Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1857:
Mấy cậu nhóc nhà họ Hoắc đều kinh ngạc.
Hoắc Tư Thần là người không giữ được mồm miệng nhất nên cậu là người đầu tiên lên tiếng.
“Bác cả, tại sao bác lại để hai người phụ nữ đánh nhau vì bác? Mà bác lại tự mình bỏ chạy vậy?”
Hoắc Trầm Huy: “...”
Do cách khá xa nên họ không thấy rõ những người bên kia cụ thể là ai.
Cho nên Hoắc Tư Tước lười nhác nói.
“Bác cả, còn một người không có ra tay đấy, có phải không thích hợp lắm không?”
Khóe miệng của Hoắc Trầm Huy co giật.
Tể Tể vội vàng giải thích.
“Anh hai, đó là cô Tôn của Tể Tể và anh Tiểu Tương.”
Hoắc Tư Tước: “...Phụt!”
Lục Hoài vô cùng tò mò.
“Cha ơi, tại sao cô Tôn lại ở đây?”
Hoắc Tư Lâm cũng cảm thấy có gì đó quái lạ.
“Đúng vậy, cha ơi, không phải cha đến gặp mối tình đầu của cha sao?”
Bây giờ Hoắc Trầm Huy nghe thấy ba từ mối tình đầu là thấy đau đầu.
Tể Tể lại giải thích thay.
“Anh Tư Lâm, cô Tôn gọi Tiền Hiểu Lệ là dì út.”
Hoắc Tư Cẩn chậm rãi nói.
“Tể Tể, vậy người phụ nữ còn lại là ai?”
Bốn đứa nhóc Hoắc Tư Lâm đồng loạt nhìn sang Tể Tể.
Tể Tể cười khúc khích.
Cô bé biết!
Cô bé đã gặp qua người đó rồi.
“Anh cả ơi, anh cả và anh Tiểu Tương đã gặp qua dì đó rồi. đó là dì của cô Tôn.”
Đám nhóc nhà họ Hoắc: “...”
Đây là drama gì vậy?
Chẳng phải bà nội muốn chú ba và cô Tôn ở bên nhau sao?
Kết quả dì út của cô Tôn là mối tình đầu của bác cả (cha), bây giờ cô và dì út của cô Tôn hình như vì bác cả mà đánh nhau.
Có vẻ rất phức tạp!
Thật muốn được nhìn thấy!
Hoắc Trầm Huy: “...”
Vừa nhìn vẻ mặt của đám nhóc thối này thì Hoắc Trầm Huy lập tức biết được đám nhóc này đã nghĩ sai rồi.
“Đừng nghĩ những thứ vớ vẩn không có thật kia, họ đánh nhau hoàn toàn không liên quan gì đến bác (cha), Tể Tể có thể làm chứng.”
Tể Tể: “...”
Đám nhóc nhà họ Hoắc đồng loạt nhìn Tể Tể.
Tể Tể cười híp mắt gật đầu.
“Được được được! Tể Tể có thể làm chứng, dì út và cô của cô Tôn đánh nhau không liên quan gì đến bác cả, hai người họ… có hiềm khích riêng.”
Hơi thở xung quanh hai người đều rất lộn xộn, hơn nữa còn lờ mờ nhìn thấy tia lửa.
Vừa nhìn đã biết hiềm khích trước đây rất dữ dội.
Hoắc Tư Thần xoa tay.
“Muốn xem!”
Khóe miệng của Hoắc Trầm Huy lại co giật.
Anh ấy mím môi và điềm tĩnh nói.
“Mấy đứa đã làm xong bài tập về nhà rồi sao?”
Mấy đứa nhóc ngoài Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn ra: “...”
Đám nhóc còn chưa kịp trả lời thì Hoắc Trầm Huy lại hỏi câu thứ hai vấn đề.
“Mấy đứa có biết bài tập nghỉ đông năm nay đều là do cha của Tể Tể kiểm tra không?”
