Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1851:
Tể Tể chớp mắt.
“Cho nên…”
Cửu Phượng hít sâu một hơi, nhắm mắt lại và nói ra hết.
“Cha của cháu là con trời chọn, đáng lý cả kiếp này đều đứng trên đỉnh cao, cuối cùng sống thọ và ra đi an nhàn, nhưng vì sự can thiệp của chú nên mệnh số của anh ta đã bị thay đổi. Có lẽ cha Minh Vương của cháu đã nhìn thấy điều này nên mới ném cháu lên trần gian vào thời điểm đó và bảo cháu tự tìm cha nuôi.”
“Theo thân phận con trời chọn của cha nuôi trần gian thì cho dù cha Minh Vương của cháu không nói gì đi nữa, cuối cùng cháu cũng sẽ sống ở nhà họ Hoắc.”
“Có cháu ở nhà họ Hoắc thì nhà họ Hoắc sẽ không thể nào sụp đổ được.”
Cửu Phượng một hơi nói quá nhiều, khiến cho Tể Tể nghe đến chóng mặt.
Nhưng cô bé đã nắm được điểm mấu chốt.
“Cho nên… cha Minh Vương không phải tùy ý ném Tể Tể lên trần gian để học tập.”
Cửu Phượng gật đầu.
“Ban đầu chú cũng tưởng cha Minh Vương của cháu là tùy ý ném cháu lên trần gian để chơi, sau đó có lần, chú vô tình nhìn thấy cha Minh Vương của cháu đang kiểm tra nhà họ Kỷ bạc mệnh, lúc đó chú mới nhận ra được vấn đề này.”
Ông chủ địa phủ đã nói ra rồi thì Cửu Phượng cũng không cần phải giấu giếm nữa.
Anh ta sợ Minh Lệnh Pháp sẽ thức tỉnh và trở về trước thời hạn, lúc đó anh ta sẽ bị tính sổ các kiểu nên anh ta nói ra hết.
“Đương nhiên, anh ta hẳn đã nói với Thiên Đạo rồi. Địa phủ do cha Minh Vương của cháu quản lý, còn trần gian là do Thiên Đạo làm chủ.”
Nói đến đây, Cửu Phượng không khỏi hậm hừ.
“Chú không tin nếu nói cha Minh Vương của cháu chưa từng nói chuyện đó với thằng Thiên Đạo!”
Tể Tể hiểu rồi.
Dù sao là cha Minh Vương đã giấu cô bé làm rất nhiều điều tốt.
Hoắc Tư Thần ngơ ngác hỏi.
“Chú Cửu Phượng, tại sao cha ruột của Tể Tể phải… giúp nhà họ Hoắc của bọn cháu?”
Cửu Phượng vẫn đang quỳ ở trước mặt Tể Tể, vò mẻ chẳng sợ nứt.
Anh ta còn có dáng vẻ thảm hại gì mà nhà họ Hoắc chưa thấy qua chứ?
“Do cháu có người cha tốt là con trời chọn, nếu người cha tốt của cháu bị nhà họ Kỷ thất đức hại chết… Điều này sẽ khiến hàng loạt người vô tội bị chết oan, tập đoàn nhà họ Hoắc có hàng chục ngàn nhân viên, nếu nhà họ Hoắc sụp đổ thì họ sẽ bị chịu các loại ảnh hưởng tương ứng.”
“Hiệu ứng cánh bướm sẽ khá khủng khiếp, cả trần gian lẫn địa phủ có lẽ sẽ xuất hiện nhiều vấn đề khác nhau, chẳng hạn như, lúc đó người đầu tiên gặp phải vấn đề là Hoắc Tư Tước, anh hai của cháu. Dù gì thì… nhà họ Kỷ thất đức và tệ hại, thậm chí còn tệ hơn cả nhà họ Mặc, chắc chắn sẽ có rất nhiều người chết.”
