Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1864:

“Cha, Tể Tể yêu cha lắm, moah moah (*╯3╰)~”

Sau khi hôn lên má cha nuôi cái chụt, Tể Tể gân cổ lên kêu: “Anh hai, anh ba, anh Lục Hoài, mau dậy đi, cha mang quà về nè!”

Hoắc Trầm Lệnh thừa dịp Tương Tư Hoành không kịp phản ứng đã vội vàng chạy ào vào trong phòng bếp: “Chú vào trong bếp giúp mọi người nấu cơm đã!”

Tương Tư Hoành cảm thấy tiếc nuối vì không được hôn lên mặt của chú hai.

Nhưng mà không sao hết!

Cả ngày hôm nay chú hai đều ở nhà mà!

Kiểu gì cũng sẽ có cơ hội thôi!

Tương Tư Hoành vui vẻ chạy lên lầu gọi mọi người dậy: “Anh Tư Tước, anh Tư Thần, anh hai, dậy nào, chú hai mang quà về kìa!!!”

Ba anh em Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài lập tức giật mình dậy khỏi cơn mơ.

Cả đám vừa lăn vừa bò chạy xuống giường, sau khi mặc quần áo và rửa mặt xong thì chạy như điên xuống lầu.

Vừa hay lúc này Hoắc Trầm Lệnh cũng đang xắn tay áo đi ra từ trong phòng bếp, trong tay còn bưng một ly trà đặc.

Thấy ba người, Hoắc Trầm Lệnh nở nụ cười nhạt: “Ba đứa dậy sớm quá ha.”

Hoắc Tư Tước ho khan một cái rõ to: “Cha à, con sợ sẽ ảnh hưởng đến thời gian đi chúc tết và thăm người thân nên mới tranh thủ thức đêm làm hết bài tập của năm cũ chứ bộ.”

Lục Hoài chớp mắt: “Chú hai, chú muốn lên lầu nghỉ ngơi một lát để điều chỉnh lại đồng hồ sinh học không ạ?”

Hoắc Trầm Lệnh cười xoa đầu cậu ấy: “Ừ, vậy sáng nay chú sẽ tranh thủ nghỉ ngơi một chút.”

Hoắc Tư Thần không đợi cha ruột đi lên đã lớn giọng hô hào: “Tuyệt vời ông mặt trời! Kiểu này là cha em sẽ ngủ bù nguyên một buổi sáng luôn rồi!”

Hoắc Tư Tước và Lục Hoài: “...”

Dũng sĩ!

Cha/chú hai còn chưa có lên lầu đâu!

Hoắc Tư Thần đang hoan hô kiểu: “...”

Hoắc Trầm Lệnh vỗ vỗ bả vai của đứa con trai út khờ khạo: “Tranh thủ thả lỏng đi con trai, chờ cha ruột của con tỉnh dậy xong thì con sẽ không còn thoải mái được như vậy nữa đâu!”

Không chờ con trai út nói chuyện, Hoắc Trầm Lệnh lại cười bổ sung: “Còn nữa, nhớ đưa đống bài tập mà các con đã thức đêm làm lại đây cho cha xem nhé!”

Hoắc Tư Thần: “...”

Hoắc Tư Tước và Lục Hoài đồng thời ngẩng đầu, yên lặng nhìn về phía chiếc đèn treo thủy tinh xa hoa trên nóc phòng.

Đúng là đồng đội “báo” mà!

Lúc lên lầu, dường như Hoắc Trầm Lệnh chợt nhớ ra gì đó, thế là đột nhiên nhìn về phía con gái cưng đang chổng mông chúi đầu vào đống thùng để lựa quà.

“Tể Tể, cha Minh của con khi nào tới đấy?”

Tể Tể ngẩng đầu lên đáp: “Dạ, cha Minh Vương chưa nói thời gian cụ thể, nhưng chắc chắn buổi tối sẽ tới, Tể Tể có chuẩn bị một bất ngờ cực lớn cho mọi người đấy ạ!”

Hoắc Trầm Lệnh có chút kinh ngạc: “Bất ngờ cực lớn cho mọi người ư?”

Tể Tể cười tít mắt, gật đầu liên tục như gà mổ thóc: “Đúng vậy ạ! Cha về phòng nghỉ ngơi cho khỏe trước đi, chờ buổi tối sẽ biết bất ngờ đó là gì ngay ~”

Thấy con gái cưng ra vẻ thần bí như thế, giám đốc Hoắc đột nhiên cảm thấy vô cùng chờ mong.

“Ừ, vậy cha sẽ chờ món quà bất ngờ của Tể Tể nha.”

Hoắc Tư Thần đứng cách đó không xa đang ỉu xìu vì cha ruột đòi xem bài tập về nhà, nghe đến đây lập tức hí hửng hẳn lên.

Bất ngờ cực lớn mà Tể Tể và Tiểu Tương chuẩn bị nhất định sẽ làm cha ruột cảm thấy sang chấn tâm lý cho mà coi...

Đến lúc đó thì cha làm gì còn tâm tình nào mà đi kiểm tra bài tập về nhà nữa chứ!

Hoắc Tư Thần lập tức được chữa lành, thế là lôi kéo Hoắc Tư Tước và Lục Hoài chạy thẳng vào phòng bếp: “Anh Tư Lâm, anh cả, hai người mau ra đây.”

Đã quyết định là cha ruột của Tể Tể, cha ruột của Tiểu Tương, cha ruột của bọn họ và bác cả rồi, bọn họ phải xem ai là người có tài ăn nói tốt nhất!

Tiền tiêu vặt và tiền mừng tuổi là thứ tất yếu để đặt cược!

Chậc chậc, phải nhanh chóng sắp xếp mới được!

****

Trời vừa chập tối thì gió cũng lặng dần, chẳng biết từ bao giờ mà tuyết bắt đầu rơi lả tả, hơn nữa càng lúc càng dày đặc.

Chưa đến nửa tiếng, cả trang viên đã bị nhấn chìm trong thế giới trắng xóa của tuyết, chỉ còn mỗi sắc mai rực rỡ như lửa hẵng còn bừng bừng sức sống một góc phía tây trang viên.

Trên nền tuyết trắng nổi bật lên từng đóa hoa mai yêu kiều màu đỏ lự, trắng đỏ đan xen tạo nên khung cảnh đẹp lạ thường.

Hai tiếng sau, cả sân trước lẫn sân sau của trang viên đã đọng một lớp tuyết dày, Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn dẫn theo chú nhỏ và các em ra ngoài nghịch tuyết.

Mọi người vui vẻ đắp người tuyết, sau đó là chơi ném tuyết.

Cùng lúc đó, bà cụ Hoắc đang bận rộn dưới bếp, ông cụ Hoắc thì cúi đầu nhìn đồng hồ: "Cha ruột của Tể Tể hẳn sắp tới rồi nhỉ?"

Hoắc Trầm Lệnh ung dung đáp: "Không sao, chúng ta cứ ăn cơm như bình thường thôi."

Ông cụ Hoắc trừng anh: "Chán sống rồi đúng không?"

Nhưng mặt Hoắc Trầm Lệnh vẫn bình tĩnh, không chút thay đổi: "Cũng đâu phải không ăn là không được!"

Ông cụ Hoắc xụ mặt: "Con có tin mình cũng không cần ăn bữa cơm tất niên năm nay luôn không?"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free