Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1848:

Do sợ sự quái lạ của trang viên nhà họ Hoắc nên Kỷ An Viễn chưa từng thực sự đi vào đó để điều tra.

Mà ông cụ cũng muốn tự mình tìm hiểu sâu hơn về nhà họ Hoắc và Minh Tể Tể.

Hơn nữa, vua cương thi đang ở ngay trước mắt…

Nếu có thể có cơ hội bắt được vua cương thi, cho dù Minh Tể Tể là con quỷ đến từ địa phủ, họ có Tương Uyên trong tay thì cơ hội chiến thắng của họ cũng sẽ cao hơn!

Ông cụ Kỷ cười rất nhân từ ôn hòa.

“Chỉ là ngồi xuống uống trà trò chuyện thôi, với một ông lão sắp gần đất xa trời như tôi thì có cái gì mà không dám?”

*****

Tương Uyên đi ở đằng trước, ông cụ Kỷ và Hoắc Trầm Vân đi cùng nhau.

Họ vừa đi vừa trò chuyện.

Phần lớn đều là hỏi thăm về đám nhóc của nhà họ Hoắc, trông như một ông lão bình thường đến nhà chơi và tán gẫu.

Ông cụ Kỷ thậm chí còn chuẩn bị quà cho tất cả các đứa trẻ của nhà họ Hoắc.

Và tất cả đều là những món quà rất đắt tiền.

Mỗi người một miếng ngọc hòa điền thượng hạng và có giá trị không nhỏ.

Hoắc Tư Lâm và đám nhóc nhà họ Hoắc vẫn luôn để ý đến động thái của Tể Tể sau khi cô bé xuyên tường đi ra ngoài.

Ngay khi biết ông cụ Kỷ sắp đến âm trạch ở sau núi ngồi chơi thì đám nhóc nhà họ Hoắc đồng loạt đi cùng.

Lý do gì sao…

Hoắc Tư Lâm nói thay cho các đứa em của mình.

“Mùa đông tới rồi, bọn cháu lo cây hòe lớn trăm tuổi ở sau núi sẽ bị đóng băng, vừa hay bác Tương và chú ba sẽ cùng ông Kỷ đến nhà sau núi ngồi chơi nên bọn cháu qua đó làm công tác giữ ấm cho cây hòe lớn.”

Khóe miệng của Tương Uyên co giật.

Hoắc Trầm Vân cạn lời.

Anh ấy biết mình không thể ngăn cản được đám nhóc muốn hóng chuyện này nên chỉ đành để mặc cho họ đi.

Âm trạch sau núi cách tòa biệt thự chính một đoạn đường rất xa.

Khi cả đám người đến âm trạch ở sau núi thì đã là chín giờ tối.

Trong trang viên gió rét gào thét, khiến cho sau núi càng thêm hoang vắng.

Mặc cho có đèn đường ở khắp mọi nơi trên đường đi.

Tiếng xào xạc vang lên do gió rét thổi những ngọn cây ven đường nghe khá đáng sợ.

Mặc dù ông cụ Kỷ đang nói chuyện với Hoắc Trầm Vân nhưng ánh mắt của ông cụ thỉnh thoảng sẽ lướt qua đám nhóc nhà họ Hoắc.

Ông cụ phát hiện trong hoàn cảnh này, đám nhóc nhà họ Hoắc không những không sợ, thậm chí còn đi rất vui vẻ.

Sắc mặt của người này thậm chí còn hào hứng hơn người kia.

Ông cụ Kỷ: “...”

Hào hứng?

Hào hứng cái gì?

Chẳng lẽ ngôi nhà kỳ lạ ở sau núi có thể làm khó được một bậc thầy Huyền Môn như ông cụ sao?

Ông cụ Kỷ trong lòng khinh thường nhưng sắc mặt luôn rất hiền hậu ôn hòa.

Không biết đã đi được bao lâu, trong lòng ông cụ Kỷ chợt dâng lên nỗi buồn bực khó hiểu.

Đến khi từ đằng xa nhìn thấy cái sân cổ kính cách cây hòe lớn trăm năm không xa thì ông cụ Kỷ càng lúc càng cáu kỉnh.

Thậm chí trong lòng còn có ý muốn rút lui.

Cánh cửa của âm trạch Tiểu Tam đột nhiên mở ra.

Một luồng âm khí đáng sợ từ cửa thổi tới.

Khi sắp phà vào mặt của người nhà họ Hoắc thì chúng lại rất ngoan ngoãn né tránh.

Thổi qua Tương Uyên rồi vòng qua tất cả người bình thường của nhà họ Hoắc.

Cuối cùng vây quanh ông cụ Kỷ.

Khi luồng âm khí lạnh lẽ đó ập đến thì ông cụ Kỷ đều cảm thấy ớn lạnh từ đầu đến chân.

Ông cụ là người tu hành và có tu vi cực cao.

Thế mà cũng không thể cản được.

Trong năm gia tộc lớn của Huyền Môn, tuy xem nhà họ Mặc là người đứng đầu nhưng thực ra do nhà họ Kỷ luôn khiêm tốn hành sự trong suốt những năm nay mà thôi.

Huyền Môn suy thoái, nhà họ Mặc luôn khoe khoang nên ông cụ biết nhà họ Mặc chắc chắn sẽ gặp thất bại.

Mà mục tiêu của nhà họ Kỷ xưa giờ đều không phải là một chức danh trống rỗng như cái gì người đứng đầu năm gia tộc lớn Huyền Môn, mà là nhà họ Hoắc, gia tộc số một trụ vững ở thủ đô trong nhiều năm.

Nghĩ tới đây, ông cụ Kỷ bắt đầu cảm thấy bất an.

Khó trách sao An Viễn mãi không có tin tức cụ thể về những ngôi nhà này.

Dù cho Kỷ An Viễn đã nhiều lần lảng vảng bên ngoài bức tường nhưng ông ta cũng tay không mà về.

Những ngôi nhà này… vô cùng bất thường.

Thảo nào Hoắc Trầm Vân và Tương Uyên kiên quyết muốn mời ông cụ đến đây uống trà.

Trái tim của ông cụ Kỷ dần chùng xuống.

Sau khi đứng ở cổng vào âm trạch Tiểu Tam, ông cụ Kỷ mới nhìn rõ bố cục của ngôi nhà và luồng âm khí dày đặc đang bao quanh ngôi nhà, trong đầu ông cụ chợt hiện lên hai từ.

Âm trạch!

Đây là âm trạch chỉ tồn tại ở địa phủ!

Ông cụ Kỷ nhất thời không kiểm soát được biểu cảm của mình, ông cụ lộ ra vẻ trố mắt há hốc mồm.

Hoắc Trầm Vân đã bước lên bậc thang và quay lại nhìn ông cụ.

“Ông Kỷ, mời.”

Ông cụ Kỷ: “...”

Ông cụ Kỷ, người kiểm soát mọi thứ chợt chần chờ.

Tể Tể ở ngay bên cạnh.

Cô bé thấy ông cụ Kỷ không nhúc nhích và không nói chuyện, vẻ mặt trông… có chút bất an, thế là cô bé ngây ngô hỏi ông cụ.

“Ông Kỷ, ông trông có vẻ sợ sệt, tại sao vậy?”

Cha Minh Vương nói rằng âm trạch sẽ không làm hại bất kỳ người bình thường nào.

Cho dù là người trong Huyền Môn, chỉ cần không có ý định xấu xa thì âm trạch sẽ không làm họ bị thương.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free