Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1860:

Kỷ An Thanh vẫn còn đang ngẩn ngơ. Một lúc lâu sau ông ta mới ôm lấy mặt, tỉnh hồn lại.

Đây là lần đầu tiên ông ta thấy anh cả nổi trận lôi đình như vậy: “Anh cả, không phải anh nói nhà họ Hoắc không đủ khiến chúng ta sợ e sợ hay sao?”

Bây giờ bọn họ quỳ lạy khẩn cầu tập đoàn nhà họ Hoắc nhận lấy dự án đầu tư tốt như thế rất không hợp lẽ thường.

Ông cụ Kỷ xoa xoa mi tâm, hơi thở nặng nề: “Đúng vậy! Trước kia đúng là nhà họ Hoắc không đủ gây áp lực với chúng ta! Nhưng bây giờ không giống trước kia, giờ bọn họ có người trợ giúp!”

Cho dù ông cụ tính toán tới đời sau cũng không thể tính kế được!

Kết quả là còn ảnh hưởng tới sức khỏe của mình.

Trong chớp mắt khi bước vào âm trạch, ông cụ đã cảm thấy không ổn. Nhưng ông cụ không ngờ rằng âm trạch lại ảnh hưởng nghiêm trọng tới bản thân như thế.

Từ khi trở về vào tối qua tới giờ, thỉnh thoảng ông cụ bị hộc máu, lúc nghiêm trọng còn có thể rơi vào hôn mê.

Nếu không phải từ nhỏ ông cụ Kỷ xương cốt khỏe mạnh, là người tu tập, thì e rằng đã chết vì mất máu từ lâu rồi.

Khó trách người nào người nấy của nhà họ Hoắc đều muốn ông cụ tới nhà sau núi uống trà!

Uống trà cái quỷ gì chứ!

Đó rõ ràng là đang lấy mạng ông cụ.

Ông cụ Kỷ nghĩ tới chuyện này thì lửa giận bùng cháy nhưng lại không trút ra ngoài được.

Thế nhưng hai đứa em trai ngu xuẩn lại không biết tính nghiêm trọng của tình hình, trong mắt chỉ có lợi ích sắp tới tay thôi!

Ông cụ Kỷ đột ngột nhìn bọn họ chằm chằm, gương mặt dữ tợn nói: “Có hai lựa chọn: Một là dự án thành cổ Vân Thủy vẫn giữ lại trong tay nhà họ Kỷ, nhưng từ giờ trở đi nhà họ Kỷ càng ngày càng lụn bại, cho dù có nhiều tiền trong tay hơn nữa thì kết cục vẫn là nợ nần chồng chất!”

“Hai là từ bỏ dự án thành cổ Vân Thủy, dùng hết tất cả các biện pháp để giữ mối quan hệ với nhà họ Hoắc! Quan hệ thông gia là quan hệ vững chắc và có lợi nhất, nhà họ Hoắc toàn là đàn ông độc thân, nhà họ Kỷ chúng ta cũng có không ít con gái!”

Nói tới đây, giọng điệu ông cụ Kỷ lạnh thấu xương nói: “Tự hai em chọn đi!”

Kỷ An Thanh và Kỷ An Sùng bị tát một cái xong, không ai nói tiếng nào.

Kỷ An Thanh nhanh chóng tỉnh táo lại nói: “Anh cả, nhà họ Hoắc mời được quý nhân ở đâu tới? Ngay cả nhà họ Kỷ chúng ta cũng phải né tránh sao?”

Ông cụ Kỷ nhớ tới thân phận của Minh Tể Tể, gần như muốn nghẹt thở.

“Hừ! Đâu phải chỉ e ngại không thôi? Người này mà muốn ba chúng ta chết thì chúng ta không sống được tới canh năm!”

Kỷ An Sùng nghẹn họng trăn trối, thì thào nói: “Diêm Quân sao?”

Ông cụ Kỷ châm chọc nhìn ông ta: “Diêm Quân á? Ha ha ha! Mày cho rằng Địa phủ chỉ có Diêm Quân thôi sao?”

Kỷ An Sùng: “Hả?”

Mặc dù Kỷ An Thanh không thường tu tập Huyền thuật, nhưng là một thành viên của gia tộc Huyền Môn lâu đời, còn hoạt động kinh doanh, ngay lập tức ông ta nghĩ tới người có địa vị lớn nhất Địa phủ: “Anh cả, chẳng lẽ là Phong…”

Ông cụ Kỷ liếc mắt nhìn qua, Kỷ An Thanh lập tức im lặng không nói gì nữa.

Kỷ An Sùng cũng tỉnh táo lại, sắc mặt thay đổi: “Sao lại như thế được?”

Kỷ An Thanh hỏi thẳng: “Anh cả, người cầm quyền nhà họ Hoắc vẫn là những người đó, cho dù người kia tới… Cũng không lộ mặt được.”

Ông cụ Kỷ: “…”

Đúng rồi!

Ông cụ đã từng suy nghĩ vấn đề này, nhưng ai biết được người đứng đầu địa phủ còn có một đứa con gái cơ chứ?

Bậc cha ông nhà họ Kỷ cũng chưa từng đề cập chuyện này với bọn họ!

Tại sao Địa phủ có thể xuất hiện sinh mệnh mới, đây đúng là chuyện hoang đường mà?

Trong lòng ông cụ Kỷ vừa mệt mỏi, vừa hối hận vừa sợ hãi: “Tóm lại, cứ dựa theo lời anh nói mà làm, có khi vẫn còn kịp!”

Đột nhiên Kỷ An Thanh nhớ tới nhà họ Mặc.

“Anh cả, anh nói xem ông cụ nhà họ Mặc có biết chuyện này chưa?”

Không nhắc tới nhà họ Mặc còn tốt, nhắc tới cái họ này ngũ quan ông cụ Kỷ càng dữ tợn hơn.

“Anh đã thấy lạ, sao nhà họ Mặc hết lần này tới lần khác bị nhà họ Hoắc làm cho thua thiệt, thế mà thái độ rất kỳ lạ, cứ luôn lấy lòng nhà họ Hoắc, thì ra là là vì lý do này!”

Nhưng nhà họ Mặc lại chưa từng nhắc nhở nhà họ Kỷ bọn họ bao giờ!

Tuyệt không hề nhắc nhở nhà họ Kỷ bọn họ!

Ông cụ Kỷ hận tới nghiến răng nghiến lợi.

Kỷ An Thanh và Kỷ An Sùng cũng hận nhà họ Mặc.

Kỷ An Thanh nói: “Nhà họ Mặc là gia tộc đứng đầu trong năm gia tộc lớn của Huyền Môn, thế nhưng biết chuyện lại không nhắc nhở chúng ta, đây rõ ràng là đang tính kế chúng ta!”

Ông cụ Kỷ híp mắt, đôi mắt đục ngầu, ánh mắt độc ác nói: “Nhà họ Mặc sao?”

Bọn họ muốn lật đổ nhà họ Mặc lúc này giống như bóp chết một con kiến nho nhỏ vậy.

Nghe nói ông cụ Mặc đã từng tới thăm trang viên nhà họ Hoắc, thảo nào bệnh không dậy nổi, sức khỏe càng ngày càng kém!

Ông cụ Kỷ vịn lấy đầu giường, chậm rãi đứng dậy, trầm giọng nói: “âm trạch, sửa soạn một chút, giúp anh… Tặng ít quà mừng năm mới cho ông già Mặc Nam Kỳ!”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free