Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1859:

Nhà họ Hoắc có rất nhiều người.

Cho dù trang viên vô cùng rộng lớn, quản gia và những người giúp việc đã nghỉ phép thì trang viên vẫn rất náo nhiệt.

Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn đang viết câu đối ở phòng sách lầu một, ông bà cụ đang chuẩn bị những đồ dùng cúng tế tổ tiên nhà họ Hoắc ở trong phòng sách.

Còn Hoắc Tư Tước thì một mình ở trong phòng chạy deadline.

Trong phòng khách của tòa biệt thự chính đang mở bản nhạc piano tao nhã thư giãn.

Tể Tể và Tương Tư Hoành nghe thấy vậy thì lắc đầu nguầy nguậy.

Chậm quá!

Không sung chút nào!

Nhưng tối mai chắc chắn sẽ rất sung!

Nhà họ Hoắc vui vẻ hòa thuận, còn không khí của nhà họ Kỷ thì thấp vô cùng.

Hôm nay đã là hai mươi chín tết rồi.

Vào thời điểm này của những năm trước, nhà họ Kỷ đã làm những điều này từ sớm rồi.

Nào là đèn lồng màu đỏ, dán câu đối, chuẩn bị lư hương và sắm đồ tết…

Năm nay do ông cụ Kỷ luôn bị hộc máu sau khi ra ngoài một chuyến về nhà nên khiến cho người nhà họ Kỷ ai nấy đều vô cùng lo lắng.

Đặc biệt là bà cụ Kỷ luôn mặt mày ủ ê.

“Ông ơi, ông nói thật cho tôi biết đi, rốt cuộc ông ra ngoài làm cái gì vậy?

Tại sao ông lại bị thương nặng đến vậy?”

Ông cụ Kỷ còn chưa kịp lên tiếng thì bà cụ Kỷ lại mặt đầy phiền muộn nói.

“Theo tôi nói thì bây giờ đã là thế kỷ hai mươi mốt rồi, cái gì mà huyền học với không huyền học, bọn trẻ thích nghiên cứu thì cứ để chúng nghiên cứu đi, ông cũng là người sắp gần đất xa trời rồi mà còn nhúng tay vào những chuyện đó để làm gì?”

Ông cụ Kỷ đã thở đều lại một chút lập tức giận đến mặt mày tái xanh.

“Đàn bà phụ nữ! Bà biết cái gì hả!”

Bà cụ Kỷ: “... Ừ ừ ừ! Đúng đúng đúng! Tôi không biết gì hết! Ông cái gì cũng biết, ông thậm chí còn biết đâm đầu vào chỗ chết trong ngày ba mươi tết!”

Ông cụ Kỷ: “...”

Kỷ An Thanh và Kỷ An Sùng thấy hai người sắp cãi nhau nên Kỷ An Thanh vội vàng ho khan một tiếng.

“Chị dâu ơi, vừa nãy đến đây tôi thấy Kỷ Lăng đã về rồi, hay chị ra ngoài xem thử?”

Khi nhắc đến đứa con trai lớn gần như trở thành người tàn phế sau một chuyến đi xa về nhà thì bà cụ Kỷ mặt đầy bất mãn nhanh chóng đứng dậy.

“Được, vậy các chú nói chuyện với nhau đi, tôi ra ngoài nói chuyện với Kỷ Lăng.”

Kỷ An Thanh mỉm cười gật đầu.

“Được.”

Bà cụ Kỷ vừa mới đi ra ngoài thì ông cụ Kỷ lại phun ra một ngụm máu.

Kỷ An Thanh và Kỷ An Sùng giật mình.

Kỷ An Sùng: “Anh cả, anh… sao anh lại bị thương nặng đến vậy?”

Ông cụ Kỷ hít một hơi, không trả lời câu hỏi của Kỷ An Sùng mà nhìn sang Kỷ An Thanh.

“An Thanh, em nhất định phải đưa dự án thành cổ Vân Thủy đến tay người nhà họ Hoắc trước bình minh, em biết không?”

Kỷ An Thanh không dám tin vào điều đó.

“Anh cả, tại sao?”

Họ đã chuẩn bị suốt năm năm trời cho dự án thành cổ Vân Thủy rồi.

Hiện giờ dự án vịnh Lan Kỳ của tập đoàn nhà họ Hoắc bắt đầu khởi công rồi, một cơ hội tốt như vậy mà dâng tay nhường cho ư?

Lần này anh cả đã gặp phải đối thủ mạnh nên bị đánh đến khờ rồi sao?

****

Kỷ An Thanh thẳng thắn bày tỏ thái độ: “Anh cả, không thể nào có chuyện này được.”

Đôi mắt đục ngầu của ông cụ Kỷ lạnh lùng nhìn chằm chằm Kỷ An Thanh, giọng nói khàn khàn lạnh lẽo hơn nhiều.

“Không có gì là không thể! Hơn nữa còn phải dùng tốc độ nhanh nhất đưa toàn bộ tài liệu về dự án thành cổ Vân Thủy tới tập đoàn nhà họ Hoắc, đồng thời nhất định phải theo dõi và thấy tận mắt bên phía tập đoàn nhà họ Hoắc tiếp nhận dự án này mới thôi.”

Kỷ An Thanh suýt là không thở được nữa, cũng bị chọc tức tới phát điên.

“Anh cả, anh đang nói mê sảng cái gì đấy?”

“Em biết anh bị thương rất nặng, nhưng không sao cả, có loại thuốc quý hiếm nào mà nhà họ Kỷ chúng ta không có chứ? Nếu không được nữa thì nhà họ Kỷ cũng không thiếu tiền, tới bệnh viện Số Một khám là được!”

Hình như Kỷ An Thanh cảm thấy chưa đủ, nhanh chóng bổ sung thêm.

“Nếu như không được không phải còn có cấm thuật sao?”

Kỷ An Sùng cũng gật đầu đồng ý.

“Năm nay có rất nhiều người mất tích, hơn nữa ở dưới chân cầu vượt, mấy chỗ như nhà ga, bến xe, thỉnh thoảng có người đi xin tiền, nhân cơ hội bắt mấy người đi cũng không bị ai chú ý đâu.”

Nói tới đây đáy mắt Kỷ An Sùng lóe lên chút tàn nhẫn: “Hơn nữa, với thủ đoạn của nhà họ Kỷ chúng ta, cho dù bị người khác chú ý tới thì họ có thể làm gì được?”

Kỷ An Thanh gật đầu phụ họa: “Đúng!!!”

Những chữ sau chữ “đúng” không được nói ra, ông cụ Kỷ vốn đang tựa nửa người ở đầu giường bỗng nhiên ngồi dậy, tiếp đó là hai cái bạt tai vang dội giáng xuống hai đứa em trai.

“Bốp!”

“Bốp!”

Hai tiếng tát giòn tan vang vọng, căn phòng yên tĩnh tới nỗi có thể nghe được tiếng nhịp tim đập thình thịch thật nhanh của ba ông già.

Ông cụ Kỷ chỉ tiếc không thể rèn sắt thành thép, căm giận nhìn hai đứa em trai ngu xuẩn: “Anh nói giao dự án thành cổ Vân Thủy ra thì phải giao ra! Nếu tập đoàn nhà họ Hoắc không muốn, có quỳ cũng phải quỳ xuống cầu xin bọn họ nhận lấy!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free