Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1852:
Ông cụ Kỷ hít hơi và nức nở nói.
“Tiểu nhân có mắt như mù, không biết cô Tể Tể là công chúa nhỏ của địa phủ, xin công chúa nhỏ khoan hồng bỏ qua cho tiểu nhân, tha thứ cho tiểu nhân mắt bị mù.”
Ánh mắt của Tể Tể rơi vào người ông cụ Kỷ.
“Ông Kỷ, ông không cần phải xin lỗi Tể Tể, ông không có làm gì có lỗi với Tể Tể cả.”
Ông cụ Kỷ: “Không không không! Với tư cách là đời sau của gia tộc Huyền Môn thế mà không thể nhận ra công chúa nhỏ đến trần gian ngay tức khắc, mà còn để người của nhà họ Kỷ xúc phạm đến công chúa nhỏ, đó đều là do tôi không biết cách quản lý.”
Tể Tể suy nghĩ một hồi rồi gật đầu.
“Với những gì chú Cửu Phượng đã nói, nhà họ Kỷ của ông… không phải ông Kỷ không biết cách quản lý mà là… rất thất đức!”
Ông cụ Kỷ: “...”
Nếu không phải biết Minh Tể Tể là công chúa nhỏ của địa phủ thì ông cụ sao có thể nói ra những câu này.
Nhưng vì đối phương là công chúa nhỏ của địa phủ nên ông cụ Kỷ lúc này vẫn mặt đầy tươi cười.
“Đúng, đúng là nhà họ Kỷ của chúng tôi… đạo đức không tốt. Nhưng công chúa nhỏ yên tâm, sau khi trở về, tôi hứa rằng sẽ dạy dỗ người nhà thật tốt và sửa đổi lại đàng hoàng.”
Tể Tể phớt lờ ông cụ.
“Bác Tương, chú ba ơi, không phải mọi người mời ông Kỷ đến uống trà sao? Còn uống không?”
Tương Uyên luôn im lặng nãy giờ nhịn cười gật đầu.
“Đương nhiên là uống rồi! Chúng ta đã tới đây rồi mà!”
Hoắc Trầm Vân cũng gật đầu.
Ánh mắt nhìn ông cụ Kỷ không mấy thiện cảm.
“Tiểu Tam, dâng trà!”
Trong sân bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều bàn ghế, Tương Uyên ngồi xuống chiếc ghế gần nhất, sau đó Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân lần lượt ngồi xuống.
Ở phía bên kia, vừa hay là ông cụ Kỷ.
Tể Tể không còn quan tâm đến họ nữa mà nhìn sang đám người Hoắc Tư Lâm.
“Anh Tư Lâm, không phải các anh nói muốn giữ ấm cho cây hòe lớn sao? Bây giờ có đi không?”
Đám nhóc nhà họ Hoắc: “...”
Tể Tể ơi!
Cây hòe lớn không thể chết cóng được đâu.
Mấy năm qua cũng không giữ ấm thì bây giờ giữ ấm cái gì chứ.
Nhưng mà…
Họ làm sao cũng không thể nói với Tể Tể rằng vừa nãy họ chỉ là nói dối chứ nhỉ?
Hoắc Tư Lâm nhìn các đứa em trai của mình…
Hoắc Tư Cẩn bất lực chớp mắt.
Hoắc Tư Tước ho khan một tiếng.
“Ôi dào, anh thấy khát rồi, anh cũng vào uống ly trà.”
Hoắc Tư Thần: “Anh cũng khát nữa, anh cũng muốn uống trà.”
Lục Hoài sờ bụng: “Anh thấy hơi đói.”
Tương Tư Hoành không dám nhìn Tể Tể, mà chớp đôi mắt to nhìn xung quanh.
“Trong âm trạch… khá thích hợp để anh tu luyện, anh ở đây thêm lát nữa rồi mới đi giữ ấm cho cây hòe lớn.”
