Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1847:
Cự Sâm Nhiêm quả thật rất khinh thường.
“Với tư cách là một yêu quái, cho dù linh lực có thấp đến cỡ nào, chẳng lẽ không nên có năng lực tự vệ cơ bản nhất sao? Nếu thực sự không được, bộ không thể trốn vào rừng sâu núi thẳm sao?”
Hổ con ngay lập tức không chịu.
“Hồi đó tôi không chỉ trốn vào rừng sâu núi thẳm! Thậm chí còn là Thập Vạn Đại Sơn ở phía nam!”
Thỏ Đen hừ một tiếng.
“Bé rắn à, vào thời điểm thủ lĩnh mạnh nhất là lúc giao long sắp hóa rồng, thì thủ lĩnh sao mà hiểu được nỗi đau khổ của những yêu quái vốn dĩ bình thường như bọn tôi chứ!”
Cự Sâm Nhiêm đáp lại một cách lạnh lùng kiêu ngạo.
“Vẫn là do bản thân không đủ mạnh!”
Thỏ Đen: “Thủ lĩnh nói đúng!”
Hổ con: “Ngài mạnh nhất!”
Thầy Cát Mẫn: “Nhưng cậu vẫn bị cô chủ nhỏ tóm được!”
Chu Đại Phúc nhìn Hoàng Tử Duẫn.
Hoàng Tử Duẫn chớp mắt.
“Vẫn bị cô chủ nhỏ bắt làm thú cưng!”
Chu Đại Phúc rầm rì vài tiếng.
“Thậm chí còn là luôn có mặt bất cứ lúc nào!”
Cự Sâm Nhiêm: “...”
Thử Đại Tiên lập tức nhìn thấy đôi mắt đã hóa thành con ngươi dựng đứng lạnh lùng của Cự Sâm Nhiêm, nên nó vội vàng lên tiếng giảng hòa.
“Ôi dào! Mọi người đều là người một nhà, hòa khí sinh tài, hòa khí sinh tài!”
Thỏ Đen: “Chúng ta vẫn chưa đủ hòa thuận sao?”
Hổ con: “Là nó coi thường chúng ta trước!”
Thầy Cát Mẫn: “Thầy đây luôn rất hòa thuận!”
Chu Đại Phúc: “Tôi chỉ nói sự thật thôi.”
Hoàng Tử Duẫn: “Tôi cũng không muốn nói dối.”
Cự Sâm Nhiêm há miệng và lộ ra những chiếc răng nanh sắc bén.
Thử Đại Tiên vội vàng cản ở trước mặt nó.
“Được rồi, được rồi! Giờ sắp ba mươi tết rồi. Tết đến nơi rồi, chúng ta đừng cho cô chủ có cơ hội xử lý chúng ta chứ!”
Chu Đại Phúc vội vàng gật đầu.
“Đúng đúng đúng! Cô chủ từng nói chúng ta có thể cùng nhau hát karaoke!”
Ngay khi nghĩ đến cậu chủ nhỏ, Hoàng Tử Duẫn cũng vô cùng mong chờ và mỉm cười gật đầu.
“Đúng vậy! Còn có hát karaoke nữa!”
Thỏ Đen hỏi Hổ con.
“Quản gia La và những người khác đều về nhà cũ rồi, vậy thiết bị để hát karaoke ở đây đã chuẩn bị xong chưa?”
Hổ con cười khúc khích.
“Yên tâm, yên tâm, thằng nhóc Tư Thần kia đã lén lút chuẩn bị mọi thứ từ sớm rồi.”
Thầy Cát Mẫn: “Có thầy đây trông chừng, yên tâm đi, đảm bảo vào đêm giao thừa ba mươi tết, trang viên của chúng ta sẽ là KTV sáng nhất, sang trọng nhất và náo nhiệt nhất cả thủ đô, à! Không, cả Hoa Quốc mới đúng!”
Cự Sâm Nhiêm lập tức dội gáo nước lạnh.
“Tôi không nghĩ rằng Hoắc Trầm Lệnh là kiểu người thích hát karaoke!”
Thỏ Đen và các yêu quái khác đồng loạt nhìn nó với ánh mắt hung dữ.
