Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1861:
Kỷ An Thanh nhanh chóng gật đầu: “Vâng!”
Kỷ An Sùng xem xét xung quanh, rốt cuộc cũng nhớ ra thiếu gì: “Anh cả, An Viễn đâu?”
Sắc mặt ông cụ Kỷ càng khó coi hơn: “Điên rồi!”
Kỷ An Sùng không tin vào tai mình: “Cái gì cơ?”
“Khoan đã, chuyện từ khi nào?”
Em họ Kỷ An Viễn là người có trình độ thuật pháp gần với anh cả nhất, đang êm đang đẹp sao lại điên rồi?
Mặc dù Kỷ An Viễn không tự mình nói cho ông cụ Kỷ biết nhưng cũng có thể đoán được bảy tám phần: “Nó muốn tính kế người nhà họ Hoắc!”
Kỷ An Sùng: “…”
Kỷ An Thanh đột nhiên lên tiếng: “Anh cả, bây giờ em lập tức về công ty chuẩn bị kỹ càng tài liệu liên quan tới thành cổ Vân Thủy, tối hôm nay mang tới nhà họ Hoắc, không để đêm dài lắm mộng!”
Ông cụ Kỷ gật đầu: “Tốt! An Sùng, em theo anh tới nhà họ Mặc.”
Kỷ An Sùng vội vàng gật đầu: “Vâng!”
Nếu bọn họ thật sự gặp chuyện không may thì bọn họ cũng phải kéo nhà họ Mặc vào làm đệm lưng.
Còn ở nhà họ Mặc thì sao???
Ông cụ Mặc Mặc Nam Kỳ dẫn theo con trai trưởng Mặc Thiếu Huy chuẩn bị phần lễ trịnh trọng, vừa đi vào cửa lớn nhà họ Hoắc.
****
Ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc đều chẳng muốn gặp bọn họ, đi thẳng ra vườn hoa sau nhà để tản bộ.
Tể Tể sợ ông cụ Mặc giở trò xấu nên ngồi lại với bác cả trong phòng khách chính của biệt thự.
Sức khỏe ông cụ Mặc càng ngày càng suy yếu, gầy tong teo, nhưng ngược lại đôi mắt lại sáng hơn trước rất nhiều.
Lúc ông ta nói chuyện với Tể Tể cũng không có thái độ kiểu bậc cha chú nói chuyện với người nhỏ, mà là kiểu cô bé thích nghe thì ông ta nói cái đó.
“Công chúa nhỏ, lão Mặc và đứa con trai trưởng không ra hồn này chúc cô năm mới vui vẻ, ăn no ngủ kỹ.”
Tể Tể nghe vậy cười ha hả nói: “Cảm ơn!”
Mặc Thiếu Huy nhân lúc này đẩy mấy cái thẻ đen tới trước mặt Tể Tể: “Tể Tể, bác Mặc không mang gì tới, cũng không biết cháu thích gì, chỗ này có mấy tấm thẻ, cháu nhận lấy, thích mua gì thì mua nhé!”
Tể Tể nhìn mấy cái thẻ đen, mở to mắt nhìn nó.
Kế Nguyên Tu ngồi đối diện lấy từ trong túi ra hai khối vuông lớn, thỏi vàng lớn sáng mù mắt.
“Tể Tể nhà chúng ta không thiếu tiền.”
Tể Tể nhìn thấy thỏi vàng lớn sáng bóng, đôi mắt cũng sáng lấp lánh theo.
Mặc Thiếu Huy nhìn cũng không nhìn, cười híp mắt phụ họa với Kế Nguyên Tu: “Đúng đúng đúng! Tể Tể không thiếu tiền! Tể Tể có rất nhiều tiền, hơn nữa bên ngoài còn có rất nhiều nợ!”
Trước đó cô bé cho các chú bác đạo diễn năm cái Địa phủ Thông bảo nhưng tới giờ mới lấy về có một cái thôi.
Bà ba Hoắc lúc trước còn nhất định lấy đi mấy cái Địa phủ Thông bảo…
Tất cả đều là tiền đó!
Mặc Thiếu Huy không giận, cười híp mắt lấy từ trong túi ra một con búp bê vô cùng đáng yêu, lớn bằng chừng bàn tay, nhưng rất tinh xảo.
Đừng nói là Tể Tể, đám Hoắc Trầm Huy nhìn thấy con búp bê này, con ngươi người nào người nấy đều mở lớn.
Tể Tể mê mẩn, cô nhóc không ngần ngại vươn tay ra cầm lấy con búp bê: “Đây là…”
Mặc Thiếu Huy khiêm tốn cười nói: “Nó được làm dựa theo dáng vẻ của Tể Tể, mặc dù giống tới bảy tám phần nhưng không xinh đẹp được như Tể Tể, không biết Tể Tể có thích không?”
Tể Tể thích lắm đó!
Búp bê có mái tóc xoăn để xõa đen nhánh.
Cái đầu đặc biệt lớn. Gương mặt tròn nhỏ múp míp, đôi mắt to vì đang cười tạo thành hình trăng khuyết.
Thậm chí tới hàng lông mi cũng rất rõ ràng, cong cong vểnh lên.
Trên gương mặt phúng phính con nít còn có màu hồng phấn nhàn nhạt, có thể khiến người ta vừa nhìn vào là biết ngay đó là một quả táo đầy đặn và khỏe mạnh.
Búp bê mặc váy màu hồng, tóc phồng như quả cầu lông, cho nên không có bất kỳ món trang sức nào.
Dưới đôi chân chắc thịt là giày công chúa màu trắng gạo, trên giày được đính rất nhiều kim cương nhỏ màu hồng.
Một con búp bê có giá trị rất lớn.
Hiếm khi Tể Tể không muốn từ chối.
Đám Hoắc Trầm Huy: “…”
Kế Nguyên Tu đẩy hai khối gạch vàng về phía bên kia
“Cho!”
Mặc Thiếu Huy nhanh chóng lắc đầu: “Sao có thể lấy tiền của cháu chứ, đây là chút tấm lòng của bác dành cho cháu thôi.”
Tể Tể thấy vậy nhanh chóng trả búp bê lại.
Mặc Thiếu Huy: “…”
Ông cụ Mặc tằng hắng một cái.
Mặc Thiếu Huy mỉm cười, rốt cuộc cũng nhận thỏi vàng.
Tể Tể nhìn một chút, nhanh như chớp ôm búp bê lại về phía mình.
Mặc Thiếu Huy bị hành động của cô bé chọc cười, Hoắc Trầm Huy cũng cười.
Nhà họ Hoắc sẽ không có bất kỳ quan hệ gì liên quan tới tiền với nhà họ Mặc.
Tương lai của nhà họ Mặc thế nào, những việc nhà họ Mặc từng làm đều là nhân, sau cùng tất nhiên sẽ có quả tương xứng.
Lạnh nhạt nói chuyện vài câu, ông cụ Mặc mới lưu luyến không rời cùng với Mặc Thiếu Huy đứng dậy đi về.
Hoắc Trầm Huy thông qua camera giám sát nhìn thấy có một chiếc xe quen mắt dừng lại ở cửa chính trang viên.
Tương Tư Hoành vẫn luôn im lặng không nói gì nhanh chóng đưa ra đáp án: “Cha, là xe nhà họ Kỷ.”
Hoắc Trầm Huy kinh ngạc: “Ông cụ Kỷ còn muốn tới âm trạch sau núi ngồi thêm một lát, uống miếng trà sao?”