Mấy đứa nhóc ngoài Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn ra: “.
..”
Hoắc Trầm Huy lại nhàn nhạt nói.
“Hôm nay là hai mươi tám tháng chạp, một tiếng nữa là đến ngày hai mươi chín tháng chạp, mấy đứa có biết cha Tể Tể khi nào trở về không?”
Mấy đứa nhóc ngoài Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn ra: “...”
Dường như cảm thấy vẫn chưa đủ nên Hoắc Trầm Huy lại chậm rãi nói thêm.
“Sau khi qua ba mươi tết, chúng ta phải trở về nhà tổ họ Hoắc ở thôn trang nhà họ Hoắc ngay sáng sớm mùng Một tết để cúng tổ tiên, rồi đi chúc tết từng nhà, sau đó phải đợi người khác đến nhà chúng ta chúc tết, thăm họ hàng… mấy đứa cảm thấy sau đó còn bao nhiêu ngày để mấy đứa chạy nước rút?”
Mấy đứa nhóc ngoài Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn ra: “...”
Hoắc Tư Thần chỉ nghĩ đến cảnh tượng đó thôi đã muốn khóc rồi!
“Bác cả, cháu sai rồi, chúng ta mau về nhà đi! Cháu phải về làm bài tập!”
Nếu không, ngay khi cha trở về thì cậu sẽ bị đánh tét mông!
Lục Hoài sờ mũi.
“Cha ơi, đi thôi, nếu còn không đi về thì chúng ta lại mất thêm một tiếng nữa, nhiệm vụ quá nặng nề nên rất khó để hoàn thành đúng hạn.”
Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn vui vẻ khi nghe thấy vậy.
Hoắc Tư Tước lặng lẽ ngẩng đầu lên nhìn trời.
Hoắc Trầm Huy nhìn cậu ấy.
“Tư Tước có gì muốn nói sao?”
Hoắc Tư Tước: “Có.”
Hoắc Trầm Huy cười híp mắt hỏi cậu ấy.
“Cháu nói đi, bác cả nghe.”
Hoắc Tư Tước khó hiểu nhìn Hoắc Trầm Huy.
“Bác cả, tại sao bài tập nghỉ đông năm nay của bọn cháu là do cha của cháu kiểm tra? Không phải nên nộp cho giáo viên kiểm tra sau khi tựu trường sao?”
Hoắc Trầm Huy vẫn cười híp mắt.
“Đây là ý của cha cháu, nói rằng nhà mình có quá nhiều yêu quái, sợ chúng sẽ ảnh hưởng đến việc học hành của mấy đứa nên em ấy sẽ tự mình kiểm tra.”
Hoắc Tư Tước đảo mắt rồi mỉm cười.
“Hóa ra là vậy, hiểu rồi. Được rồi, bác cả, vậy chúng ta mau về thôi, mọi người đều phải chạy deadline!”
Tương Tư Hoành và Tể Tể đồng thanh nói.
“Anh hai (anh Tư Tước), anh ba (anh Tư Thần), anh Lục Hoài (anh hai), trường mẫu giáo của tụi em không có bài tập nghỉ đông nên tụi em không cần chạy deadline~”
Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài: “...”
Tể Tể và Tiểu Tương đã trở nên xấu xa rồi!
Bắt đầu làm tổn thương trái tim của họ rồi!
*****
Ngày hai mươi chín tháng chạp.
Những người lớn nhà họ Hoắc đang kiểm tra lại số lượng nguyên liệu nấu ăn, trái cây điểm tâm, đồ ăn vặt dự trữ và những thứ khác.
Những đứa trẻ nhà họ Hoắc đứa thì làm bài tập, đứa thì chơi đùa.
Tể Tể và Tương Tư Hoành chạy đến phòng xem phim ở tầng hầm, làm theo video trong điện thoại và tháo hết thiết bị chiếu phim ra.