Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1856:
“Hoắc Trầm Huy, anh làm vậy là có ý gì?”
Hoắc Trầm Huy không hề ngừng bước.
“Tiền Hiểu Lệ, đừng để tôi nhìn thấy cô nữa!”
Tiền Hiểu Lệ cau mày, rõ ràng đang kìm nén cơn lửa giận dữ nơi đáy mắt.
Khi nói chuyện, giọng nói của cô ta vẫn rất dịu dàng.
“Trầm Huy, anh thật sự tàn nhẫn như vậy sao? Đó là đứa con trai cả của anh đấy! Lớn hơn Hoắc Tư Lâm hiện giờ tận năm tuổi!”
Hoắc Trầm Huy vẫn không dừng lại.
Tể Tể nằm trên vai Hoắc Trầm Huy, nhìn Tiền Hiểu Lệ khóc như mưa.
“Dì ơi, dì đừng gạt người nữa, đứa bé trong bụng dì khi đó không phải con của bác cả!”
Lòng tự ái của Tiền Hiểu Lệ bị đụng chạm.
“Minh Tể Tể, một đứa con nít như cháu thì biết cái gì chứ? Lúc dì và bác cả của cháu yêu nhau thì cháu còn không biết…”
Hoắc Trầm Huy đột nhiên dừng lại và nhìn cô ta bằng ánh mắt cực kỳ lạnh lùng.
“Tiền Hiểu Lệ, nếu cô còn biết xấu hổ thì hãy im miệng và biến mất khỏi tầm mắt của tôi đi!”
“Còn nữa, nếu cô còn dám nói xấu Tể Tể, tôi không phải là người không thể đánh phụ nữ đâu!”
Tiền Hiểu Lệ lộ vẻ mặt đầy kinh ngạc.
“Trầm Huy, anh…”
Hoắc Trầm Huy mặt không cảm xúc nhìn Tiền Hiểu Lệ.
“Đừng coi tôi là kẻ ngốc!”
Tiền Hiểu Lệ: “...”
Ngay khi Tiền Hiểu Lệ định nói gì đó thì một giọng nói quen thuộc xen lẫn chút bất ngờ vang lên.
“Cha của Tiểu Tương, Tể Tể, sao hai người lại ở đây?”
Khi nhìn thấy là cô Tôn thì Tể Tể lập tức vẫy bàn tay nhỏ mập để chào.
“Chào cô Tôn~”
Hoắc Trầm Huy gật đầu với vẻ mặt ôn hòa.
“Cô Tôn.”
Tiền Hiểu Lệ kinh ngạc nhìn họ.
“Các người… quen biết nhau à?”
Cô Tôn cũng kinh ngạc nhìn cô ta và Hoắc Trầm Huy, sau đó rất xa lạ gọi cô ta.
“Dì út.”
Hoắc Trầm Huy và Tể Tể: “...”
*****
Hoắc Trầm Huy biết mẹ mình muốn tác hợp cô Tôn với em ba.
Vì vậy, sau khi biết mối quan hệ giữa cô Tôn với Tiền Hiểu Lệ thì anh ấy lập tức tém lại vẻ chán ghét khinh thường trên mặt với Tiền Hiểu Lệ.
Cô Tôn nhìn Tiền Hiểu Lệ rồi lại nhìn Hoắc Trầm Huy và Tể Tể.
“Cha Tiểu Tương, mọi người…”
Tiền Hiểu Lệ bắt đầu rơi nước mắt.
“Hân Hân, đây chính là mối tình đầu mà lúc đó dì út liều mạng muốn kết hôn, nhưng… nhưng ông bà ngoại của cháu một hai không đồng ý, dì út… dì út… hu hu hu…”
Cô Tôn không ngờ còn có chuyện như vậy.
Hoắc Trầm Huy muốn mắng Tiền Hiểu Lệ, nhưng lại không muốn cô Tôn nghĩ nhiều nên cuối cùng anh ấy chỉ nhàn nhạt nói.
“Đó là chuyện đã qua rồi, cô Tôn không cần để ý đâu.”
Cô Tôn có chút bối rối.
