Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1844:

Tiền Hiểu Lệ bị đả kích.

Thậm chí cả người loạng choạng.

May thay phía sau cô ta có hàng rào.

Cô ta dựa người vào hàng rào mới đứng vững được cơ thể lảo đảo sắp ngã.

“Ghê tởm? Hoắc Trầm Huy, anh nói em ghê tởm ư?”

Ánh mắt của Hoắc Trầm Huy vô cùng lạnh lùng và không chút cảm xúc.

“Còn có lời khó nghe hơn nữa đấy, cô có muốn nghe không?”

Tiền Hiểu Lệ theo bản năng từ chối.

“Không!”

Tể Tể kinh ngạc.

Bác cả còn có thể nói ra lời gì khó nghe hơn sao?

Nhưng tiếc thay Tiền Hiểu Lệ đã từ chối.

Tể Tể chưa được thỏa mãn.

Vào giây tiếp theo, lời nói của Tiền Hiểu Lệ khiến cho Tể Tể chưa được thỏa mãn lập tức trở nên phấn khích.

“Hoắc Trầm Huy, anh nói em ghê tởm khi là mối tình đầu của anh sao? Vậy anh có còn nhớ hồi đó anh ôm lấy mặt em và hỏi em hết lần này đến lần khác rằng anh có thể hôn em được không?”

“Anh ghê tởm em mà anh còn hôn em!”

“Còn ôm lấy em không buông tay!”

“Còn…”

Hoắc Trầm Huy sửng sốt.

Tể Tể trợn tròn mắt đến mức sắp bật ra khỏi hốc mắt!

Wow!

Bác cả hôn Tiền Hiểu Lệ!

Cảnh tượng đó…

Tể Tể cố gắng nghĩ đến cảnh tượng đó…

Chưa nhìn thấy bao giờ.

Không thể tưởng tượng được!

Nhưng không sao, anh cả và những người khác biết được rất nhiều.

Sau khi trở về, cô bé sẽ kể lại với anh cả và các anh khác, họ chắc chắn sẽ giúp cô bé mô tả điều đó.

Hoắc Trầm Huy đang sửng sốt nhất thời chưa kịp định thần lại nên để cho Tiền Hiểu Lệ nói ra rất nhiều thứ.

Đến khi anh ấy định thần lại thì anh ấy ấn đầu của Tể Tể vào ngực mình rồi đột nhiên đưa tay ra bịt miệng của Tiền Hiểu Lệ lại.

Giọng nói của anh ấy lạnh như băng!

“Tiền Hiểu Lệ, ở đây còn có một đứa bé mới vào mẫu giáo!”

Vào giây tiếp theo, Hoắc Trầm Huy nghe thấy tiếng rắc, sau đó vang lên tiếng hàng rào kính vỡ vụn.

Hoắc Trầm Huy lộ vẻ mặt đầy kinh ngạc, theo bản năng nắm lấy tay của Tiền Hiểu Lệ.

Tiền Hiểu Lệ cũng nghe thấy tiếng động, cả người sợ đến bay màu.

Theo sức kéo của Hoắc Trầm Huy, cô ta lập tức nhào vào vòng tay của anh ấy.

Tể Tể lập tức biến thành miếng thịt kẹp giữa hamburger: “...”

Tể Tể giơ bàn tay nhỏ mập lên, hàng rào kính vỡ vụn và tay vịn bị gãy ở phía sau lập tức khôi phục tình trạng nguyên vẹn.

Cùng lúc đó, cô bé lao ra khỏi vòng tay Hoắc Trầm Huy như mũi tên rời khỏi cung vậy.

Khi Hoắc Trầm Huy nhìn thấy cô bé lần nữa thì cô bé đã đá một phát vào mông người đàn ông đội mũ lưỡi trai.

“Bổn Tể Tể cho ông chạy nữa à!”

Hoắc Trầm Huy vội vàng đẩy Tiền Hiểu Lệ trong lòng ra để đi giúp Tể Tể.

