Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1862:

Tương Tư Hoành cười: “Không thể nào!”

Tể Tể cầm búp bê phiên bản thu nhỏ của mình không buông tay, dành ít thời gian nhìn thoáng qua: “Ông Kỷ rất thông minh, chắc chắn không phải tới tìm chúng ta.”

Một giây sau, quả nhiên Hoắc Trầm Huy nhìn thấy xe của ông cụ Kỷ rời đi theo chiếc xe chở cha con ông cụ Mặc và Mặc Thiếu Huy.

Hoắc Trầm Huy nhìn theo, dường như đang ngẫm nghĩ gì đó.

Hoăc Tư Lâm ở bên ngoài đi vào tất nhiên cũng nhìn thấy cảnh vừa rồi, nhịn không được cười nói: “Cha, con bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện thú vị.”

Hoắc Trầm Huy ngẩng đầu nhìn anh ấy: “Chuyện gì?”

Hoăc Tư Lâm mỉm cười: “Cha, nhà họ Mặc biết thân phận của Tể Tể từ lâu, nhưng rõ ràng tới hôm qua ông cụ Kỷ mới biết, bây giờ ông cụ Kỷ lại tới đây tìm ông cụ Mặc, rõ ràng bọn họ…”

Hoắc Tư Cẩn viết xong câu đối cũng từ ngoài đi vào nhà, nói tiếp lời: “Nhà họ Kỷ và nhà họ Mặc sẽ đối đầu nhau!”

Hoắc Trầm Huy bỗng nhiên bật cười: “Nếu thật vậy thì tốt quá!”

Hoăc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn liếc mắt nhìn nhau: “Ai nói không nào?”

Chó cắn chó, miệng toàn lông!

Hơn nữa đây còn là Huyền Môn đấu Huyền Môn, nhất định sẽ là một trận đánh vô cùng đẹp!

Bọn họ vừa tiễn cha con nhà họ Mặc đi thì ngoài cửa chính lại xuất hiện một người khách không mời mà tới.

Hoắc Trầm Huy không thèm mở cửa. Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn nhìn thoáng qua, cũng xem như không thấy.

Tể Tể ngẩng cái đầu nhỏ lên quan sát: “Bác cả, sao bà ta lại tới đây?”

Hoắc Trầm Huy cũng muốn biết: “Sao bác biết được! Đừng nói bà ta tới nghe mắng đấy chứ?”

Hoắc Trầm Huy không muốn để ý tới cho nên gọi cho người cha ruột đang tản bộ ở hoa viên sau nhà: “Cha, em gái tốt của cha tới rồi!’

Ông cụ Hoắc còn thẳng thắn hơn cả anh ấy: “Cha không có em gái từ lâu rồi!”

Bà cụ Hoắc nghe vậy nói còn dữ dằn hơn: “Đừng cho mụ ta vào! Nếu không thì lúc mẹ về cả con cũng cút ra ngoài chung luôn!”

Hoắc Trầm Huy: “…”

Anh ấy nhìn giống người không hiểu chuyện tới vậy à?

Hoắc Trầm Huy cười ha hả đồng ý: “Vâng vâng vâng! Ai dám cho bà ta vào con sẽ giúp mẹ đá người đó ra ngoài cửa!”

Tể Tể và Tương Tư Hoành nghe vậy cùng cười khằng khặc.

Kế Nguyên Tu cầm bản phiên âm tới nói với hai đứa nhỏ: “Tể Tể, Tiểu Tương, nên luyện tập phiên âm rồi.”

Tương Tư Hoành cười tủm tỉm: “Vâng, chú nhỏ.

Tể Tể: “…”

Tể Tể sợ phiên âm! Phiên âm còn đáng sợ hơn cả quỷ!

Tể Tể không học được!

Kế Nguyên Tu thấy Tể Tể không nhúc nhích thì tiếp tục gọi cô bé: “Tể Tể, đi thôi!

Tể Tể ôm lấy con búp bê giống mình tới bảy tám phần, cái mông nhỏ dính sát vào ghế sô pha bằng da thật mềm mại thoải mái dễ chịu.

“Chú nhỏ, có thể để qua năm mới rồi mới học không?”

Kế Nguyên Tu lắc đầu.

“Không được đâu Tể Tể, anh cả nói ngày đầu tiên của năm mới, trời chưa sáng đã phải về nhà cũ của nhà họ Hoắc để tế tổ, sau đó lại đi từng nhà chúc Tết, rồi đợi người khác tới chúc Tết nhà mình, có rất nhiều chuyện phải làm.”

Tể Tể: “…”

Hoắc Tư Tước vừa làm xong một công trình nhỏ vừa đúng lúc đi ra khỏi phòng ở lầu ba, ghé vào lan can chắn bên trên nghe thấy Kế Nguyên Tu nói vậy, trong chớp mắt cảm thấy vui vẻ.

Ha ha ha!

Quả nhiên thiên đạo luân hồi, không bỏ qua cho ai!

Tể Tể rất nhạy cảm, cái đầu nhỏ lắc lắc, đôi mắt to ngập nước chuẩn xác nhìn về phía Hoắc Tư Tước đang đứng chồm người từ trên lan can lầu ba, cười nhe hết cả răng: “Chú nhỏ, Tể Tể có thể nói anh hai dạy Tể Tể không?”

Kế Nguyên Tu gật đầu: “Đương nhiên là được!’

Hoắc Tư Tước cười hì hì, khụ khụ hai tiếng: “Chú nhỏ, cháu có thể từ chối không? Chú còn rất nhiều việc phải làm!”

Giọng nói đầy năng lượng của ông cụ Hoắc truyền tới từ cửa chính: “Cháu có nhiều việc thì liên quan gì tới việc dạy Tể Tể? Công việc của cháu phần lớn là do Tể Tể tạo thành à?”

Hoắc Tư Tước lập tức trở nên nghiêm túc, nhanh chóng lắc đầu.

“Không phải, không phải, đều là do tự cháu cả. Ông nội yên tâm, cháu sẽ dạy Tể Tể học phiên âm thật tốt, cam đoan một buổi tối thôi là Tể Tể có thể nhận biết được toàn bộ âm tiết.”

Hoắc Tư Cẩn đã từng dạy Tể Tể phiên âm rồi, khóe môi bĩu xuống.

Mặc dù Tư Tước vô cùng thông minh, nhưng… Còn chưa bị xã hội vùi dập bao giờ!

Vừa vặn Tể Tể là học sinh đầu tiên của anh ấy.

Hoắc Tư Tước nhanh chóng đi xuống lầu, rồi lại cầm tay Tể Tể, vô cùng phấn khởi trở thành giáo viên trẻ ở phòng làm việc nhỏ tại lầu một.

Nửa tiếng sau, Hoắc Tư Tước sắp điên rồi, nhưng Tể Tể vẫn còn đang kiên nhẫn luyện tập:

"P-a-ba! g-u-a-fa! m-o-zuo..."

Hoắc Tư Tước: “…”

Anh ấy muốn lên lầu tiếp tục đẩy nhanh tiến độ hoàn thành công trình!

****

Ngày ba mươi Tết cuối cùng cũng tới trong sự chờ mong của mọi người!

Trời còn chưa sáng, Tể Tể đã ngoan ngoãn bò dậy khỏi chiếc giường lớn, thậm chí còn không đánh thức các anh trai đang canh chừng cho cô bé.

Tể Tể len lén bò xuống giường, sau đó rón ra rón rén đi ra ngoài.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free