“Hả?”
Tại sao cô ấy phải để ý gì chứ?
Cô Tôn có chút không hiểu.
Hoắc Trầm Huy nhìn cô Tôn nghe không hiểu rồi lại nhìn Tiền Hiểu Lệ dù khóc nhưng vẫn rất xinh đẹp, anh ấy dứt khoát không giải thích thêm gì nữa.
Nếu cô Tôn thật sự là bến đỗ của em ba.
Thì sẽ không thể nào bị chia rẽ bởi một lời nói của anh ấy.
Còn nếu cô Tôn không phải thì cho dù anh ấy có nói nhiều hơn đi nữa cũng là vô ích.
Tùy duyên thôi!
Hoắc Trầm Huy cười nhạt.
“Không có gì, vì cô Tôn quen với cô Tiền thì hai người nói chuyện với nhau đi, chúng tôi về trước.”
Cô Tôn mỉm cười.
“Tạm biệt cha Tiểu Tương và Tể Tể nhé, chúc mọi người năm mới vui vẻ trước.”
Tể Tể vẫy bàn tay nhỏ mập.
“Tể Tể cũng chúc cô Tôn năm mới vui vẻ trước ạ! Cô Tôn chú ý an toàn, đừng đến những nơi không nên đi đấy.”
Cô Tôn không hiểu ý của Tể Tể lắm nhưng cô ấy vẫn cười híp mắt gật đầu.
“Được! Cô Tôn đã nhớ lời của Tể Tể nói rồi.”
Khi Hoắc Trầm Huy bế Tể Tể chuẩn bị rời đi thì Tôn Quyên xách túi từ đằng xa chạy nhanh tới đây.
“Đợi đã! Đợi đã! Cậu là cậu Hoắc đúng không?”
Tôn Hân Hân theo bản năng thúc giục Hoắc Trầm Huy.
“Cha Tiểu Tương, mọi người mau đi đi.”
Hoắc Trầm Huy ừ một tiếng rồi bế Tể Tể đi nhanh hơn.
Nhưng vẫn không ngăn được việc Tôn Quyên đang chạy, cho dù trên người bà ta có rất nhiều thịt nhưng bà ta vẫn chạy khá nhanh.
Bà ta lập tức chặn ở trước mặt Hoắc Trầm Huy.
“Phù… phù… cậu Hoắc, đợi đã.”
Hoắc Trầm Huy đi vòng qua bà ta và tiếp tục đi về phía trước.
Tôn Quyên lập tức đưa tay ra kéo lấy ống tay áo của anh ấy.
Tôn Hân Hân vội vàng kéo Tôn Quyên lại nhưng Tiền Hiểu Lệ còn nhanh hơn cô ấy, cô ta lập tức xông lên và giơ tay tát Tôn Quyên một bạt tai.
“Chát” một tiếng.
Âm thanh đó vô cùng trong trẻo vang vọng trong đêm tối tĩnh mịch.
Sau khi tát xong, Tiền Hiểu Lệ giận dữ chỉ trích bà ta.
“Tôn Quyên! Thế mà bà còn mặt mũi để sống à!”
Tôn Quyên không chịu được.
Bà ta chưa từng chịu qua nỗi uất ức như vầy!
Thậm chí chưa nhìn rõ đối phương là ai mà Tôn Quyên đã lập tức nhào tới.
Tôn Hân Hân thấy vậy thì quả quyết lùi về sau một bước, để chiến trường lại cho hai người.
Hoắc Trầm Huy và Tể Tể cũng không ngờ sự việc lại diễn biến đến mức này.
Nhưng không liên quan đến họ.
Để đề phòng, Hoắc Trầm Huy còn gọi cho 110 trước khi bế Tể Tể rời đi, anh ấy nhanh chóng kể lại tình hình bên đây rồi nói rõ vị trí cụ thể.
Nhân lúc Tôn Quyên và Tiền Hiểu Lệ đang đánh nhau, anh ấy bế Tể Tể nhanh chóng đi thật xa.
Cho đến khi nghe thấy xe cảnh sát tới thì anh ấy mới bế Tể Tể lên lại xe.