Tể Tể gật đầu.
“Vậy các anh ở lại đây ăn uống tu luyện trước đi, Tể Tể đến chỗ cây hòe lớn trước.”
Dứt lời, Tể Tể chạy đi như một làn khói.
Đám người Hoắc Tư Lâm: “...”
Thế thì sao mà được?
Kế Nguyên Tu không thể nghe nổi nữa, gọi lấy Tể Tể đang chạy ra ngoài như một làn khói.
“Tể Tể, cây hòe lớn thật sự cần giữ ấm sao?”
Tể Tể đột nhiên dừng lại, cơ thể nhỏ mập lắc lư qua lại.
Tương Tư Hoành đã đến bên cạnh cô bé và vội vàng nắm lấy bàn tay nhỏ mập của cô bé.
“Tể Tể, cẩn thận.”
Tể Tể nhìn các anh…
Đám người Hoắc Tư Lâm: “...”
Tể Tể chớp đôi mắt to long lanh và hỏi thẳng họ.
“Anh cả, có phải các anh muốn hóng chuyện của ông Kỷ không?”
Đám người Hoắc Tư Lâm: “...”
Tể Tể à!
Biết cũng đừng nói ra chứ.
Thật xấu hổ biết bao.
Tể Tể đã đoán được ý định của các anh, cô bé cười khúc khích rồi quay người lại, nắm lấy tay của anh cả và anh hai rồi ngồi phịch xuống ngưỡng cửa.
“Vậy thì hóng đi!”
Đám người Hoắc Tư Lâm: “...”
Ông cụ Kỷ: “...”
Tương Uyên, Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Vân và Cửu Phượng: “...”
Đúng là Tể Tể, hóng drama cũng thẳng thắn rõ ràng như vậy.
Điều quan trọng là người trong cuộc ông cụ Kỷ không dám từ chối.
Thậm chí không dám nói nửa chữ không.
Để cách hóng một cách trực quan hơn, Tể Tể hỏi thẳng ông cụ Kỷ.
“Ông Kỷ, ông có không có cảm thấy khó chịu trong người không?”
Ông cụ Kỷ: “...”
Kể từ khi ông cụ bước vào âm trạch thì ông cụ đã cảm thấy cả người khó chịu rồi.
Nhưng ở trước mặt công chúa nhỏ… ông cụ không dám nói.
Suy cho cùng vì âm trạch là đồ của địa phủ, nếu ông cụ nói thấy khó chịu khi ở âm trạch thì không phải là vả vào mặt của công chúa nhỏ sao?
Thế là ông cụ Kỷ cắn răng lắc đầu, mà còn tươi cười trên mặt.
“Không có, công chúa nhỏ, tôi… tôi rất ổn.”
Tể Tể: “Hả? Vậy… ông uống trà đi.”
Ông cụ Kỷ: “...”
Ông cụ Kỷ không dám không uống.
Cho dù đang cầm thuốc độc thì ông cụ cũng phải mỉm cười nói cảm ơn.
Sau khi uống một ngụm trà, ông cụ Kỷ cảm thấy cả người khó chịu và bắt đầu tức ngực.
Tể Tể vẫn đang thúc giục ông cụ.
“Ông Kỷ, uống thêm đi.”
Dứt lời, cô bé lại nhìn sang các anh trai của mình.
“Anh ba, không phải các anh cũng khát sao? Uống đi.”
Hoắc Tư Thần cười khúc khích gật đầu.
Cậu xòe tay ra, một ly trà từ không khí xuất hiện trong lòng bàn tay của cậu.
Không lạnh cũng không nóng, thật vừa miệng.
Hoắc Tư Thần một phát uống hết.
Âm trạch Tiểu Tam linh trạch không ngừng lắc đầu khi thấy vậy.
—— Thật phí của trời!
Nó lại nhanh chóng dâng trà cho đám người Hoắc Tư Lâm.