Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1846:
Kỷ An Viễn nhanh chóng lắc đầu.
“Nói bậy! Tôi không có!”
Sắc mặt của Kế Nguyên Tu vô cùng bình tĩnh.
“Ông có hay không thì đợi sau này ông chết, oan hồn về địa phủ thì địa phủ ắt sẽ biết thanh toán từng tội ác của ông ở trần gian!”
Kỷ An Viễn kinh hoàng nhìn Kế Nguyên Tu.
“Nhóc… không, ngài… rốt cuộc là ai?”
Kế Nguyên Tu khẽ hất cằm lên, nhìn ông ta bằng ánh mắt kiêu ngạo và lạnh lùng.
“Tôi là Tổ Linh Huyền Môn!”
Kỷ An Viễn: “...”
Kỷ An Viễn sợ đến ngồi phịch xuống đất.
Kế Nguyên Tu đưa tay còn lại ra và ấn vào mi tâm của Kỷ An Viễn từ không trung.
Kỷ An Viễn cả người run lên, vội vàng quỳ xuống đất dập đầu cầu xin tha thứ.
“Ngài Tổ Linh hãy tha cho An Viễn lần này đi, xin ngài đấy! Ngài Tổ Linh ơi, An Viễn biết lỗi rồi! Ngài Tổ Linh ơi!”
Kế Nguyên Tu khẽ ngoắc ngón tay, thế là sức mạnh Huyền Môn trên người Kỷ An Viễn lập tức ngưng tụ trong tay cậu bé.
Cậu bé không đưa sức mạnh đó dung nhập vào cơ thể mình.
Mà bóp nhẹ một cái, công lực hơn bảy mươi năm của Kỷ An Viễn lập tức biến mất sạch sẽ.
Kỷ Nguyên Tu vốn chỉ có vài cọng tóc bạc và trông chỉ mới ngoài sáu mươi nhưng giờ đây khuôn mặt và cơ thể của ông ta có một sự thay đổi nhanh chóng.
Tóc bạc phơ và mặt đầy nếp nhăn.
Những cơ bắp săn chắc trên người như thể tan biến trong chớp mắt.
Gò má và lớp da khắp người dán vào khung xương đã mất đi cơ bắp.
Cả người ông ta trở nên già đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Tiền Hiểu Lệ sợ đến ngất đi ngay tại chỗ.
Hoắc Trầm Huy nhân cơ hội nhờ đám vệ sĩ nhà họ Kỷ đã chen tới đưa Tiền Hiểu Lệ đã ngất rời đi, vẻ mặt của anh ấy vô cùng u ám.
Tể Tể vỗ tay.
“Chú nhỏ giỏi quá!”
Kỷ An Viễn run rẩy quỳ xuống đất và khá tốn sức khi nói chuyện.
“Ngài Tổ Linh, tôi… tôi thật sự biết lỗi rồi… xin ngài… nể tình tôi tu luyện khó khăn, ngài trả la bàn lại cho tôi đi.”
Kế Nguyên Tu dùng năm ngón tay bóp nhẹ, thế là chiếc la bàn cổ xưa trong tay lập tức vỡ vụn.
Kỷ An Viễn quỳ dưới đất trừng to mắt, lập tức lớn tiếng hét lên.
“Không!”
Những chính khí Thiên Cương đó đã mất đi vật bám víu nên nhanh chóng chui vào người Kế Nguyên Tu.
Lần này, Kế Nguyên Tu không ngăn cản chúng mà để mặc chúng xâm nhập vào cơ thể mình.
Tất cả chính khí Thiên Cương của Huyền Môn đều do tổ tiên tộc Thần Long của cậu bé để lại.
Hôm nay chỉ là thu hồi lại mà thôi!
Cậu bé gánh được!
*****
Đêm đó, ông cụ Kỷ An Triều của nhà họ Kỷ đột nhiên tới nhà.
Gia đình họ Hoắc vừa ăn tối xong.
