Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1863:
Tương Tư Hoành cũng mở to mắt và rón rén xuống giường theo.
Qua một lát.
Bởi vì hôm nay là ngày cha nuôi trở về nên sau khi tỉnh dậy, Tể Tể đã chạy tới phòng ấm hái một đống hoa, hoa nào cũng có, trong đó hoa hồng là nhiều nhất.
Cô bé tìm một cái bình thủy tinh xinh đẹp cắm hoa vào, sau đó lại ôm bình hoa chạy uỳnh uỳch lên lầu.
Sau khi đến phòng của cha nuôi, cô bé đặt bình hoa lên chiếc bàn bên trong phòng, Kế đến còn kéo màn cửa và mở cửa sổ phòng của cha nuôi ra.
Tương Tư Hoành cũng không nhàn rỗi.
Cậu bé lục tung chiếc tủ, lấy tất cả số dép lê bên trong ra bày ở trước cửa phòng ngủ.
Tể Tể lập tức giơ ngón tay cái lên khen cậu ấy.
Tương Tư Hoành mừng rỡ cười tít cả mắt.
Tám giờ sáng, Hoắc Trầm Lệnh vừa đi công tác cả tuần cuối cùng cũng kéo lê thân thể mệt mỏi trở về nhà.
Ông cụ Hoắc, bà cụ Hoắc, Tương Uyên, Cửu Phượng, Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Vân và Kế Nguyên Tu đang vội vàng chuẩn bị cơm tất niên.
Giữa trưa chỉ ăn một bữa đơn giản, buổi tối mới là bữa cơm tất niên chính thức.
Cùng đón năm mới thôi!
Trong số các bạn nhỏ, Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn thì ở trong phòng bếp hỗ trợ nhặt rau, rửa rau, xắt rau.
Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài thì vẫn còn ngáy ro ro trong phòng.
Hoắc Trầm Lệnh kéo theo bảy tám cái thùng chở về, tất cả đều là quà tặng cho người nhà.
Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn rửa tay chuẩn bị chạy tới giúp thì lại thấy Hoắc Trầm Lệnh lắc đầu.
“Thỏ Đen, Hổ Nhỏ... mau tới đây dọn hành lý nè!”
Thỏ Đen và Hổ Nhỏ: “...”
Bóc lột sức lao động của yêu quái hả trời?
Thỏ Đen cảm thấy quầng thâm mắt của mình sắp sửa biến thành màu trắng luôn rồi!
Có trời mới biết, từ ngày hai mươi tám tháng chạp cho tới năm giờ sáng ngày hôm nay, nó phải không ngừng giúp Hoắc Tư Tước đẩy nhanh tốc độ làm bài tập!
Lại còn bị cậu ấy uy hiếp không được nói ra!
Nếu không cậu ấy sẽ lột sạch lông nó rồi làm thành món đầu thỏ sốt cay đấy!
Hổ Nhỏ cũng không tốt hơn là bao.
Thỏ Đen là yêu quái, thành tích học tập rất bình thường.
Bởi vậy cuối cùng nó phải đi tìm người anh em tốt của mình là Hổ Nhỏ tới giúp đỡ.
Nghiệt một cái là Hổ Nhỏ còn biết ít hơn cả nó!
Hổ Nhỏ trừng mắt nhìn chằm chằm mấy cái phương trình bậc hai ở trước mặt, sau đó lại choáng váng nhìn đống đề thi thử ở gần đó!
Cuối cùng Thỏ Đen chợt nhớ tới hình như Bút Tiên và Quỷ Trụi Lông là hai kẻ có bằng cấp cao nhất trong đám, thế là giữa đêm giữa hôm nó vội vàng đi ra bể bơi vớt hai con rùa này lên và bắt chúng nó làm bài tập phụ mình!
Hai hai con rùa nhỏ này vừa thấy bài tập của học sinh trung học hiện tại thì CPU suýt nữa đã bốc cháy!
Hoắc Trầm Lệnh còn chưa biết chuyện này, sau khi gọi một tiếng mà không thấy Thỏ Đen và Hổ Nhỏ ra đi thì anh không khỏi nhíu mày.
Khóe miệng anh lập tức xụ xuống, giọng nói cũng tràn ngập vẻ không vui: “Thỏ Đen, Hổ Nhỏ, bọn mày muốn mâm cỗ ngày Tết có thêm hai món nữa à?”
Thỏ Đen và Hổ Nhỏ - hai kẻ suốt năm không có ngày nghỉ - vội vàng lao vụt ra.
“Thưa anh Hoắc, chúng tôi dọn ngay, dọn ngay đây!”
Hoắc Trầm Lệnh thấy bộ dáng uể oải ỉu xìu của hai con yêu quái thì suy tư hỏi: “Sao đám yêu quái mấy người đều không thích ngủ vậy?”
Thỏ Đen và Hổ Nhỏ có khổ mà không nói nên lời: “Anh Hoắc, đêm qua bọn tôi... bọn tôi đánh bài với thầy Cát Mẫn và Thử Đại Tiên nên giờ hơi mệt mỏi chút thôi ấy mà.”
Hoắc Trầm Lệnh cười nhạo ra tiếng: “Bọn mi sống thảnh thơi quá nhỉ!”
Thỏ Đen và Hổ Nhỏ: “...”
Thảnh thơi?
Mẹ nó, từ khi tới trang viên của nhà họ Hoắc, bọn nó còn khổ hơn cả đám nô lệ tư bản nữa kìa!
Một ngày hai mươi bốn tiếng, bọn nó phải làm tận hai mươi lăm tiếng!
Sau đó còn phải phụ trách an toàn cho cả gia đình này nữa chứ!
Mẹ nóa!
Hoắc Trầm Lệnh không nói thêm gì nữa mà chỉ chỉ sang đống hành lý ở bên cạnh: “Dọn đi.”
Thỏ Đen và Hổ Nhỏ bắt đầu hì hục làm nhân viên khuân vác!
Tể Tể nhìn thấy cha nuôi trở về thì hoan hô một tiếng, sau đó như một cơn gió chạy ùa vào trong lồng ngực của cha nuôi.
“Cha, cuối cùng cha cũng về rồi! Tể Tể nhớ cha muốn chết luôn á!”
Hoắc Trầm Lệnh ôm Tể Tể và nhấc bổng cô bé lên: “Cha cũng nhớ Tể Tể nữa!”
Tương Tư Hoành chạy tới ôm lấy đùi của anh, cái đầu nhỏ không ngừng cọ cọ đầy thân mật, sau đó cũng học theo Tể Tể làm nũng nói: “Chú hai ~ Cháu cũng nhớ chú lắm á ~”
Da gà da vịt trên người của Hoắc Trầm Lệnh lập tức nổi hết cả lên.
Anh vội hôn chụt chụt lên gương mặt mũm mĩm của Tể Tể mấy cái, sau đó nhanh chóng đặt Tể Tể xuống, kế đến lại xoa xoa cái đầu nhỏ của Tương Tư Hoành.
“Tể Tể, Tiểu Tương, trong những cái thùng mà đám Thỏ Đen bưng vào nhà có nhiều quà lắm, hai đứa vào gọi chú nhỏ và các anh trai ra chia quà đi.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành hoan hô một tiếng.