Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1866:
Tới cả Cửu Phượng cũng hời hợt chào một tiếng, chỉ riêng Tương Uyên lại làm như không nhìn thấy.
Tương Tư Hoành: "Cha, mọi người ai cũng chào hỏi chú Minh kìa."
Tương Uyên: "Cả nhà chờ mỗi mình anh ta đến thôi đó, đúng là không biết ngượng!"
Tương Tư Hoành: "Nhưng cha ơi, chú Minh đâu có cố ý đến muộn đâu ạ!"
Tương Uyên: "Tư Hoành này, con là con trai ruột của cha đấy!"
Đừng có bênh vực người ngoài tới vậy được không?! Tuy là cương thi nhưng cha cũng có trái tim mà! Còn là loại mong manh dễ vỡ nữa đó!
Tương Tư Hoành: "Cha, con biết, nên con mới nhắc cha qua đó trò chuyện với chú Minh, chứ trong khi ai cũng vui vẻ chào đón chú Minh, có mình cha lại khoanh tay đứng nhìn thì sẽ trông không được hòa hợp cho lắm á."
Tương Uyên còn chưa đáp lại, Tương Tư Hoành đã bình tĩnh bổ sung: "Cha à, chúng ta là người một nhà, đã là người một nhà thì phải sống hài hòa với nhau, người xưa có câu hòa khí sinh tài mà."
Hiện tại Tể Tể bắt đầu nảy sinh ý định kiếm tiền rồi, nếu không khí trong nhà không hòa hợp thì tiền sẽ chảy ra ngoài mất đấy!
Tương Uyên: "..."
Tương Uyên thật sự không chống lại nổi ánh mắt u oán của con trai, lại nhớ tới những thiệt thòi mà hai mẹ con đã chịu vì mình, trong mắt anh ấy lóe lên sự kiên định, dứt khoát cầm ly rượu, tiến về phía trước: "Phong Đô à, anh tới muộn quá đấy, theo quy định trên trần gian thì phải tự phạt ba ly trước chứ nhỉ?"
Tương Tư Hoành: "..."
Thôi bỏ đi! Nếu Tể Tể cảm thấy cha cương thi bắt nạt người khác, tới lúc đó cậu sẽ lén trộm nửa cái quan tài đến bù cho Tể Tể vậy.
Nhưng không ngờ Tể Tể đang ngồi giữa cha Minh Vương và cha nuôi vừa nghe thế lại vui vẻ vỗ tay: "Tốt quá, tốt quá, quanh năm suốt tháng lúc nào cha cũng bận, không có thời gian uống rượu gì hết, cảm ơn bác Tương nhiều ạ!"
Tương Uyên: "..."
Minh Vương mỉm cười ngước mặt, đồng thời nâng ly: "Được, bản... tôi tự phạt mình ba ly trước!"
Minh Vương uống rượu như uống nước lã, chớp mắt đã nốc xong ba ly. Đám nhóc Hoắc Tư Lâm trố mắt nhìn, sau đó ăn ý trao đổi ánh mắt với nhau. Bắt đầu rồi đấy, để xem cha ai sẽ là người thắng cuối cùng nào!
****
Bữa cơm tất niên chính thức bắt đầu.
Minh Vương không quên bớt chút thời gian nhét vào bàn tay mũm mĩm của con gái cưng hai quả cầu đen như mực.
Tể Tể ngắm nghía vài giây, hai mắt sáng rực lên, cúi đầu “A” một tiếng, nhét hết vào miệng, trực tiếp nuốt thẳng xuống bụng.
Chắc bụng quá trời quá đất luôn á!
Lúc này, cha nuôi Hoắc múc một chén cháo tôm bóc vỏ, đặt xuống trước mặt bé: “Tể Tể, húp chút cháo cho ấm bụng trước đi con.”
Minh Vương: “Tể Tể không yếu ớt như vậy đâu, với cả cháo có nóng cỡ nào cũng chẳng làm ấm được bụng con bé, cứ việc ăn thoải mái thôi.”
Hoắc Trầm Lệnh: “...”
Bà cụ Hoắc bật cười khanh khách, lấy đũa chung gắp cho Minh Vương một miếng sườn non sốt chua ngọt: “Cậu Minh, mời cậu nếm thử tay nghề của bà lão này.”
Hoắc Trầm Lệnh: “...”
Ông cụ Hoắc nhân cơ hội này liếc nhìn thằng con thứ nhà mình, trong mắt hiện rõ vẻ cảnh cáo!
Sau khi qua đời, linh hồn sẽ trở về địa phủ, hiện tại nhờ có Tể Tể mà Minh Vương mới hạ mình, đích thân tới nhân gian đón tết với họ, vậy mà thằng nhóc này…
Đầu óc nhanh nhạy trên thương trường vứt đâu mất rồi?
Hoắc Trầm Lệnh vờ như không thấy, chỉ lo gắp thức ăn cho Tể Tể.
Sau bữa cơm, cả ông cụ lẫn bà cụ Hoắc đều say chuếnh choáng.
Ban đầu, hai người họ còn tính ăn cơm xong sẽ chơi với sắp nhỏ trong nhà một chút, ví dụ như đánh bài hoặc là mạt chược gì đó, còn không cũng là đánh cờ tâm sự…
Vấn đề là trên bàn cơm có tận năm, sáu dị nhân, lại thêm sự hiện diện của Minh Vương - người cai quản cuộc sống đời sau, nên hai ông bà cụ có chút vui mừng quá đỗi, vô tình uống nhiều vài ly.
Kết quả là ăn cơm xong, cả hai lập tức bị dìu vào phòng ngủ ở tầng một nghỉ ngơi.
Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Vân và Hoắc Trầm Lệnh cũng uống không ít.
Hoắc Trầm Vân thấy hơi chóng mặt, còn Hoắc Trầm Huy thấy vẫn ổn, bèn chịu thương chịu khó đỡ em ba nhà mình ra sofa ngồi, đặng uống chút trà cho tỉnh rượu.
Ba người Tương Uyên, Cửu Phượng và Minh Vương cũng ngồi xuống sofa nghỉ một lúc. Nếu thật sự để ba người họ uống thả cửa thì có khi sẽ tống tiễn mấy anh em nhà họ Hoắc xuống địa phủ báo danh luôn mất.
Về phần Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn, dù đã đủ tuổi, nhưng thể theo gia quy nhà họ Hoắc, khi nào vẫn còn là học sinh thì tuyệt đối không được đụng vào rượu. Còn bên ngoài nhà thì… Chỉ cần không bị bắt ngay tại trận, đồng thời không gây ra chuyện gì rắc rối, vậy thường cha mẹ sẽ nhắm mắt cho qua.
Hoắc Tư Lâm nhìn Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Cẩn khẽ gật đầu: “Bác Tương ơi, các bác có muốn… tới một ván không?”
Tương Uyên: “Tới một ván gì?”
Nghe vậy, Cửu Phượng cũng xoay đầu nhìn hai người họ.
Hoắc Tư Cẩn mỉm cười: “Mạt chược ạ.”
Cửu Phượng: “Tôi chưa từng chơi trò đó bao giờ.”
Hoắc Tư Cẩn nhe răng cười rạng rỡ: “Không sao đâu chú Cửu Phượng, cháu có thể đứng bên cạnh chỉ chú mà.”