Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1855:
“Bây giờ em đang ở hội trường của đại học A, nếu bây giờ anh đến đây thì em chắc chắn sẽ nói cho anh biết.”
Hoắc Trầm Huy thấy Tể Tể chớp đôi mắt to long lanh nhìn mình, thế là anh ấy kìm nén cơn tức ừm một tiếng.
“Được.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành ngồi ở bên cạnh đột nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hoắc Trầm Huy cũng quay đầu nhìn theo.
Năm đứa nhóc gồm Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài dán chặt năm cái đầu vào kính cửa sổ, Hoắc Tư Thần đang vẫy tay với Tể Tể.
Hoắc Trầm Huy: “...”
Đám nhóc thối này!
Hoắc Trầm Huy để Tể Tể và Tương Tư Hoành trong phòng sách, anh ấy lập tức đứng dậy mở cửa lùa ra và bước ra ban công.
Sau đó nhanh chóng mở chốt cửa sổ kính trên ban công ra.
Sau khi năm đứa nhóc đã an toàn leo lên ban công thì Hoắc Trầm Huy tối sầm mặt lại, giận dữ nhìn họ.
“Hóng chuyện hóng đến không muốn sống nữa à?”
Hoắc Tư Thần hít sâu một hơi rồi lớn tiếng trả lời.
“Không thể chết được đâu! Vì có Tể Tể ở đây mà.”
Sau khi nói xong thì cậu phát hiện chỉ có mỗi giọng nói của mình.
Hoắc Tư Thần nhanh chóng nhìn sang các người anh.
Hoắc Tư Lâm ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, Hoắc Tư Cẩn nhẹ nhàng sờ mũi, Hoắc Tư Tước đút một tay vào túi quần, tay còn lại thì móc lỗ tai, còn Lục Hoài thì lập tức biến thành người gỗ.
Hoắc Tư Thần: “...”
Hoắc Trầm Huy càng tức hơn.
“Bởi vì không thể chết được nên muốn đâm đầu vào chỗ chết sao?”
Mặc dù Hoắc Tư Thần tức các người anh trai đã để mình làm con chốt thí nhưng cậu vẫn tranh luận mạnh mẽ.
“Bác cả, không phải đâm đầu vào chỗ chết! Bọn Thỏ Đen đang ở canh giữ ở phía dưới. Nếu thực sự có rớt xuống thì chúng sẽ chộp lấy bọn cháu!”
Khóe miệng của Hoắc Trầm Huy co giật khi nghĩ đến Thỏ Đen còn không lớn bằng bàn chân của mình.
“Sáu bảy đứa bọn chúng cộng lại cũng không to bằng cái mông của cháu, huống chi là chộp lấy hết năm đứa?”
Hoắc Tư Thần không thể tin vào điều đó.
“Bác cả ơi, cái mông của cháu lớn như thế sao? Cháu chỉ mặc size M thôi!”
Hoắc Trầm Huy lấy tay che trán.
Đứa cháu này… có thể nào nắm bắt điểm chính được không?
Điểm chính là cái mông của cậu lớn như vậy sao?
Bốn anh em Hoắc Tư Lâm lập tức không nhịn được và phá lên cười.
Tể Tể và Tương Tư Hoành nghe thấy vậy cũng cười khúc khích.
Hai đứa nhỏ chạy tới, mỗi đứa nắm hai bên tay trái phải của Hoắc Trầm Huy.
“Bác cả, bác có còn đến đại học A không?”
Tương Tư Hoành: “Phải đi, phải đi, nếu không thì tối nay cha chắc chắn không thể ngủ được.”
Hoắc Trầm Huy: “...”
Hoắc Tư Lâm vừa cười vừa nói.
“Cha ơi, bọn con biết lỗi rồi, bọn con hứa sẽ không tái phạm nữa.”
Hoắc Tư Cẩn: “Bác cả, đi thôi, vừa hay hôm nay bọn cháu vẫn chưa mua đủ đồ, nếu có đủ thời gian thì mình sẽ mua thêm chút nữa.”
Hoắc Tư Tước: “Đúng!”
Hoắc Tư Thần lập tức đi thẳng tới cửa phòng sách.
Lục Hoài đẩy Hoắc Trầm Huy từ phía sau.
Hoắc Trầm Huy: “...”
Đám nhóc ranh này…
Mười giờ rưỡi tối.
Hội trường đại học A.
Hoắc Trầm Huy để sáu đứa nhóc còn lại ngồi trên hai chiếc xe ở đường rợp mát đằng xa, còn mình thì bế Tể Tể đi gặp Tiền Hiểu Lệ.
Tiền Hiểu Lệ đã thay đổi lớp trang điểm đậm và mang khí chất giàu sang khi họ gặp nhau ở trung tâm mua sắm vào ban ngày.
Lúc này, cô ta đang mặc một chiếc váy liền thân bó eo màu trắng với một chút trang điểm trên mặt.
Mái tóc xoăn màu hạt dẻ đã được nhuộm đen và duỗi thẳng.
Thậm chí còn để mái ngang.
Và mang theo một chiếc túi vải sáng màu.
Hoắc Trầm Huy thấy mà cay mắt.
Tể Tể nhìn đến ngây người.
Người dì này giống như đã đổi thành một người khác.
Hoắc Trầm Huy tối sầm mặt lại nhìn cô ta và đi thẳng vào vấn đề.
“Tiền Hiểu Lệ, rốt cuộc đứa trẻ đó là chuyện như thế nào?”
Khi nhìn thấy Tể Tể, đáy mắt của Tiền Hiểu Lệ hiện lên vẻ không thích.
“Trầm Huy, lúc sáng anh đã nói có một số chuyện không được để trẻ con nghe thấy, vậy sao anh còn mang con bé tới đây?”
Tể Tể hậm hừ.
“Nếu Tể Tể không đến, lỡ như bác cả bị dì gạt mất thì làm sao đây?”
Tiền Hiểu Lệ: “...”
Hoắc Trầm Huy không muốn nói nhảm với cô ta.
“Tiền Hiểu Lệ, tôi tới rồi và cô cũng nên nói đi.”
Nhưng Tiền Hiểu Lệ bất chợt mở chiếc túi vải sáng màu mà cô ta mang theo bên mình ra rồi lấy ra một chai rượu vang.
“Trầm Huy, đó đều là chuyện đau lòng của chúng ta, anh cũng phải cho em chút thời gian để em xử lý lại chứ?”
Hoắc Trầm Huy bỗng nhiên hạ giọng xuống hỏi Tể Tể.
“Tể Tể, cháu có thể nhìn thấy được không?”
Tể Tể gật đầu.
“Được! Bác cả, dì ta quả thực có một đứa con chết sớm, nhưng… đứa trẻ đó không có quan hệ gì với bác cả.”
Thần kinh căng cứng của Hoắc Trầm Huy đột nhiên ngay lập tức buông lỏng.
Thật tuyệt!
Nếu không… anh ấy thực sự không biết phải đối mặt với đứa bé kia như thế nào.
Tiền Hiểu Lệ không chỉ lấy rượu vang ra, mà còn lấy ra hai cái ly uống rượu, sau đó là một tấm lót picnic nhỏ.
Bởi vì hiện giờ đang nghỉ đông và là hai mươi tám tháng chạp nên trong trường không có ai cả.
Tiền Hiểu Lệ chuẩn bị sẵn mọi thứ, khi cô ta mở rượu vang ra chuẩn bị rót vào ly thì cô ta phát hiện Hoắc Trầm Huy đột nhiên bế Minh Tể Tể rời đi.