Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1854:

Hoắc Trầm Vân đi tới vỗ vào vai anh ta.

“Cửu Phượng, nghe tôi nói này, anh cứ sống thật tốt đi, đừng nghĩ đến những thứ vớ vẩn kia nữa.”

Cửu Phượng u ám nhìn anh ấy.

Hoắc Trầm Vân mỉm cười và đầy chân thành nói.

“Nhận rõ sự thật, tránh đi đường vòng, không phải sao?”

Cửu Phượng: “...”

Hiểu rồi, hiểu rồi!

Chính là hãy thành thật làm một thành viên của nhà họ Hoắc đi.

Đừng có gây chuyện!

Cửu Phượng mím môi, ánh mắt sắc bén.

Tể Tể như thể cảm nhận được điều gì đó nên cô bé nhanh chóng quay lại nhìn anh ta.

Cửu Phượng lập tức nở ra một nụ cười rất rạng rỡ.

Anh ta nói với Hoắc Trầm Vân.

“Đúng đúng đúng, Trầm Vân à, cậu nói đúng lắm.”

Mẹ kiếp!

Không gây chuyện thì không gây chuyện!

Dù sao có làm cũng không thành công!

Nhưng anh ta có thể chịu đựng những người họ Hoắc này đến chết!

Tể Tể quay đầu lại tiếp tục tung tăng chạy xa.

Hoắc Trầm Vân cười tủm tỉm vỗ vai Cửu Phượng.

“Anh có thể nghĩ như vậy là tốt rồi. Đi thôi, tối nay chúng ta sẽ ở tòa biệt thự phía sau, ông bà cụ đều đang ở tòa biệt thự chính, lúc này đi qua đó, họ chắc chắn vẫn chưa nghỉ ngơi, kẻo lại nhắc chúng ta tìm bạn gái.”

Cửu Phượng: “...”

“Những gì cậu nói đều đúng!”

Tương Uyên lặng lẽ tham gia cùng hai người họ.

Kế Nguyên Tu cũng lại gần.

Mặc dù cậu bé còn nhỏ.

Nhưng theo vai vế thì…

Cậu bé cũng nằm trong danh sách được cha mẹ nuôi chọn bạn gái cho.

Hoắc Trầm Huy cũng muốn tham gia.

Nhưng…

Những gì Tiền Hiểu Lệ nói vẫn còn văng vẳng trong đầu của anh ấy.

Hồi đó, anh ấy quả thực đã từng xảy ra quan hệ với Tiền Hiểu Lệ, nhưng lần đó do anh ấy say quá!

Cho nên anh ấy không có ấn tượng gì cả.

Nhưng về sau, Tiền Hiểu Lệ quả thật đã nói với anh ấy về việc cô ta đang mang thai…

Nhưng lúc chia tay, cô ta nói rằng đã phá bỏ đứa bé đó rồi, lẽ nào… thật ra cô ta đã lừa anh ấy?

Trái tim của Hoắc Trầm Huy chùng xuống khi nghĩ đến những lời cha mẹ đã nói với mình trong phòng sách.

Khi vừa ngẩng đầu lên thì Hoắc Trầm Huy thấy Tể Tể và đứa con trai út của mình đã vào tòa biệt thự chính, thế là anh ấy bước nhanh về phía trước.

Hoắc Tư Cẩn dừng lại.

Hoắc Tư Lâm và bọn nhóc nhà họ Hoắc cũng dừng lại.

Hoắc Tư Cẩn nhìn các em trai của mình.

Hoắc Tư Tước xen ngang cười khúc khích nhìn họ.

“Anh Tư Lâm, anh ơi, có gì cứ nói thẳng đi.”

Hoắc Tư Thần gật đầu.

“Đúng vậy, có chuyện gì bọn em không thể nghe được sao?”

Lục Hoài: “Có phải muốn nói về chuyện của Tiền Hiểu Lệ không?”

Hoắc Tư Lâm bật cười, Hoắc Tư Cẩn có chút bất lực.

