Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1868:

Hoắc Trầm Lệnh quay đầu nhìn Minh Vương đang đánh mạt chuộc, lửa giận vốn đã tắt tức khắc thổi bùng lên.

“Anh ta…” Hoắc Trầm Lệnh còn chưa nói hết câu, Tể Tể và Tương Tư Hoành lập tức dẫn đám yêu quái Thỏ Đen, gà trống nhỏ… chạy như bay tới. Tương Tư Hoành vỗ tay, toàn bộ đèn đóm trong trang viên lập tức tắt ngóm.

Ấy thế mà từ trong phòng khách vẫn còn truyền tới tiếng của Tương Uyên: “Nhị văn!”

Cửu Phượng: “Không ăn! Bạch!”

Kế Nguyên Tu: “Bạch! Phỗng!”

Minh Vương: “Tới!”

Đám người Hoắc Trầm Lệnh, Hoắc Tư Lâm: “...”

Ngay giây sau, trong phòng chợt lóe lên đủ loại ánh sáng xanh đỏ tím vàng.

Rực rỡ đến chói cả mắt!

Nhóm Hoắc Trầm Huy vô thức nhắm chặt mắt lại.

Kèm theo đó là tiếng DJ chấn động linh hồn khủng bố từng xuất hiện trước khi trang viên bị nổ tung.

****

TV ngoài phòng khách đã được đổi thành màn chiếu phim cực lớn, hiện đang phát bài hát "Dã Lang Disco"! Ngoài ra, chẳng biết từ bao giờ mà trên bốn vách tường xung quanh cũng đã được treo màn chiếu, tất cả đều đang sáng lên.

Về phần Tể Tể, lúc này, cô bé đang đứng ở lan can tầng hai, hai tay cầm bảy, tám cái micro, gân cổ rống lên bằng chất giọng ngọng ngịu của mình: "Nào! Bên trái... Cùng tôi vẽ một rồng... Hey! Bên phải của em, lại vẽ một dải cầu vồng!!!"

Ông cụ Hoắc với bà cụ Hoắc đang say mèm sợ tới ngồi bật dậy khỏi giường, đầu nhói lên từng cơn: "Chuyện gì vậy?"

Hai cụ vừa bước ra khỏi phòng, đập vào mắt là cảnh Tương Tư Hoành vừa hát vừa hét vào micro gọi cha nuôi, chú hai và chú ba mới bị đánh thức hát chung: "Cha ơi, chú hai, chú ba, mau, cùng hát nào! Trong trái tim em, tự do sải cánh... Yeah, yeah... Đây là thời đại tươi đẹp nhất..."

Thỏ Đen: "Núi Ô Mông trập trùng, núi kề núi, ánh trăng rơi, vương trên bãi Hưởng Thủy..."

Chu Đại Phúc: "Đã chết vẫn muốn yêu..."

Hổ Nhỏ: "Hai con hổ thích nhảy múa, chú thỏ con ngoan ngoãn nhổ củ cải..."

Tể Tể: "Yêu bóng hình cô độc của cậu lướt qua hẻm tối... Yêu dáng vẻ bất khuất của cậu..."

Thầy Cát Mẫn: "Chàng trai anh dũng và cường tráng trên lưng ngựa, lao nhanh tựa cơn gió..."

***

Ghê gớm thật!

Nguyên gian phòng khách rộng ba, bốn trăm mét vuông của biệt thự nhà họ Hoắc nhoáng cái đã biến thành sàn nhảy xập xình!

Nhưng sàn nhảy nhà người ta cùng lắm là một nhóm cùng nhau ngân nga, còn mọi người sẽ vừa lắc lư cơ thể vừa hát theo, nhưng nhà họ Hoắc thì khác!

Bởi trên cả bốn vách tường trong phòng khách nhà họ Hoắc đều có treo màn chiếu, mỗi mản ảnh lại phát một đoạn nhạc, một hình ảnh khác nhau, tóm gọn lại là hỗn loạn cực độ!

