Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1845:

“Minh Tể Tể, đi chết đi!”

Hoắc Trầm Huy vội vàng nắm lấy bàn tay nhỏ mập của Tể Tể.

“Tể Tể, cẩn thận!”

Ngay khi Tể Tể định ra tay thì la bàn cổ xưa vụt một cái bay đi cùng lúc Kỷ An Viễn kích hoạt chính khí Thiên Cương!

Tể Tể: “...”

Hoắc Trầm Huy: “...”

Ngay cả Hoắc Trầm Huy và Tể Tể cũng nhìn đến ngây người.

Và người trong cuộc như Kỷ An Viễn thậm chí còn trợn mắt há hốc mồm.

Đây là vật gia truyền của nhà họ Kỷ đấy!

Tại sao bỗng nhiên lại biến mất rồi?

Tể Tể như thể nghĩ đến điều gì đó, nhanh chóng quay lại nhìn về chỗ của chú nhỏ và các người anh.

Kế Nguyên Tu dẫn theo một đám nhóc đang đi về phía họ.

Khi nhìn thấy chú nhỏ và các người anh thì Tể Tể vui mừng hét lên.

“Chú nhỏ, anh cả, bên này bên này!”

Đám nhóc nhà họ Hoắc lập tức chạy tới và nhanh chóng đến trước mặt Hoắc Trầm Huy và Tể Tể.

Khi Kỷ An Viễn đang định sử dụng bùa gọi quỷ thì ánh nhìn của ông ta chợt khựng lại.

Kế Nguyên Tu thấy ông ta đang nhìn tay phải của mình, thế là cậu bé lập tức giơ tay phải đang cầm la bàn cổ xưa lên và quơ ở trước mặt ông ta.

“Ông đang tìm cái này à?”

Sắc mặt của Kỷ An Viễn tái mét.

“La bàn của nhà họ Kỷ tại sao vẫn còn nằm trong tay nhóc?”

Ông ta biết đứa nhỏ này!

Đây cũng được nhà họ Hoắc nhận nuôi, mà là dưới danh nghĩa của ông bà cụ Hoắc nên hiện giờ cậu bé là đứa con trai út của họ.

Kế Nguyên Tu chỉ là một đứa nhỏ.

Chiếc la bàn cổ xưa không chỉ trông vô giá mà chính khí Thiên Cương trên đó lại bay vòng và lượn quanh cậu bé một cách thân thiết.

Có một số thậm chí còn muốn chui vào người cậu bé nhưng cậu bé đã ngăn lại.

Lúc đầu Kỷ An Viễn không để ý tới điều này.

Đến khi nhận ra thì cả người ông ta lập tức cứng đờ.

Bất kể là nhà họ Kỷ hay các gia tộc Huyền Môn khác, các loại pháp khí Huyền Môn mà họ sở hữu cũng không bao giờ gần gũi với bất kỳ con quỷ nào.

Cho nên Kế Nguyên Tu khác với Minh Tể Tể và Tương Tư Hoành.

Chính khí Thiên Cương xưa giờ chỉ gần gũi với người trong Huyền Môn.

Điều có thể khiến chúng chủ động chui vào cơ thể của đối phương…

Họ chưa bao giờ được nghe hay nhìn thấy điều này suốt trăm ngàn năm qua.

Rốt cuộc Kế Nguyên Tu là cái gì vậy?

Sau lưng Kỷ An Viễn toát đầy mồ hôi lạnh.

Ánh mắt ông ta nhìn Kế Nguyên Tu trở nên cảnh giác kiêng dè và đầy lo lắng.

Kế Nguyên Tu lộ vẻ mặt lạnh lùng thờ ơ, ánh mắt trống rỗng, tựa như có thể bao dung mọi thứ trên đời nhưng cũng như thể mọi thứ trên đời đều ngăn cách với cậu bé vậy.

Trông xa xăm và sâu lắng.

Một đứa trẻ nhỏ như vậy…

Đây là loại khí chất quái đản gì vậy?

Kỷ An Viễn nhìn đến kinh hãi và buộc phải từ bỏ kế hoạch ban đầu.

Kế Nguyên Tu, hay nói cách khác là tất cả mọi người nhà họ Hoắc đều không định bỏ qua cho ông ta dễ dàng như vậy.

Ban đầu Tể Tể định nói gì đó nhưng nghĩ đến chú nhỏ là Tổ Linh Huyền Môn, còn Kỷ An Viễn là người trong Huyền Môn, tuy không làm gì người khác nhưng chỉ riêng việc tạo ra một số chuyện ác thì đáng bị trừng phạt nghiêm khắc.

Nhưng chú nhỏ là sếp của họ.

Chuyện này giao cho chú nhỏ xử lý là tốt nhất.

Vì vậy Tể Tể khoanh tay đứng bên cạnh anh cả để hóng chuyện.

Kỷ An Viễn không thể nhìn thấu được sức mạnh của Kế Nguyên Tu nên ông ta càng cảnh giác hơn.

Mặc dù không cam lòng nhưng ông ta buộc phải cúi đầu xuống và nói ra những lời nịnh nọt trái với lòng mình.

“Bạn nhỏ ơi, nhóc có thể trả vật gia truyền nhà họ Kỷ lại cho ông không?”

Kế Nguyên Tu lạnh lùng nhìn ông ta.

“Kỷ An Viễn, ông cũng biết ông đáng tuổi làm ông à!”

Kỷ An Viễn: “...”

Không thể nhìn thấu, kiêng dè sức mạnh của đối phương nên ông ta nhịn!

“Đúng vậy, bạn nhỏ à, ông đã già rồi và vật gia truyền này đã ở bên ông cả kiếp người nên không thể làm mất được.”

Kỷ An Viễn vừa nói vừa đưa tay ra định lấy chiếc la bàn cổ xưa từ trong tay Kế Nguyên Tu.

Kế Nguyên Tu cũng không rút lại mà để mặc cho ông ta lấy.

Thế nhưng chiếc la bàn cổ xưa đó lại như thể mọc trên tay Kế Nguyên Tu vậy.

Kỷ An Viễn dùng hết mọi cách, thậm chí cuối cùng mặc kệ hình tượng, dùng cả hai tay giật mạnh nhưng vẫn không kéo được la bàn về.

Kỷ An Viễn: “...”

Ngón tay đang cầm la bàn của Kế Nguyên Tu khẽ nhúc nhích.

Chính khí Thiên Cương trong la bàn cổ xưa nhanh chóng xoay tròn và tranh nhau chui vào người cậu bé.

Mặc kệ Kỷ An Viễn đang kích động đến cả người gần như đang run lên, Kế Nguyên Tu nhàn nhạt nói.

Cơ thể của một đứa trẻ năm tuổi nhưng khí chất lại vững vàng.

“Kỷ An Viễn, ông có còn nhớ trách nhiệm của Huyền Môn là gì không?”

Kỷ An Viễn đương nhiên biết điều đó.

“Tiêu diệt yêu ma và bảo vệ hòa bình của trần gian!”

Kế Nguyên Tu lại hỏi ông ta.

“Vậy với tư cách là đời sau của nhà họ Kỷ thuộc năm gia tộc lớn trong Huyền Môn, ông đã sử dụng sức mạnh của mình vào việc gì trong những năm qua?”

Khuôn mặt già nua của Kỷ An Viễn trắng bệch.

Ông ta theo bản năng muốn giải thích nhưng Kế Nguyên Tu đã không chút nể tình nói.

“Ông lợi dụng thân phận thuật sĩ Huyền Môn của mình mà mặc kệ mạng người, giết hại những người vô tội! Ích kỷ nham hiểm, bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free