Thử Đại Tiên vội vàng cười ha hả.
“Ôi dào! Cự Sâm Nhiêm cũng chỉ nói sự thật thôi, tính tình của Hoắc Trầm Lệnh quả thực không giống người thích hát karaoke, nhưng không sao, cô chủ thích là được!”
Thỏ Đen và những yêu quái khác lại reo hò vui vẻ.
“Đúng đúng đúng! Hoắc Trầm Lệnh yêu thương cô chủ đến vậy! Với lại cô chủ đâu phải muốn lấy ngôi sao trên trời, chỉ là hát karaoke thôi nên Hoắc Trầm Lệnh chắc chắn sẽ đồng ý!”
Cự Sâm Nhiêm: “...”
Cự Sâm Nhiêm chợt không nói nên lời!
Thử Đại Tiên không nhịn được thấp giọng hỏi nó.
“Hôm nay cậu bị gì vậy?”
Cự Sâm Nhiêm nghiến răng.
“Muốn giết người!”
Thử Đại Tiên giật mình.
“Cậu bị người nào đó thao túng à?”
Tưởng như đã trôi qua rất lâu nhưng thật ra chỉ là khoảng thời gian ông cụ Kỷ vừa đi qua vườn hoa.
Ngay khi nghe thấy cuộc nói chuyện của Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên thì ông cụ Kỷ dừng lại.
Ánh mắt của Cự Sâm Nhiêm vô cùng hung ác.
Thử Đại Tiên vội vàng kéo nó lại.
“Bình tĩnh, bình tĩnh! Ông già này thoạt nhìn cũng biết không phải người tốt gì! Chúng ta hóng drama là được rồi, cô chủ sẽ xử lý ông ta! Chúng ta tội tình gì mà phải đưa cả mạng mình vào!”
Ông cụ Kỷ nghe thấy vậy thì bỗng nhiên liếc nhìn vào vườn hoa xanh mướt.
“Đúng đấy! Thử Đại Tiên nói rất đúng! Suy cho cùng vì giữ được rừng còn xanh, sợ gì không củi đốt.”
Khi Tể Tể đang phân tâm do học phiên âm đến đầu óc choáng váng ở phòng khách nhỏ, tình cờ nghe thấy những gì ông cụ Kỷ nói.
Cô bé lập tức đi xuyên tường chạy ra ngoài.
Ngay khi cô bé xuyên tường thì tầm mắt của ông cụ Kỷ lập tức rời khỏi vườn hoa và rơi vào người Tể Tể vừa ra khỏi nhà.
Minh Tể Tể quả nhiên là một con quỷ!
Tể Tể cười híp mắt gọi ông cụ.
“Chào ông Kỷ!”
Ông cụ Kỷ cũng cười híp mắt.
“Tể Tể biết ông à?”
Tể Tể cười ngây ngô.
Thấy bác Tương và chú ba đang bước ra ngoài, cô bé ngây ngô ừm một tiếng.
“Biết chứ! Bởi vì sáng nay bọn cháu mới gặp một ông Kỷ khác! Nhưng ông Kỷ đó không phải người tốt nên sau đó trở nên hơi thê thảm.”
Ông cụ Kỷ: “...”
Con nhóc ranh, nói vòng vo rồi lại trắng trợn mỉa mai nhà họ Kỷ!
Ông cụ Kỷ còn chưa kịp lên tiếng thì Hoắc Trầm Vân cùng Tương Uyên đi ra đột nhiên nhanh chóng bước tới.
“Ông cụ Kỷ, cuối cùng ông cũng tới rồi, tôi đã chuẩn bị sẵn trà ở ngôi nhà sau núi rồi, không biết ông cụ Kỷ có nể mặt cùng tôi qua đó ngồi xuống uống ly trà và trò chuyện không?”
Tương Uyên cũng đến nơi.
Tựa cười như không nói.
“Ông cụ Kỷ có dám đi không?”
Ông cụ Kỷ trước đó đã biết ở sau núi trang viên nhà họ Hoắc có bốn ngôi nhà vô cùng kỳ lạ từ người em họ Kỷ An Viễn.