Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1853:

Trong nhà trở nên vô cùng yên tĩnh.

Ông cụ Kỷ uống trà trong nỗi sợ hãi, đồng thời còn phải dùng hết sức mình để áp chế cơn đau trong người.

Về mục đích ông cụ đến đây…

Sau khi nhìn thấy Cửu Phượng và biết được Tể Tể là công chúa nhỏ địa phủ thì đã quên sạch mất rồi.

Trong vòng chưa đến nửa tiếng, ông cụ Kỷ lấy lý do trong nhà có việc phải về trước.

Nhà họ Hoắc còn chưa kịp đứng dậy đưa tiễn thì ông cụ Kỷ đã bỏ đi như mông bị lửa đốt vậy.

Ông cụ Kỷ còn chưa kịp ra khỏi cổng trang viên nhà họ Hoắc thì ông cụ đã phun ra ba ngụm máu lớn.

“Phụt!”

*****

Đám người Hoắc Trầm Huy đã từ sau núi đi xuống, để quan sát tình hình của ông cụ Kỷ, sau khi Hoắc Trầm Huy biết được chuyện đám người Tương Uyên đã dẫn ông cụ Kỷ đến âm trạch ở sau núi thì anh ấy đã đặc biệt tải một cái app điện thoại video xuống, tiện cho việc quan sát mọi động tĩnh trong trang viên.

Lúc này, mọi người đang cùng nhau đi xuống núi và xem tình hình của ông cụ Kỷ qua điện thoại.

Hoắc Tư Thần giật mình khi nhìn thấy ba ngụm máu.

“Bác cả, liệu ông Kỷ có chết vì mất quá nhiều máu không?”

Hoắc Tư Tước lắc đầu trước.

“Chắc chắn sẽ không đâu, ông lão ranh mãnh lắm! Lại còn là người tu hành, sao có thể dễ dàng chết như vậy được?”

Lục Hoài gật đầu.

“Đúng! Chắc chắn không chết được đâu!”

Hoắc Tư Lâm cười.

“Không chết được mới tốt, nếu không, ông ta gục ngã trong sân nhà chúng ta vào dịp Tết thì bên nhà họ Kỷ chắc chắn sẽ lại đến nhà mình.”

Hoắc Tư Cẩn tiếp lời.

“Đúng thế! Lúc đó lễ Tết của chúng ta sẽ vô cùng hỏng bét! Nhưng cũng may người đến là người cầm quyền nhà họ Kỷ.”

Tương Tư Hoành thò cái đầu nhỏ ra.

“Anh Tư Cẩn, sao lại nói vậy?”

Hoắc Trầm Vân giải thích cho cháu út.

“Kỷ An Triều là người có thành tựu huyền thuật cao nhất trong nhà họ Kỷ, và cũng là người cầm quyền, ông ta chắc chắn đã để lại rất nhiều lối thoát cho bản thân nên sẽ không dễ ngủm đâu.

Nhưng nếu hôm nay người đến là những thành viên khác của nhà họ Kỷ, chẳng hạn như Kỷ An Viễn nào đó… Nếu Kỷ An Viễn bị thương nặng và hấp hối thì rất có khả năng Kỷ An Triều sẽ giết ông ta ngay, sau đó đổ trách nhiệm lên đầu nhà họ Hoắc chúng ta!”

Hoắc Tư Thần ngơ ngác nhìn Hoắc Trầm Vân.

“Chú ba ơi, tại sao vậy?”

Đám người Hoắc Tư Lâm đồng loạt nhìn cậu.

Hoắc Tư Thần: “Sao vậy? Mọi người nhìn em làm gì? Lẽ nào em không nên hỏi sao?”

Tể Tể đi tới nắm lấy tay của anh ba và ngây ngô nói.

“Anh ba, anh cả và những người khác cảm thấy câu hỏi của anh rất dễ thương.”

Tương Tư Hoành: “Đúng!”

Khóe miệng của Hoắc Tư Tước co giật.

