Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1867:
Cửu Phượng: “Cháu không chơi hả?”
Hoắc Tư Cẩn khiêm tốn đáp: “Chú Cửu Phượng, mọi người đều là dị nhân nên mọi người chơi với nhau đi ạ, chứ cháu mà chơi cùng mọi người… Thật sự có hơi không biết tự lượng sức ấy.”
Cửu Phượng vui vẻ đáp: “Vậy được, bọn tôi sẽ chơi.”
Minh Vương lườm anh ta: “Cậu có tiền không?”
Cửu Phượng thẳng tay móc từ trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng: “Khinh thường ai vậy?”
Đúng lúc này, Tương Uyên bỗng quay sang hỏi Minh Vương: “Thế anh có nhân dân tệ không?”
Minh Vương: “Mấy người có chắc mình không cần Địa phủ Thông bảo không?”
Hai mắt Cửu Phượng và Tương Uyên lập tức sáng rực lên.
Địa phủ Thông bảo!
Với người bình thường mà nói, một đồng Địa phủ Thông bảo tương đương một trăm triệu nhân dân tệ, nhưng với những dị nhân như họ, một đồng Địa phủ Thông bảo chẳng khác nào một tờ giấy thông hành cho phép mua nhà ở khu trung tâm địa phủ cả.
“Cần, cần chứ! Bày bàn, bày bàn đi!”
Minh Vương: “Còn thiếu một người!”
Lúc này, Hoắc Tư Lâm đã kéo Kế Nguyên Tu - cuối cấp mẫu giáo bé tới.
Kế Nguyên Tu hoang mang: “Có chuyện gì vậy ạ?”
Minh Vương, Tương Uyên và Cửu Phượng hiếm được một lần đồng thanh: “Chơi mạt chược!”
Rồng con gần hai ngàn tuổi - bạn nhỏ Kế Nguyên Tu: “Cháu không biết chơi đâu.”
Hoắc Tư Lâm cười híp mắt: “Không sao đâu chú nhỏ, ban đầu cháu sẽ đứng bên cạnh chỉ chú chơi, chú thông minh như vậy, chơi vài ván là hiểu ngay thôi.”
Minh Vương nhìn quanh một vòng, không thấy con gái cưng đâu: “Tể Tể đi đâu rồi?”
Tương Uyên cũng liếc mắt tìm con trai ruột: “Tư Hoành đâu?”
Bấy giờ, Hoắc Tư Thần đang đứng ở phòng khách nhỏ kế bên canh chừng, vừa nghe hai người hỏi, cậu lập tức gân cổ trả lời: “Bác Tương, chú Minh, Tể Tể với Tiểu Tương xuống tầng hầm chơi rồi, chốc nữa sẽ lên ngay.”
Minh Vương căn dặn Hoắc Tư Thần: “Thế Tư Thần nhớ để mắt tới Tể Tể, ban nãy lúc ăn cơm con bé lén chú uống rượu, hơn nữa còn uống không ít, coi chừng nó phá luôn tầng hầm đấy.”
Hoắc Tư Thần hoảng hốt: “Hả? Tể Tể uống rượu ấy ạ?”
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh ngồi bên cạnh uống trả cũng giật mình, đồng thời bật người khỏi sofa.
“Để anh xuống xem thử.”
Nhưng Hoắc Trầm Lệnh lại nhanh chân hơn, ấn Hoắc Trầm Huy ngồi trở lại ghế: “Anh nghỉ ngơi chút đi.”
Hoắc Trầm Huy cũng thấy hơi choáng, đành gật đầu.
Thế lúc này, Tể Tể và Tương Tư Hoành đang làm gì dưới tầng hầm ta?
Đúng là hai đứa nhỏ có xuống dưới đó thật, nhưng không vào rạp chiếu phim.
Tể Tể chép miệng, mặt mày đỏ bừng, vung vẩy đôi chân nhỏ chạy bịch bịch về phía trước, hơn nữa còn không hề nghiêng ngả hay lảo đảo.
