Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1869:

"Hoa xuân nở rộ cuốn đi ưu phiền ngày đông, gió khẽ thoảng qua đưa tới hơi thở lãng mạn..."

Xong xuôi, Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng ngẩng đầu lên, bốn con mắt chớp chớp nhìn họ đầy chờ mong, đặng ngây ngô nói: "Ông nội, bà nội, hát đi ạ!"

Ông cụ và bà cụ Hoắc: "..."

Ông cụ Hoắc đau hết cả răng!

Khóe miệng bà cụ Hoắc cũng giật giật liên hồi.

Bà ấy không thích bài này!

Nhưng trông hai đứa nhỏ có vẻ rất thích, nên dù bà cụ Hoắc đã bàng hoàng tới chết lặng cũng không muốn để hai đứa nhỏ mất vui.

"Tể Tể, đổi cho bà nội bài khác đi em!" Đúng lúc này, Hoắc Tư Cẩn chủ động chuyển màn hình sang bài khác.

"Là một người lính, tôi không hề giống..."

Hai cụ: "..."

***

Mãi tới một giờ sáng, bầu không khí gà bay chó sủa, ầm ĩ như cái chợ trong nhà họ Hoắc mới biến mất, trở về với sự tĩnh lặng thường ngày. Thay vào đó, tiếng chơi mạt chược của bốn người Tương Uyên, Cửu Phượng, Minh Vương và Kế Nguyên Tu dần rõ ràng hơn.

Tương Uyên: "Hai văn!"

Cửu Phượng: "Ăn một! Ba sách!"

Minh Vương: "Ba sách! Phỗng!"

Kế Nguyên Tu: "Trên phỗng, rút bài!"

Các vị phụ huynh nhà họ Hoắc: "..."

Tể Tể thấy cha nuôi ngạc nhiên ra mặt thì khẽ chớp đôi mắt to tròn, cười tủm tỉm giải thích: "Nhóm cha Minh Vương dựng lồng cách âm rồi nên dù chúng ta có ầm ĩ cỡ nào cũng không làm ồn đến họ đâu ạ!"

Các vị phụ huynh: "..."

***

Trời mới tờ mờ sáng, các vị phụ huynh nhà họ Hoắc vừa chợp mắt ngủ chưa được mấy tiếng đã phải lồm cồm bò dậy. Dựa theo kế hoạch thì hôm nay họ sẽ quay về nhà cũ ở thôn trang nhà họ Hoắc để tế tổ và chúc tết.

Hai mắt Hoắc Trầm Huy thâm quầng, Hoắc Trầm Lệnh thì mặt mày uể oải, còn Hoắc Trầm Vân đi đường mà đầu cứ gật như gà mổ thóc...

Ông cụ Hoắc tinh thần sa sút, bà cụ Hoắc cũng ủ rũ, không chút sức sống. Cả nhà quay qua nhìn bốn dị nhân vẫn còn hào hứng đánh mạt chược trong phòng khách, lặng lẽ ngẩng đầu nhìn trời!

Là dị nhân thật tốt!

Là dị nhân không cần ngủ!

Là dị nhân không sợ bị làm ồn!

Là dị nhân...

Hoắc Trầm Lệnh thấy Tể Tể vừa dụi mắt, vừa lảo đảo xuống lầu thì vội vàng bước tới ôm cô bé lên: "Tể Tể, con bảo cha Minh Vương lái xe chở nhà ta về nhà cũ ở thôn trang đi!"

Dựa vào đâu mà họ bị hành hạ tới ù cả tai mà ông cha ruột Phong Đô kia vẫn còn ở đó thủng thẳng đánh mạt chược! Còn là đánh xuyên đêm!

Tể Tể mơ màng ngáp dài, khẽ gật đầu, sau đó vung tay lên, thu hồi lồng cách âm bên chỗ cha Minh Vương: "Cha ơi, trời sáng rồi, bọn con phải tới thôn trang nhà họ Hoắc, cha lái xe đi cùng bọn con được không ạ?"

Minh Vương nhìn quân bài đã hạ xuống.

..

Hửm?

Hát karaoke xong rồi sao?

Nhanh ghê ta!

"Không chơi nữa! Phải đưa con gái về nhà cũ rồi!"

Cửu Phượng sốt ruột: "Nè nè nè... Sao lại nghỉ? Đêm qua tới giờ tôi thua kha khá, tôi phải..."

Tương Uyên vuốt mặt: "Cậu có thua nhiều bằng tôi không? Đi thôi, tôi cũng phải chở con mình đi cùng!"

Ông cụ non Kế Nguyên Tu gật đầu: "Đúng vậy! Để hôm khác chơi tiếp, chứ cháu cũng phải về nhà cũ, vì hiện tại tên cháu đang ở trong sổ hộ khẩu nhà họ Hoắc mà!"

Cửu Phượng: "..."

Nhưng anh ta đâu có cần về nhà cũ ở thôn trang nhà họ Hoắc tế tổ đâu!

Anh ta là chim già sống mấy chục nghìn năm đấy!

Mấy người ở thôn trang nhà họ Hoắc... có ai đủ tư cách cho anh ta tế tổ sao?

Không sợ giảm thọ, âm đức hao tổn hả?!

Đại gia đình nhà họ Hoắc lái bốn chiếc xe, xách theo quà cáp chuẩn bị sẵn từ trước ra khỏi trang viên, hướng thẳng một đường về phía thôn trang.

Cửu Phượng chơi cả đêm không thắng ván nào khẽ đảo mắt, quay đầu nhìn về phía đám yêu quái Thỏ Đen: "Chơi chút không?"

Thỏ Đen xua tay lia lịa, một tiểu yêu ngàn năm như nó chơi bài với một con chim bất tử sống mấy chục ngàn năm hả? Dù mỗi lần chỉ cược một sợi lông thì sợ là nó cũng sẽ thua tới trọc lóc mất!

Cửu Phượng không quan tâm, liếc một vòng: "Cử ba đứa lên trước, thua thì thay ra, đứa khác vào!"

Đám yêu quái: "..."

Chúng nó toàn là tầng lớp dưới đáy xã hội trong trang viên cả, đào đâu ra tiền mà chơi!

Không chờ chúng nó ngồi vào bàn, Cửu Phượng chợt xoay đầu nhìn về phía cổng: "Thứ gì vừa lẻn vào thế?”

****

Đoàn xe lần lượt chạy ra khỏi trang viên nhà họ Hoắc, đi đầu là xe của Minh Vương. Lúc chiếc xe cuối cùng đi ngang qua cổng lớn trang viên, trên chiếc xe đi đầu, Minh Vương còn chẳng thèm đặt tay nào lên vô lặng bỗng nghiêng đầu, nhìn thoáng qua kính chiếu hậu.

Tể Tể vẫn còn mệt rã rời là người đầu tiên để ý tới hành động này của cha Minh Vương, thế là cũng quay đầu nhìn ra đằng sau. Có điều hình như bé quên mình đang ở trần gian nên không có xoay người hay hơi quay đầu qua bên nhìn mà trực tiếp xoay nguyên cái đầu một trăm tám mươi độ.

Mà chắc cũng chẳng sao, tới cha Minh vương còn đang ung dung ngồi tại ghé lại, mười ngón đan nhau, an tường đặt trên bụng, trông chẳng khác gì lúc nghỉ ngơi trong điện Minh Vương cơ mà.

Hoắc Tư Tước ngồi bên cạnh trố mắt ngạc nhiên, may là vẫn còn giữ được bình tĩnh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free