Hoắc Tư Cẩn xoa đầu đứa em trai ngốc của mình.

“Tư Thần à, chú ba cũng đã bắt kịp câu chuyện rồi, mà sao em… vẫn còn hỏi câu đáng yêu đến vậy? Mặc dù bất kỳ ai của nhà họ Kỷ chết ở nhà chúng ta, trách nhiệm cũng sẽ là của chúng ta, nhưng với việc Kỷ An Triều đã bắt đầu mưu tính chúng ta từ chục năm trước thì chúng ta có thể chối bỏ được trách nhiệm này sao?”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Nói Tư Thần thì nói Tư Thần đi.

Tại sao còn phải nhắc đến anh ấy?

Hoắc Trầm Huy nhịn cười gật đầu khen ngợi.

“Với mức độ thất đức nham hiểm của Kỷ An Triều thì đoán chắc rằng sẽ khiến nhà họ Hoắc chúng ta không chết cũng bị mất miếng da!”

Cửu Phượng theo bản năng phủ nhận.

“Không không không! Kỷ An Triều đâu chỉ thất đức nham hiểm! Ông ta thậm chí không phải là con người. Không chết cũng bị mất miếng da à? Mọi người xem thường ông ta quá rồi.”

Ngay khi Cửu Phượng vừa nói vậy thì mọi người đều đồng loạt nhìn anh ta.

Cửu Phượng: “...”

Im lặng không được sao?

Nói sự thật ra làm gì chứ!

Nhìn kìa!

Cảm giác được nhìn chăm chú tuyệt lắm sao?

Vì Tể Tể chưa đánh anh ta sao?

Khi Cửu Phượng đang lặng lẽ chờ gia đình họ Hoắc nã đạn mình.

Nhưng kết quả khiến anh ta bất ngờ là…

Gia đình họ Hoắc chỉ nhìn anh ta rồi rời mắt đi chỗ khác.

Họ tiếp tục đi xuống núi.

Còn Tể Tể thì nhìn anh ta hết lần này đến lần khác.

Cửu Phượng chỉ đành chủ động lên tiếng.

“Tể Tể, có chuyện gì vậy?”

Tể Tể suy nghĩ một hồi rồi nghiêng đầu dặn dò anh ta.

“Chú Cửu Phượng, sau này chú không được hợp tác với đám người xấu xa như ông Kỷ nữa!”

Tương Tư Hoành hùa theo.

“Đúng vậy! Nếu không Tể Tể chắc chắn sẽ đánh bể chín cái đầu của chú!”

Tể Tể mím môi lắc đầu.

“Không không không! Anh Tiểu Tương, hiện giờ Tể Tể không thường ra tay với chú Cửu Phượng nữa.”

Tương Tư Hoành tò mò.

“Tể Tể, sao vậy?”

Tể Tể cười tủm tỉm nhìn Cửu Phượng và nói.

“Bởi vì chú Cửu Phượng hiện giờ là người nhà của chúng ta. Cha Minh Vương nói rằng người trong nhà không đánh người trong nhà.”

Cửu Phượng bỗng nhiên thấy vô cùng cảm động.

Người nhà!

Một từ ngữ xa lạ biết bao.

Anh ta đã sống hơn chục ngàn năm rồi, từ khi nào mà một con chim già lại có người nhà chứ?

Nhưng vào giây tiếp theo, lời nói của Tể Tể một lần nữa khiến anh ta sụp đổ.

“Nếu thật sự phải đánh thì cũng phải có chừng mực, đó không phải là đánh mà là giáo dục bằng gậy!”

Cửu Phượng: “...”

Thì ra anh ta ở trong cái nhà này là đứa cháu cần phải được dạy dỗ và hướng dẫn à!

Cửu Phượng nhìn chằm chằm vào ót của Minh Tể Tể, người đã xoay người đi và nắm tay Tương Tư Hoành tung tăng tiến về phía trước, ánh mắt của anh ta dần trở nên trống rỗng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free