Giọng của mấy đứa nhỏ và đám yêu quái ngày càng lớn, ban đầu còn nghe ra được giai điệu, nhưng dần dần lại như biến thành cuộc thi xem giọng ai lớn hơn.

Đầu ông cụ Hoắc ông ông hết cả lên. Đã lâu lắm rồi ông cụ không cao giọng dạy dỗ con cháu, có điều lần này ông thật sự không nhịn nổi nữa, trong một phút sôi máu đã lỡ miệng quát thằng con cả một cậu: "Hoắc Trầm Huy, mấy đứa tính lên trển ngồi luôn hay gì?"

Ba anh em Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân: "..."

Im phăng phắc!

Chết lặng là trạng thái mới của ba anh em nhà họ Hoắc vào tối nay!

Một sự tĩnh lặng đến chói tai!

Hoắc Trầm Lệnh vô thức cúi đầu, thằng con trai mới giây trước còn ôm đùi anh ấy gào khóc đã sớm trốn mất dạng.

Anh ấy đưa mắt nhìn quanh, cố gắng để bản thân quen với ánh đèn sặc sỡ, chói lòa, sau một lúc lâu mới tìm thấy được thằng nhãi nhà mình đang ôm một đống micro gân cổ gào thét giữa đám yêu quái.

Hoắc Tư Thần: "Xông vào sơn động, bắt gặp công chúa và con rồng khổng lồ đáng sợ. Anh hùng rút bảo kiếm khỏi vỏ... Con rồng tuyên bố: Ta là... Côn Đồ Khố Tháp Tạp Đề Khảo Đặc Tô Ngõa Tây Lạp Tùng..."

Hoắc Trầm Lệnh: "..."

Huyết áp lập tức tăng chóng mặt!

Đầu óc như sắp nổ tung!

Bên cạnh Hoắc Tư Thần là Hoắc Tư Tước, lúc này cũng cầm một cái micro trong tay: "Tôi muốn sống thêm năm trăm năm nữa!!!"

Hoắc Trầm Lệnh: "..."

Muốn nhét mấy đứa này về nồi nấu lại ghê!

Về phần Tể Tể, chẳng biết từ lúc nào mà bé đã chạy bình bịch tới bên cạnh cha nuôi Hoắc, vui vẻ nhét một đống micro vào tay anh ấy, sau đó cất giọng non nớt: "Cha ơi, cùng hát karaoke nào!"

Hoắc Trầm Lệnh: "..."

Não anh ấy sắp nổ thật rồi!

Thế mà Tể Tể vẫn tiếp tục thúc giục: "Cha ơi, hát karaoke đi! Vui lắm á! Náo nhiệt cực kỳ, Tể Tể thích náo nhiệt!"

Tương Tư Hoành cũng ôm một đống micro chạy tới, nhét toàn bộ vào tay, vào lòng Hoắc Trầm Huy: "Cha! Hát! Là Disco O đấy, chắc chắn cha sẽ thích!"

Hoắc Trầm Huy: "..."

Hoắc Trầm Vân say đến choáng vãng nãy giờ vẫn còn hoang mang, không hay biết gì, cứ tưởng trời sắp sụp! Hoặc là thiên lôi sắp đánh xuống! Chờ tới khi nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh, anh ấy lập tức chạy theo bài hát mà mình yêu thích, gia nhập cuộc thác loạn trong phòng khách: "Không kịp, không còn kịp nữa, người từng cười trong nước mắt..."

Sau khi "tặng" đống micro cho hai người xong, Tể Tể và Tương Tư Hoành lập tức xoay người bỏ đi, chạy thẳng tới chỗ ông cụ và bà cụ Hoắc.

Tể Tể giơ tay nhỏ lên, màn chiếu phim lớn nhất tức khắc chuyển qua bài hát kế tiếp. Kế đó, Tể Tể nhét ba cái micro vào tay bà cụ Hoắc đã hóa đá, cùng lúc này, Tương Tư Hoành cũng nhét micro vào tay ông cụ Hoắc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free