Hoắc Trầm Huy vừa đúng lúc bị ông bà cụ Hoắc gọi vào phòng sách.
Tương Uyên và Hoắc Trầm Vân đang ngồi uống trà trong phòng khách và trông coi bọn trẻ nhà mình.
Thật ra cũng không cần họ trông coi gì.
Suy cho cùng vì bọn trẻ thật sự đều rất ngoan.
Đứa lớn hiểu chuyện, còn đứa nhỏ thì ngoan ngoãn…
Hai người đang ngồi trò chuyện trên ghế sofa thì nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
Hoắc Trầm Vân bối rối khi thấy ông cụ tóc bạc phơ trong video.
“Chào ông, cho hỏi ông là ai vậy?”
Ông cụ Kỷ nói thẳng tên của mình ra.
“Kỷ An Triều của nhà họ Kỷ.”
Hoắc Trầm Vân nghe thấy ba từ nhà họ Kỷ thì theo bản năng quay lại nhìn Tương Uyên.
Tương Uyên nghe thấy vậy thì khẽ nhướng mày lên.
Anh ấy lặng lẽ mỉm cười gật đầu với Hoắc Trầm Vân.
Mặc dù Hoắc Trầm Vân không biết Kỷ An Triều là ai trong nhà họ Kỷ, nhưng với những gì nhà họ Kỷ đã làm trong mấy năm qua, khiến cho ấn tượng đầu tiên của anh ấy dành cho bất kỳ ai trong nhà họ Kỷ đều rất tệ.
Nếu Tương Uyên đã gật đầu.
Thế thì Hoắc Trầm Vân cũng không ngăn cản.
Nếu thật sự có đánh nhau thì…
Đây là địa bàn của nhà họ Hoắc!
Không bao lâu sau, ông cụ Kỷ đã đến trước cửa tòa biệt thự chính của trang viên nhà họ Hoắc.
Cửa tòa biệt thự chính rộng mở, đám yêu quái như Thỏ Đen nhìn thấy ông cụ đến nhà họ Hoắc vào ban đêm, thế là chúng ẩn núp trong bụi hoa và bàn tán.
Thỏ Đen: “Người trong Huyền Môn!”
Hổ con giận dữ mài móng.
“Tôi căm ghét người trong Huyền Môn! Hồi đó tôi đây suýt bị thuật sĩ Huyền Môn, à! Không, lúc đó vẫn là một đạo sĩ bắt đi! Và lý do… lại là vì vợ nhỏ mới cưới về của tên đạo sĩ kia muốn một tấm da hổ!”
Thầy Cát Mẫn kinh hãi.
“Đạo sĩ… cưới vợ nhỏ? Không phải đạo sĩ không được phép kết hôn sao?”
Hổ con càng tức giận hơn.
Dù cho chỉ là một mớ bông xù nhỏ nhưng móng của Hổ con vẫn rất lớn.
Đệm thịt rất dày, khi nó nhe răng và mài móng thì trông rất ngây ngô đáng yêu.
“Thì đó! Đó không phải là một đạo sĩ đàng hoàng! Lúc ấy tôi đây đang bị thương nặng, nếu không phải tôi chạy nhanh…”
Thầy Cát Mẫn đầy xúc động và vỗ vào vai nó đầy cảm thông.
“Hiểu! Anh hiểu cả!”
Chu Đại Phúc: “Thầy Cát Mẫn hiểu cái gì vậy?”
Thầy Cát Mẫn đầy cảm xúc.
“Tôi đây nhớ đến cuộc sống trốn đông núp tây, nhiều lần chui vào chuồng gà trong trang trại và suýt bị một nhát dao cứa vào cổ, biến thành món gà con hầm nấm!”
Cự Sâm Nhiêm cười khẩy.
“Gà con hầm nấm? Với tuổi tác của ông, gà già hầm nấm cũng là đang khen ông trẻ đấy!”
Thầy Cát Mẫn: “... Sao vậy, bé rắn, cậu rất khinh thường… về những gì bọn tôi đã trải qua!”