Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1865:
Hoắc Trầm Lệnh mím môi, xoay người đi rửa rau.
Bà cụ Hoắc thấy anh rửa một lá cải thảo tận bốn lần nước thì giật giật khóe miệng, mở miệng chê bai: "Được rồi, con ra ngoài chờ đi, chứ với tốc độ này củ con, nhà ta không cần ăn cơm tất niên đâu, sửa luôn thành ăn bữa sáng đầu tiên của mùng một đầu năm mới đúng đấy!"
Hoắc Trầm Lệnh u ám đáp: "Không phải muốn để cha ruột của Tể Tể ăn sao?"
Ông cụ Hoắc nghiêng đầu nhìn Hoắc Trầm Lệnh, anh vô cùng dứt khoát thả lá cải thảo xuống, nhấc đôi chân dài chuồn ra khỏi nhà bếp.
Bà cụ Hoắc nhìn Cửu Phượng đang nghiêm túc bao sủi cảo, vô cùng hài lòng bảo: "Vẫn là Cửu Phượng tốt nhất, nhìn số sủi cảo này xem... vừa đẹp vừa tinh xảo biết bao, với cả nhân bánh cũng nhiều, chắc chắn rất ngon!"
Ngay lúc Cửu Phượng tính đáp lại thì chợt nghe bà cụ Hoắc đế thêm một câu: "Ây da, sau này Cửu Phượng mà kết hôn, vợ cháu nhất định sẽ hạnh phúc lắm!"
Cửu Phượng: "..."
Cửu Phượng đơn giản nhắm mắt lại, xem như mình bị mù đi, chứ nếu cố ý bao xấu trong lúc mở mắt... anh ta sẽ không tài nào tha thứ được cho bản thân đâu.
Chi bằng nhắm mắt bao đại cho rồi... Mắt không thấy tâm không phiền!
Vấn đề là anh ta không vượt qua được chướng ngại tâm lý trong lòng. Chẳng mấy chốc đã lại mở bừng mắt, tỉ mỉ dọn sạch mấy con tôm bóc vỏ mà mình đã bất cẩn làm rơi trên vỏ sủi cảo, sau đó tiếp tục nghiêm túc gói sủi cảo.
Bà cụ Hoắc thấy vậy thì sửng sốt: "Cửu Phượng à, hay là cháu đi nghỉ một lát đi?"
Hoắc Trầm Vân đứng bên cạnh cán vỏ bánh nói: "Mẹ, như thế không được đâu, Tể Tể thích ăn sủi cảo lắm, nếu Cửu Phượng không giúp nhà ta gói sủi cảo, với cái bụng không đáy đó của Tể Tể... Rất có thể mọi người trong nhà sẽ bị đói trong chính bữa cơm tất niên của gia đình mình năm nay đấy!"
Bà cụ Hoắc: "..."
Cửu Phượng: "..."
Hoắc Trầm Huy băm thịt đến mỏi cả tay ai oán chen miệng vào: "Mẹ này, chúng ta không thể dùng máy xay được sao?"
Bà cụ Hoắc: "Thịt xay bằng máy đâu có ngon bằng thịt được băm thủ công."
Hoắc Trầm Huy: "..."
Tương Uyên quay đầu nhìn đám nhỏ đang chơi vui vẻ với nhóm yêu quái ngoài cửa sổ, đặng bĩu môi: "Nếu để nhóm Thỏ Đen làm thì chắc không thấy đau mỏi gì đâu."
Thỏ Đen tai thính mắt tính ngoài cửa sổ: "..."
Làm gì có!
Bọn nó cũng biết đau mà!
Đau lòng đó!
Nhưng bà cụ Hoắc lại nhăn mặt: "Cả người toàn là lông, chẳng lẽ mấy đứa không sợ lông tóc của chúng sẽ rơi vào lúc đang băm thịt, sau đó bị mấy đứa ăn vào bụng hả?"
Tương Uyên: "...