“Các em còn nhỏ, các em không nên nghe những chuyện này.”

Hoắc Tư Tước: “Cho dù có nhỏ thì bọn em cũng là đàn ông! Không có chuyện gì là đàn ông không nghe được cả!”

Lục Hoài: “Nghe biết sớm chút cũng tốt, để khỏi phải bị mắc lừa như cha của chúng ta.”

Hoắc Tư Thần: “Ha ha, đúng vậy.”

Hoắc Tư Lâm: “...”

Hoắc Tư Cẩn nhìn ba đứa em trai nói lớn không lớn, mà nói nhỏ cũng không nhỏ, cậu đoán chắc rằng không thể đuổi họ đi được đâu nên dứt khoát đi thẳng vào vấn đề.

“Anh và anh Tư Lâm nghĩ rằng nếu Tiều Hiểu Lệ thực sự còn có một đứa con trai, thế thì đứa con trai đó rất có thể cũng là anh em của chúng ta.”

Lục Hoài: “Tể Tể có thể thấy được các loại vận đào hoa nát nhỏ, không phải hỏi Tể Tể là có thể biết được sao?”

Hoắc Tư Lâm ho khan.

“Cha của tụi anh đã đi kiếm rồi.”

Hoắc Tư Cẩn cười: “Hơn nữa, chắc chắn đã dẫn Tể Tể vào phòng sách của bác ấy.”

Hoắc Tư Tước đảo mắt.

“Em biết rồi, cho nên vừa nãy hai anh đột nhiên dừng lại là định đi vòng ra phía sau, leo dọc theo tường lên phòng sách ở lầu hai để nghe lén phải không?”

Hoắc Tư Cẩn xoa đầu em trai.

“Liệu em có thể đừng thông minh đến vậy được không?”

Hoắc Tư Tước gạt tay của cậu ấy ra.

“Đi, đi, đi thôi! Nếu không qua đó nữa thì Tể Tể sẽ nói hết mất!”

Năm chàng trai đồng loạt chạy như điên về phía sau tòa biệt thự chính.

*****

Trong phòng sách lầu hai, Hoắc Trầm Huy quả thực đang hỏi Tể Tể.

“Tể Tể, cháu có thể thấy được không?”

Tể Tể lắc đầu.

“Bác cả phải ở chung với dì kia thì cháu mới nhìn được.”

Mặc dù cô bé có thể lấy Sổ Sinh Tử ra để xem nhưng lúc này cô bé không được lấy Sổ Sinh Tử ra.

Sắp đến giao thừa rồi, có lẽ Sổ Sinh Tử sắp bị cha Minh Vương lật đến rách tả tơi rồi.

Hoắc Trầm Huy suy nghĩ một hồi.

“Vậy…”

Lời còn chưa nói hết thì điện thoại của Hoắc Trầm Huy reo lên.

Khi nhìn thấy số lạ gọi đến, Hoắc Trầm Huy gần như lập tức nghĩ đến Tiền Hiểu Lệ.

Tể Tể chớp đôi mắt to chờ đợi.

Hoắc Trầm Huy ho khan một tiếng rồi nhấn vào nút bắt máy.

Giọng nói nức nở của Tiền Hiểu Lệ vang lên từ đầu dây bên kia.

“Trầm Huy ơi, em bị trẹo chân rồi.”

Sắc mặt của Hoắc Trầm Huy rất khó coi.

“Nếu trẹo chân thì đến bệnh viện đi, tôi đâu phải là bác sĩ!”

Dứt lời, ngay khi anh ấy định cúp máy thì Tiền Hiểu Lệ vẫn yếu ớt nói và lại nhắc đến đứa trẻ.

“Trầm Huy, anh thật sự không muốn biết con của chúng ta đang ở đâu sao?”

Hoắc Trầm Huy: “...”

Tể Tể kéo nhẹ tay áo của anh ấy.

Hoắc Trầm Huy nhắm mắt.

“Có gì cô cứ nói thẳng đi.”

Tiền Hiểu Lệ khẽ cười.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free