Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1849:
Ông cụ Kỷ: “...”
Ông cụ sợ sao?
Ông cụ là người cầm quyền của nhà họ Kỷ, ông cụ có gì phải sợ?
Tổ tiên nhà họ Kỷ của ông cụ cũng đang sống ở địa phủ và quản lý một vùng.
Chỉ là một căn âm trạch thôi!
Ông cụ Kỷ điều chỉnh lại biểu cảm của mình, cúi đầu xuống nhìn Tể Tể và mỉm cười rất nhân từ.
“Tể Tể nói sai rồi, ông Kỷ không hề sợ chút nào, thậm chí còn rất mong đợi được vào ngồi xuống uống trà, trò chuyện cùng với cháu, bác Tương và chú ba đấy.”
Chuyện của An Viễn và Kỷ Khải, đứa con trai duy nhất của cháu Kỷ Phi cũng bị đưa đến đồn cảnh sát, nhà họ Hoắc trước sau gì cũng phải cho ông cụ một lời giải thích!
Tể Tể cười hớn hở.
“Vậy ông Kỷ, mau vào, mau vào!”
Dứt lời, Tể Tể ngây ngô kêu lên với Tiểu Tam bên trong.
“Tiểu Tam ơi, dâng trà!”
Ông cụ Kỷ: “...”
Cái gì mà Tiểu Tam?
Hoắc Tư Cẩn khẽ lùi về sau hai bước thấy vẻ mặt bối rối của ông cụ Kỷ, thế là cậu ấy rất điềm tĩnh giải thích với ông cụ.
“Ông Kỷ, ở đây có tổng cộng bốn căn nhà, căn hiện đang mở cửa đón khách là căn nhà thứ ba, Tiểu Tam là tên do Tư Thần đặt cho căn nhà này.”
Vẻ mặt của ông cụ Kỷ đầy vẻ khó nói.
Cái tên quái quỷ gì vậy!
Hoắc Tư Thần đặt cho ư?
Được rồi!
Hiểu rồi!
Đó chính là thằng nhóc bá đạo nhỏ nhất của nhà họ Hoắc trước khi đám dị nhân Minh Tể Tể chưa tới nhà họ Hoắc sao!
Thế thì ông cụ có thể hiểu được!
Ông cụ Kỷ lặng lẽ mỉm cười và cất bước nhảy đi vào.
Vừa bước vào thì ông cụ Kỷ cảm thấy toàn thân bắt đầu khó chịu.
Cụ thể thấy khó chịu ở đâu thì ông cụ nhất thời không nói ra được.
Một giọng nói u ám và có vài phần khó chịu phát ra từ căn phòng nào đó trong Tiểu Tam.
“Sắp nửa đêm rồi, Tương Uyên, anh về thì về đi, mắc gì phải gây ra tiếng động lớn như vậy, anh muốn đánh nhau nữa phải không?”
Ông cụ Kỷ: “...”
Ông cụ Kỷ còn chưa kịp nhìn thấy người nói chuyện thì Tể Tể đã vui sướng kêu lên.
“Chú Cửu Phượng, là Tể Tể đến đấy!”
Cửu Phượng mới ngủ chưa bao lâu đã bị đánh thức: “...”
Đệt!
Bà cô tổ này lại muốn làm gì đây?
Sắp Tết rồi mà còn không cho nghỉ ngơi sao?
Dù sao thì cô bé cũng không thể nào đến đây giúp bà cụ Hoắc hỏi anh ta đã có đối tượng theo đuổi chưa nhỉ?
Đó đúng là…
Cửu Phượng thật mệt mỏi!
Cửu Phượng tức tốc sửa sang lại bản thân mình.
Dù gì trời đã khuya rồi và mọi người đều là người nhà.
Cửu Phượng đành mắc một chiếc áo choàng dài kiểu xưa, mái tóc dài được búi lên bằng một chiếc trâm ngọc đen rồi nhanh chóng mở cửa đi ra ngoài.