"
Bà cụ Hoắc: "Mấy đứa phải tự xem lại mình đi nhé, bình thường lúc ăn đứa nào cũng ra rả khen ngon, tới lúc làm việc... chẳng có mống nào ra hồn cả! Hầy, nếu mà mấy đứa có vợ thì..."
Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Vân, Cửu Phượng và Tương Uyên: "Bọn con không mệt tí nào hết á, bọn con cảm thấy vẫn còn làm thêm được ba ngày nữa lận."
Bà cụ Hoắc: "..."
Chẳng lẽ vợ là ma là quỷ hay gì mà sợ quá vậy hả?
Nhìn mấy đứa này xem...
Có đáng mặt đại yêu sống mấy chục nghìn năm không!?
Bà cụ Hoắc lắc đầu ngán ngẩm, tiếp tục chiên thịt viên.
Đúng tám giờ tối, bữa cơm tất nhiên của nhà họ Hoắc bắt đầu, nhưng trên bàn vẫn còn một vị trí trống. Hoắc Trầm Lệnh ngó đồng hồ, khẽ cau mày. Bà cụ Hoắc liếc anh, lại nhìn ra ngoài cửa chính.
... Hay là con ra ngoài đi, đừng ăn nữa!
Hoắc Trầm Lệnh cụp mắt, vô thức quay đầu đi chỗ khác.
Ngoài cửa sổ tuyết rơi trắng xóa, chẳng biết từ bao giờ mà bên cạnh người tuyết do đám nhỏ đắp lần lượt xuất hiện từng dấu chân một. Đúng lúc này, Tể Tể ngồi bên cạnh Hoắc Trầm Lệnh chợt hét lên đầy vui vẻ: "Cha Minh Vương tới rồi!"
Hoắc Trầm Lệnh tức khắc nhìn thấy ngay tại chỗ dấu chân trên nền tuyết trắng dần dần xuất hiện một đôi chân thon dài, kế tiếp là vòng eo quyến rũ... Lên trên nữa là... Gương mặt yêu kiều, xinh đẹp còn hơn phụ nữ bảy tám phần của Minh Vương lập tức đập thẳng vào mắt Hoắc Trầm Lệnh.
Bấy giờ, Minh Vương cũng nhận ra có người đang nhìn mình chẳm chằm, đôi mắt đen láy, lạnh tựa băng bình tĩnh đảo qua.
Hai ông bố bỉm sữa bốn mắt nhìn nhau.
Minh Vương cau mày, trong mắt hiện rõ vẻ ghét bỏ.
Hoắc Trầm Lệnh mím môi, cảm thấy mình xui tận mạng.
Về phần Tể Tể, bé hoan hỉ lao ra ngoài như tên bắn, phi thẳng một mạch tới bên cạnh Minh Vương vừa bước qua cửa chính ngoài phòng khách. Không cần Minh Vương khom người bế lên, bé con đã chủ động bám víu vào đôi chân thon dài kia, hì hục leo lên, sau đó chễm chệ ngồi vào lòng anh ấy.
"Cha ơi, cha mà tới muộn xíu nữa là không kịp ăn cơm tất niên rồi đó ạ!"
Minh Vương yêu thương hôn má con gái cưng cái chóc: "Thế sang năm nhất định cha sẽ tới sớm một chút."
Nghe vậy, hai mắt Tể Tể tức khắc sáng rực lên: "Thật không ạ?"
Minh Vương: "Thật!"
Tể Tể bật cười khanh khách, được Minh Vương ôm vào nhà, bước thẳng tới phòng ăn.
Lúc này, ông cụ và bà cụ Hoắc đã đứng chờ sẵn: "Cậu Minh tới rồi à."
Minh Vương mỉm cười, ôn tồn trò chuyện với hai người. Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Vân và Kế Nguyên Tu cũng nhoẻn miệng cười, đồng thời đứng dậy chào hỏi, mấy đứa nhỏ trong nhà cũng lễ phép chào anh ấy.