Tương Tư Hoành bám sát phía sau, vừa chạy vừa gọi lớn: “Tể Tể, lộn rồi, lộn rồi, bên này cơ.”
Nhưng Tể Tể không ngừng lại, thậm chí còn đi nhanh hơn, trực tiếp xuyên tường luôn.
Tương Tư Hoành chỉ đành tăng tốc đuổi kịp: “Tể Tể… Hửm? Chỗ này là… Hầm rượu?”
Tể Tể cười híp mắt, quay đầu nhìn cậu ấy: “Anh Tiểu Tương, uống không?”
Kỳ thật ban nãy Tương Tư Hoành cũng lén nhấp vài ngụm rượu nho ngọt, giờ nghĩ tới không kiềm được mà chép miệng: “Uống!”
Trên hết thì chỗ này có quá trời rượu luôn, tuyệt đổi đủ!
Hai đứa nhỏ lập tức duỗi tay ôm lấy nguyên một chai rượu, há miệng nốc ừng ực. Với cái dạ dày không đáy của Tể Tể, chẳng mấy chốc đã xử lý xong hai phần ba số rượu dưới hầm, một phần ba còn lại đương nhiên là vào bụng Tương Tư Hoành.
“Tể Tể, còn hát karaoke nữa không?”
Lúc này Tể Tể đã hơi say, đầu óc quay cuồng: “Hát, hơn nữa phải rủ mọi người cùng hát mới được. Tể Tể sẽ bảo Thỏ Đen chuẩn bị cho mỗi người một cái micro… Nếu các anh không hát, chúng ta sẽ hát trước mở màn, hát thật lớn, thật vang… vang dội vào… hức…”
Tương Tư Hoành gật đầu: “Được, thế bây giờ chúng ta đi lấy micro mang lên trên đi.”
Tể Tể: “Ừm, mang lên trên.”
Tể Tể ngã trái ngã phải tiến về phía trước, Tương Tư Hoành vẫn ổn, còn giúp cô bé xuyên tường.
Hai người họ chạy xuống rạp chiếu phim dưới tầng hầm, gọi đám yêu quái Thỏ Đen đã ăn xong cơm tất niên, đang chờ ở rạp, rồi tiếp tục đi lên.
Bấy giờ, Thỏ Đen chợt nhớ tới Hoắc Khánh Từ vẫn luôn đứng chờ ngoài cổng lớn của trang viên: “Cô chủ, bà già họ Hoắc kia vẫn còn đứng chờ ngoài cổng lớn đấy, có cần gọi bà ta vào trong không? Trời đổ tuyết rồi, lỡ bà ta chết rét thì sao ạ?!”
Tể Tể mơ màng lẩm bẩm: “Không đông chết được đâu…”
Tương Tư Hoành thì thầm: “Chết rét cũng đáng!”
Tể Tể: “Thỏ Đen à, ông bà đã nói rồi, ai dám dẫn bà ta vào, họ sẽ tống cổ kẻ đó ra khỏi nhà đấy.”
Tương Tư Hoành: “Thỏ Đen, chẳng lẽ mày muốn bị tống ra khỏi nhà?”
Thỏ Đen: “... Cô chủ, tôi sai rồi.”
Cả đám vừa đi từ dưới hầm lên, Tể Tể chợt nghe thấy anh ba nói chuyện với cha nuôi.
“Cha à, cha yên tâm đi, Tể Tể đi cùng nhóm Thỏ Đen mà, không lạc được đâu.”
Hoắc Trầm Lệnh: “Nhưng Tể Tể đã uống rượu!”
Lúc này, Hoắc Tư Thần đang ôm chân cha ruột ăn vạ: “Dù có uống rượu thì Tể Tể vẫn là Tể Tể! Hơn nữa còn đang ở trong nhà, khắp nơi toàn là yêu quái, tới cả chú Minh cũng đang vui vẻ đánh mạt chược, cha đứng đây lo lắng làm gì cho mệt?”