Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1870:

Hoắc Tư Thần hoảng hốt hô lên: "Tể Tể, sao thế?"

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn, lóng lanh, đồng thời chỉ tay về phía phòng bảo vệ: "Hoắc Khánh Từ dẫn theo một con rối lẻn vào."

Hoắc Trầm Lệnh ngồi trên ghế phó lái khẽ cau mày: "Con rối?"

Minh Vương lạnh nhạt đáp: "Không sao, dù bà ta có dẫn theo trăm nghìn âm binh cũng chẳng làm nên trò trống gì đâu, trong trang viên còn có Cửu Phượng mà!"

Hoắc Tư Thần chặc lưỡi: "Chú Minh ơi, không phải chú Cửu Phượng... Không được mạnh cho lắm hả?"

Khóe miệng Minh Vương cong cong: "Phải xem đối thủ là ai nữa!"

Hoắc Tư Cẩn bật cười khanh khách: "Ý chú Minh là Tể Tể mạnh đột biến đấy."

Tể Tể cười hì hì đứng dậy: "Tương đối, tương đối thôi, chứ hồi còn ở thời hoàng kim... Tể Tể chưa từng thua ai bao giờ đâu!"

Các anh với cha nuôi: "..."

Nhìn biểu cảm đắc ý của Tể Tể, mọi người không kiềm được mà cười rộ lên.

Khóe miệng Minh Vương cũng nhếch tới mang tai. Ở địa phủ, Tể Tể chính là vua.

"Chỉ là một con rối thôi, không cần hô to gọi nhỏ làm chi."

Hoắc Trầm Lệnh mím môi: "Thế sao anh Minh đây lại tốn công nghiêng đầu nhìn kính chiếu hậu vậy?"

Minh Vương dời mắt, liếc nhìn cha nuôi Hoắc ngồi bên cạnh: "Thì tò mò... Không biết trúc tốt như nhà họ Hoắc sẽ cho ra loại măng xấu gì."

Hoắc Trầm Lệnh: "..."

Ba anh em Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần liếc mắt nhìn nhau.

Ván này cha thua rồi, tuy cha cũng vô tội lắm.

Hoắc Trầm Lệnh cực kỳ nhạy bén, lập tức để ý tới biểu cảm bất thường của ba đứa con trai. Hoắc Tư Cẩn cũng nhận ra cha đang nhìn bọn họ, bèn quay qua nhéo cái má phúng phính của Tể Tể một cách vô cùng tự nhiên: "Tể Tể, xoay trở về đi."

Tể Tể "dạ" một tiếng, thuần thực quay đầu một trăm tám mươi độ.

Lúc này, Hoắc Tư Tước cũng đã nhận ra cha đang quan sát họ thông qua kính chiếu hậu, lập tức nhắm mắt, giả vờ như đang nghỉ ngơi, đồng thời không quên kéo tay áo em ba Hoắc Tư Thần để nhắc nhở.

Hoắc Tư Thần lại "A" một tiếng.

Hoắc Tư Tước giật giật khóe miệng, quyết đoán từ bỏ.

Hoắc Tư Thần ngẩng đầu, đối đầu trực diện với ánh mắt nghiền ngẫm của cha ruột đáng kính qua kính chiếu hậu.

Hoắc Tư Thần: "..."

Hoắc Tư Thần ôm chặt Tể Tể, vội vàng nhắm mắt lại, miệng lẩm nhẩm một bài thơ cổ: "Thiên sơn điểu phi tuyệt, vạn kính nhân tung diệt..."

(Dịch nghĩa: Giữa ngàn non, chim bay tắt bóng; Trên đường muôn ngả, dấu người vắng tanh)

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước: "..."

Hoắc Trầm Lệnh thu mắt, vươn tay đặt lên cửa sổ, ngón tay thon dài gõ nhẹ vào lớp kính.

Tốt lắm!

Ba thằng nhóc thối này chắc chắn đang gạt anh ấy chuyện gì đó, hơn nữa chuyện này nhất định có liên quan tới anh ấy.

Hoắc Trầm Lệnh quay đi, cúi đầu tự hỏi. Đêm qua thằng út ôm chặt chân anh ấy, không cho anh ấy xuống hầm tìm Tể Tể. Sau đó cả đám múa may quay cuồng ngoài phòng khách, dọa anh ấy hồn bay phách lạc, tới bây giờ vẫn còn thấy ù tai!

Nghĩ tới đây, Hoắc Trầm Lệnh thình lình liếc mắt về phía kính chiếu hậu, nhìn đám oắt con ngồi ở băng ghế sau, vừa hay mắt đối mắt với Hoắc Tư Thần, làm cậu ấy chột dạ tới nỗi chế luôn cả thơ: "Đường lên núi Hàn, đá chông chênh - Bóng cha lồ lộ, qua lớp kính..."

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước: "... Ha!"

Minh Vương cũng bật cười: "Bài thơ này của Tư Thần thật sự rất hợp với tình hình hiện tại!"

Do đêm qua hơi quá chén nên giờ Tể Tể vẫn còn thấy xây xẩm, sau khi chỉnh lại tư thế thì nhắm mắt ngủ sau, thậm chí còn ngáy khò khò.

Hoắc Trầm Lệnh: "..."

Mặt mày Hoắc Tư Thần tái mét: "Cha, con..."

Minh Vương vui vẻ xem trò hay, không quên đổ thêm dầu vào lửa: "Tư Thần, hai câu phía sau đâu?"

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước cố nén cười. Tuy có hơi mất dạy, nhưng... cảm giác xem em trai tấu hề thật sự khá tuyệt.

Hoắc Tư Thần: "..."

Hoắc Trầm Lệnh bình tĩnh nhìn cậu ấy: "Tư Thần, cha cho con một cơ hội nhé?"

Hoắc Tư Thần lập tức ôm chặt Tể Tể, không dám đối diện với cha ruột, dứt khoát ôm Tể Tể quay qua nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Đường lên núi Hàn, đá chông chênh - Bóng ai... thấp thoáng... trong mây xanh - Mến cảnh rừng phong dừng lại ngắm - Lá ngậm... sương thu... Có quỷ kìa!"

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước thật sự không kiềm nổi nữa: "Phụt... Ha ha ha!"

Hoắc Trầm Lệnh lườm một phát sắc lẻm. Hoắc Tư Cẩn mím môi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Hoắc Tư Tước che miệng nén cười, cũng đưa mắt nhìn ra ngoài. Chỉ là mới vừa quay qua, hai anh em tức khắc trợn tròn mắt, cuối cùng cung hiểu tại sao em trai lại nói "Lá ngậm sương thu có quỷ kìa!"

Bởi vì thật sự có quỷ xuất hiện!

Số lượng còn rất nhiều!

Tất nhiên Hoắc Trầm Lệnh đang ngồi ở ghế phó lái cũng đã nhận ra điều bất thường.

Minh Vương mỉm cười nhìn anh ấy: "Dám khởi hành lúc ba giờ sáng ngày mùng một đầu năm, hẳn nhà mình thích náo nhiệt lắm nhỉ?"

Hoắc Trầm Lệnh: "..."

Có người bình thường nào thích loại náo nhiệt này không?

Minh Vương cười tủm tỉm nói tiếp: "Họ tới đây chào hỏi tiện chúc tết bổn tọa đấy."

Hoắc Trầm Lệnh: "..."

Huyệt Thái Dương trên đầu anh ấy nảy lên thình thịch: "Phong Đô, đây là nhân gian đó!"

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free