cụ Hoắc đã tới báo một câu: "Tể Tể và Tiểu Tương qua nhà ông cả các cháu chơi rồi."

Hai anh em Hoắc Tư Lâm liếc nhìn nhau, quyết định binh chia hai ngả. Một bên đi tìm Hoắc Đông Hải và Hoắc Tây Hải, bên còn lại qua nhà ông cả Hoắc tìm hai đứa nhóc.

Lúc này, Tể Tể đang được hai anh lớn Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên dúi đồ ăn cho. Tương Tư Hoành ngồi bên cạnh cũng thỉnh thoảng được đút mấy miếng. Lát sau, Trương Yến Hồng còn cầm theo kẹo sữa tới, nhét đầy hai cái túi nhỏ trước ngực của bọn nhóc.

Sau khi ăn uống no say, hai anh em Hoắc Triệu Hàn dẫn Tể Tể và Tiểu Tương ra ngoài tản bộ.

Tuyết ngoài sân với trên đường đã được quét dọn sạch sẽ, nhưng sân bóng rổ ở phía tây của thôn hẵng còn đọng rất nhiều tuyết. Hai anh em quyết định dắt Tể Tể và Tương Tư Hoành qua đó đắp người tuyết.

Tể Tể và Tương Tư Hoành không sợ lạnh, chơi vui đến quên trời quên đất. Tuy Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên thấy lạnh, nhưng nhìn hai đứa nhỏ vui vẻ như vậy, hai người cũng vui lây.

Kết quả trong một phút bất cẩn, một quả cầu tuyết bất ngờ đập thẳng vào gáy Hoắc Triệu Hiên. Hoắc Triệu Hiên chỉ cảm thấy sau gáy nhói lên, lúc lấy tay sờ thì hơi ươn ướt. Cậu ấy cúi đầu nhìn quả cầu tuyết vỡ nát trên đấy, bên trong thế mà lại bọc một hòn đá nhỏ.

Tể Tể tức khắc nhào tới: "Anh Triệu Hiên, anh có sao không?"

Tương Tư Hoành và Hoắc Triệu Hàn quay ngoắt về hướng quả cầu tuyết bay đến.

Cách đó không xa, phía sau gốc cây đại thụ là Hoắc Tây Hải và bốn, năm thằng bé trông lớn tuổi hơn họ nhiều, tóc tai sặc sỡ đủ màu.

Bọn chúng thấy bị phát hiện, lập tức co giò chạy, vừa chạy vừa kiêu căng khiêu khích: "Hoắc Triệu Hàn, có giỏi thì đuổi theo bọn tao nè!"

Tương Tư Hoành tính bật người đuổi theo, lại bị Hoắc Triệu Hàn nhanh chân ngăn cản: "Tiểu Tương, không đáng bại lộ thân phận vì đám người đó đâu, chúng ta ở lại xử lý miệng vết thương cho Triệu Hiên trước, chờ các anh của em tới lại đi tìm bọn nó tính sổ."

Tương Tư Hoành chớp chớp mắt: "Anh Triệu Hàn biết bọn chúng trốn đi đâu hả?"

Hoắc Triệu Hàn xoa đầu Tương Tư Hoành, dõi mắt nhìn theo đám người Hoắc Tây Hải, nghiến răng ken két nói: "Biết chứ!"

Cái tên Hoắc Tây Hải vô liêm sỉ này, mùng một đầu năm mà cũng dám gọi đám đầu gấu ở trấn trên tới gây sự với họ.

Giỏi lắm!

Hoắc Tây Hải dẫn theo đám côn đồ chạy một mạch đến bờ ao ở phía tây gia trang.

Cả đám thở hổn hển.

Tên thanh niên có vết sẹo trên mặt, lớn tuổi nhất trong nhóm, nheo mắt đầy âm hiểm.

"Xác định lát nữa chỉ có bốn đứa đó tới?"

Hoắc Tây Hải vội vàng gật đầu.

"Anh Phong yên tâm, anh trai em với hai đứa em họ kia của em đang giữ chân đám Hoắc Tư Lâm, chỉ cần chúng ta ra tay đủ nhanh, bọn họ chắc chắn không kịp tới cứu đâu."

Mã Phong gật đầu.

"Được! Lát nữa chúng tới, cứ theo kế hoạch mà làm!"

Hoắc Tây Hải xoa xoa tay, mặt mày phấn khích.

Một tên đàn em lên tiếng.

"Anh Phong, thật sự muốn ném bọn nó xuống ao sao? Cái ao này hình như khá sâu, lỡ mà xảy ra án mạng... thì..."

Mã Phong cười khẩy.

"Không xảy ra án mạng, tao tự mình đến đây làm gì?"

Tên đàn em có chút sợ hãi.

"Hả?"

Mã Phong nhìn chằm chằm vào gã ta.

"Sợ à?"

Tên đàn em không dám nói gì, vội vàng cúi đầu, toàn thân căng thẳng.

Mã Phong bực bội đá gã ta một cái.

"Vô dụng! Yên tâm đi, mày chưa đủ mười sáu tuổi, cho dù có xảy ra án mạng, cùng lắm là bị giáo dục lại thôi!"

Hoắc Tây Hải và mấy tên đầu vàng bên cạnh đồng loạt gật đầu.

"Đúng vậy! Chuyện này tụi em rành lắm!"

Hoắc Tây Hải cười hì hì.

"Nhân lúc chưa đủ mười sáu tuổi, muốn làm gì thì làm, sướng biết mấy! Đợi qua mười sáu tuổi rồi, lúc đó là phạm pháp đấy."

Mã Phong rất hài lòng với lời nói của Hoắc Tây Hải, ánh mắt dâm tà và lạnh lùng nhìn cậu ta.

Lão già nói không sai, nhà bà ba Hoắc, trừ bỏ Hoắc Chí Hoa gần như đoạn tuyệt quan hệ, thì đều thối nát hết.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free