Hoắc Tư Thần lập tức nhớ đến lúc Tể Tể mới về nhà không bao lâu, anh hai đột nhiên giống như bị quỷ nhập vậy.
Thậm chí còn bị vu khống tội đã hại chết bạn cùng lớp.
Tất cả mọi người nhà họ Hoắc đồng loạt nhìn ông cụ Kỷ đang đứng trong sân với sắc mặt trắng bệch và đôi môi không ngừng run rẩy.
Ông cụ Kỷ: “...”
Ông cụ Kỷ nhìn chằm chằm Tể Tể, quần áo của ông cụ không biết đã ướt sũng từ lúc nào.
*****
Cha Minh Vương?
Xe quỷ Cửu Phượng cứ mở miệng ra là thốt lên câu cha Minh Vương của cháu!
Đầu óc của ông cụ Kỷ lập tức trống rỗng.
Trong âm trạch rõ ràng không lạnh cũng không nóng, thế mà ông cụ Kỷ không chỉ quần áo cả người ướt sũng, ngay cả mái tóc bạc phơ của ông cụ cũng toát ra mồ hôi rịn.
Một lúc lâu sau, mồ hôi rịn ngưng tụ thành những giọt mồ hôi lớn như hạt đậu, không ngừng chảy dọc từ trán xuống gò má.
Khi mọi người đều nhìn ông cụ, đặc biệt là sau khi Tể Tể vừa nhìn thì ông cụ Kỷ lập tức hai chân mềm nhũn và ngồi phịch xuống đất.
Âm trạch trạch linh Tiểu Tam khẽ dùng lực đỡ ông cụ dậy.
Sau đó chỉnh lại tư thế của ông cụ, khiến ông cụ từ ngồi phịch xuống đất thành quỳ gối xuống đất.
Ông cụ Kỷ không hề nhận ra điều đó.
Tể Tể chớp đôi mắt to và nhìn chằm chằm vào trạch linh.
Trạch linh nuốt nước bọt rồi hóa thành một luồng sương đen và chạy mất.
Tể Tể đi tới kéo Cửu Phượng dậy.
“Chú Cửu Phượng, chú đừng quỳ nữa, Tể Tể đâu có đánh chú!”
Tể Tể sẽ không ra tay nếu người đó chủ động thẳng thắn về mọi thứ.
Mặc dù… cô bé rất muốn so tài với chú Cửu Phượng lần nữa.
Nhưng chú Cửu Phượng quá yếu.
Chỉ có nước bị đánh mà thôi, thật vô nghĩa.
Cửu Phượng căng thẳng nhìn chằm chằm Tể Tể hết lần này đến lần khác.
“Tể Tể, cháu… cháu biết bây giờ cháu mấy tuổi không?”
Tể Tể khó hiểu gật đầu.
“Sau khi qua Tết thì Tể Tể sẽ lên bốn.”
Cửu Phượng nơm nớp lo sợ đột nhiên đứng thẳng người, khí chất toàn thân ngay lập tức trở nên khác biệt.
Anh ta vô cùng tao nhã, cao quý và mang theo chút bí ẩn.
“Bốn tuổi thật tuyệt! Tuyệt lắm!”
Tể Tể cười khúc khích.
“Tể Tể cũng cảm thấy rất tốt!”
Cửu Phượng: “...”
Không không không!
Tể Tể không hiểu.
Tể Tể bốn tuổi dễ nói chuyện hơn Minh Lệnh Pháp đã trở về vị trí cũ rất nhiều.
Trường hợp ngày hôm nay, nếu đổi thành Minh Lệnh Pháp, ha ha ha… đoán chắc rằng anh ta phải bế quan hơn mấy trăm ngàn năm mới có thể khôi phục lại chút hình dạng con người.
Ông cụ Kỷ cuối cùng cũng định thần lại trong cuộc trò chuyện giữa một lớn một nhỏ.
Khi ông cụ vừa định chỉnh lại tư thế quỳ thì ông cụ phát hiện mình đã đang quỳ rồi.