Khi nhìn thấy Cửu Phượng thì con ngươi của ông cụ chợt co lại.
Cửu Phượng cũng nhìn thấy ông cụ Kỷ.
Hay lắm!
Lão già này rốt cuộc đã chạm sợi mạch nào rồi mà dám chạy đến âm trạch?
Ông cụ Kỷ kích động đến mức… sắp không kìm lại được rồi.
“Cửu… Cửu Phượng? Xe quỷ… trong lời đồn ư?”
Hoắc Trầm Vân mỉm cười gật đầu.
“Đúng vậy.”
Tương Uyên nở nụ cười đầy ẩn ý.
“Xem ra… hình như hai người… là người quen cũ?”
Cửu Phượng và ông cụ Kỷ gần như cùng lúc phủ nhận.
“Không phải người quen cũ!”
“Không hề quen biết!”
Đôi mắt to long lanh của Tể Tể lập tức trợn to hơn.
“Hả?”
Cô bé nhanh chóng nhìn sang Cửu Phượng.
Cửu Phượng: “...”
*****
Áp lực lập tức đè nặng lên Cửu Phượng, Cửu Phượng muốn trốn, nhưng…
Anh ta nghĩ đến những chiếc lông vũ vừa mới mọc ra của bản thể… buộc phải cắn răng kiên quyết đứng yên tại chỗ.
Anh ta cười toe toét với Tể Tể.
Sau đó nụ cười lập tức biến mất, trên khuôn mặt tuấn tú nhu mì lộ ra vẻ mặt muốn khóc.
Trong giọng nói mang theo vài phần xấu hổ.
“Tể Tể, chuyện là như vầy… Rất lâu trước đây, lúc đó chú có suy nghĩ không được trong sáng nên ít nhiều cũng có chút qua lại với các bậc trưởng bối nhà họ Kỷ.”
Hoắc Trầm Vân gần như thở dài chậc chậc vài tiếng.
Khi đóng phim trong đoàn làm phim, diễn xuất của Cửu Phượng cũng không được chân thành tha thiết như bây giờ.
Đặc biệt là tốc độ nhập vai này…
Cửu Phượng có lần nào không bị vấp mấy chục lần khi ở đoàn làm phim?
Nếu không phải có đầu tư vào đoàn làm phim… Nếu không phải có nhà họ Hoắc làm hậu thuẫn của anh ta thì đoán chắc rằng đạo diễn đã đuổi anh ta đi từ lâu rồi.
Tể Tể: “Ít nhiều có chút qua lại với các bậc trưởng bối nhà họ Kỷ? Qua lại làm việc gì?”
Cửu Phượng: “...”
Công chúa nhỏ ơi!
Đừng hỏi sâu quá!
Hỏi sâu quá rồi đấy…
Ý nghĩ xấu xa trước kia của anh ta lại sắp dâng lên rồi, có lẽ anh ta lại bị ăn đòn mất thôi.
Tể Tể mím môi nhướng mày.
“Chú Cửu Phượng?”
Cửu Phượng còn chưa kịp lên tiếng thì đôi chân đã không kiểm soát được mà quỳ xuống trước mặt Tể Tể.
Tể Tể: “Hả?”
Cửu Phượng lộ vẻ mặt bối rối trước sức mạnh khủng khiếp của Quy tắc Địa phủ buộc mình phải quỳ xuống.
Trong lòng kinh hãi!
Tể Tể vẫn là Tể Tể.
Nhưng sức mạnh ban cho Quy tắc Địa phủ rõ ràng mạnh hơn rất nhiều.
Lẽ nào…
Lẽ nào Tể Tể đã bắt đầu thức tỉnh trong vô thức rồi ư?
Ngay khi nghĩ đến sức mạnh tàn khốc của Minh Lệnh Pháp thì Cửu Phượng lập tức cảm thấy cả con chim bất ổn.
Anh ta vốn dĩ đã cảm thấy mất mặt khi buộc phải quỳ trước Tể Tể dưới bàn dân thiên hạ, nhưng lúc này…