Kết quả, Tiền Hiểu Lệ ôm chặt lấy eo của anh ấy, bám chặt vào người anh ấy như bạch tuộc vậy.

Hoắc Trầm Huy hít sâu một hơi.

Tức muốn bể phổi!

“Tiền Hiểu Lệ, cô buông ra!”

Tiền Hiểu Lệ không những không buông ra, mà còn ôm chặt hơn.

“Trầm Huy, em biết trong lòng anh còn có em mà, hu hu hu…”

Hoắc Trầm Huy chỉ cảm thấy trong dạ dày sôi trào.

Anh ấy sợ mình sẽ nôn ra nên cố gắng hết sức gỡ Tiền Hiểu Lệ đang ôm chặt mình ra rồi lập tức chạy về phía Tể Tể.

Tiền Hiểu Lệ bị đẩy ngã xuống đất.

“Hoắc Trầm Huy, nếu anh không quay về thì em mãi mãi sẽ không cho anh biết đứa con trai cả thực sự của anh rốt cuộc đang ở đâu!”

Hoắc Trầm Huy không dám tin quay đầu lại.

Ngay cả Tể Tể đang đạp lên lưng Kỷ An Viễn cũng kinh ngạc há to miệng đến mức có thể nhét hai quả trứng gà vào.

*****

Drama quá lớn!

Tể Tể không thể tiêu hóa được ngay lập tức.

Những lời Tiền Hiểu Lệ nói đang xoay vòng vòng từng chữ một trong đầu của cô bé.

Một hồi lâu sau Tể Tể mới đưa ra được một kết luận.

Theo ý của Tiền Hiểu Lệ thì anh Tư Lâm không phải là con trai cả của bác cả?

Bác cả còn có một đứa con trai cả khác!

Tể Tể hít sâu một hơi.

Rối nuốt hai ngụm nước bọt.

Sau đó lại nhìn chằm chằm vào Tiền Hiểu Lệ và bác cả.

Kỷ An Viễn nằm trên mặt đất chợt trở người nhân lúc Tể Tể đang phân tâm.

Ông ta nhẹ nhàng thoát khỏi bàn chân mũm mĩm của Tể Tể nhờ vào sức mạnh pháp khí Huyền Môn trên người.

Tể Tể lập tức định thần lại.

“Người của nhà họ Kỷ?”

Kỷ An Viễn lạnh lùng nhìn chằm chằm Tể Tể.

“Ông đây tên là Kỷ An Viễn!”

Tể Tể tập trung và chớp đôi mắt to.

Tể Tể: “Không biết!”

Kỷ An Viễn: “...”

Không biết cũng không sao!

Sau khi đến địa phủ, tổ tiên của nhà họ Kỷ sẽ tự nhiên tìm được con nhóc này và nói cho con nhóc này biết Kỷ An Viễn rốt cuộc là ai!

Kỷ An Viễn lấy ra chiếc la bàn cổ xưa và dùng ngón tay gõ nhẹ vào nó.

Tể Tể không thể hiểu được những thứ kia.

Nhưng cô bé có thể nhìn thấy tầng tầng lớp lớp chính khí Thiên Cương lơ lửng trên la bàn mà người bình thường không thể thấy được.

Một thứ tốt như vậy lại rơi vào tay người nhà họ Kỷ trước mặt…

Tể Tể bĩu môi.

“Thứ này thật là lãng phí khi ở trong tay ông!”

Kỷ An Viễn: “...”

Chỉ giỏi trổ tài miệng lưỡi thôi sao?

Thế thì cứ làm đi!

Dù sao thì vào giây tiếp theo, cho dù nhóc con này không hồn bay phách tán thì cũng sẽ bị la bàn gia truyền này nuốt chửng hết tám chín mươi phần trăm âm khí.

Kỷ An Viễn nở nụ cười nham hiểm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free