Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1843:

Tể Tể tuy mũm mĩm nhưng đôi chân nhỏ ngắn vẫn chạy nhanh đến mức chỉ thấy được dư ảnh.

Nếu không phải xung quanh đều có người thì cô bé đã sử dụng di chuyển tức thời rồi.

May thay bác cả vẫn chưa đi quá xa.

Hơn nữa vị trí cũng rất tốt.

Trên hành lang cách chỗ vừa rồi của họ không đến năm trăm mét, mặc dù trên hành lang không có nhiều người qua lại nhưng không đồng nghĩa không có người chứng kiến.

Sau đó…

Tể Tể liếc nhìn camera giám sát hướng thẳng về chỗ của bác cả và Tiền Hiểu Lệ, cô bé cười đến đôi mắt to cong lên.

Bác cả đúng là thông minh đấy!

Sau khi quan sát xong, Tể Tể vung tay vung chân chạy hì hục về phía trước.

Sắc mặt của Hoắc Trầm Huy đang rất khó coi khi nói chuyện với Tiền Hiểu Lệ.

Anh ấy bất thình lình nghe thấy tiếng gọi ngây ngô của cô cháu gái.

“Bác cả!”

Anh ấy cảm thấy chân mình nặng trĩu, cô cháu gái mũm mĩm giống như con lười nhỏ nhanh nhẹn vậy.

Cô bé hì hục leo dọc theo chân và bò vào vòng tay của anh ấy.

Sau đó cô bé vặn vẹo cơ thể nhỏ mập của mình trong vòng tay của anh ấy rồi im lặng không nhúc nhích nữa.

Hoắc Trầm Huy: “...”

Hoắc Trầm Huy có chút bối rối.

Sau đó hàng chân mày rậm đẹp cau lại.

Chẳng lẽ con trai cả không hiểu ý của anh ấy sao?

Sao còn để Tể Tể chạy tới?

Hơn nữa chỉ có một mình Tể Tể!

Trong trung tâm thương mại có nhiều người đến vậy, mà Tể Tể còn là đứa mù đường, lỡ như bị lạc mất thì sao?

Tể Tể thấy bác cả cứng đờ nên vội vàng cười híp mắt nhắc nhở bác cả.

“Bác cả, hai người nói chuyện tiếp đi ạ.”

Hoắc Trầm Huy: “Hả?”

Tể Tể chỉ vào Tiền Hiểu Lệ đang khóc như mưa ở đối diện.

“Không phải bác cả đến đây để nói chuyện với dì này sao? Bác cả cứ xem Tể Tể vô hình đi, bác cả tiếp tục nói chuyện và Tể Tể đảm bảo sẽ không nói lời nào.”

Hoắc Trầm Huy: “...”

Hóa ra nỗi lo lắng trước đây của anh ấy đều không tồn tại!

Không phải con trai cả không hiểu ý của anh ấy.

Mà là con trai cả quá hiểu ý của anh ấy đi.

Thế là đám nhóc đó quá nhiều chuyện nên cho Tể Tể đến đây nghe một cách quang minh chính đại?

Nghĩ tới đây, Hoắc Trầm Huy cảm thấy cả người bất ổn.

Nhìn Tể Tể ngây ngô trong vòng tay mình, rồi nhìn ánh mắt của Tiền Hiểu Lệ ở đối diện có gì đó không đúng lắm, khiến cho Hoắc Trầm Huy chỉ muốn bỏ đi ngay lập tức.

Đám nhóc kia thấy ngứa đòn rồi!

Tiền Hiểu Lệ vội vàng dịu dàng nói.

“Trầm Huy, em biết anh không muốn nhắc đến chuyện năm đó, nhưng cho tới bây giờ, em vẫn muốn nói tiếng xin lỗi với anh, và cũng muốn anh nghe em giải thích.”

Hoắc Trầm Huy không muốn nghe hay nói gì cả.

Nhưng anh ấy theo bản năng cúi đầu xuống nhìn Tể Tể trong vòng tay mình.

Hay lắm.

Đôi tai của Tể Tể khẽ nhúc nhích, mở to đôi mắt long lanh.

Hoắc Trầm Huy: “...”

Hôm nay sau khi đi về, đám nhóc kia chắc chắn sẽ được ăn món măng xào thịt!

Khi Hoắc Trầm Huy đang lơ là thì Tiền Hiểu Lệ đã bắt đầu nói.

“Thật ra sau biết bao nhiêu năm trôi qua, bây giờ nghĩ lại thì vẫn là Trầm Huy tốt với em nhất. Chỉ trách lúc đó em còn quá trẻ, không biết lòng người hiểm ác và cũng không biết cách từ chối.”

Sắc mặt của Hoắc Trầm Huy đen thùi lùi như đáy nồi.

Không biết cách từ chối ư?

Đứng núi này trông núi nọ thì có, chê anh ấy không có tiền thì đúng hơn, thế mà bây giờ còn kiếm cớ…

Ánh mắt của Hoắc Trầm Huy khi nhìn Tiền Hiểu Lệ đúng là khó diễn tả.

Thấy Hoắc Trầm Huy không lên tiếng thì Tiền Hiểu Lệ nói tiếp.

Cô ta thậm chí còn tỏ ra hơi hờn dỗi.

“Trầm Huy, nhưng anh thực sự cảm thấy hồi đó mình chia tay, anh không hề sai chút nào sao?”

Tể Tể suýt hỏi giúp cho bác cả rồi.

Bác cả có thể làm sai cái gì chứ?

Nhưng Hoắc Trầm Huy vẫn bình tĩnh không nói lời nào.

Tiền Hiểu Lệ thấy Hoắc Trầm Huy vẫn không muốn nói chuyện nên cô ta chỉ đành nói tiếp.

“Trầm Huy, nhà anh rõ ràng rất giàu có nhưng anh lại nhất mực nói với em rằng nhà anh rất nghèo, anh là học sinh vùng sâu vùng xa, sống nhờ nhà một người họ hàng xa ở thủ đô.”

Hoắc Trầm Huy thực sự không nhịn được nữa.

“Hóa ra tôi không nói cho cô biết nhà tôi giàu là lỗi của tôi, cho nên mới khiến một người chỉ quan tâm đến tiền như cô cắm sừng tôi, vừa bám lấy tôi vừa tình tứ với đám con nhà giàu khác?”

Hoắc Trầm Huy lộ vẻ mặt đầy chán ghét.

“Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy có người tham phú phụ bần, bắt cá hai tay mà lại nói như mình rất uất ức tủi thân vậy!”

Tiền Hiểu Lệ ngây người và nước mắt rơi lã chã.

Hoắc Trầm Huy lộ vẻ mặt mất kiên nhẫn.

“Nói xong chưa? Nói xong rồi thì tôi đi đây!”

Tiền Hiểu Lệ còn chưa kịp lên tiếng thì Hoắc Trầm Huy lại nhanh chóng bổ sung một câu.

“Còn nữa, nếu sau này xui xẻo gặp lại thì cô nhất định phải nhớ coi như không quen biết tôi!”

Tiền Hiểu Lệ không thể tin được.

“Trầm Huy, chúng ta là mối tình đầu của nhau, sao anh có thể dứt khoát như vậy? Nói quên là quên?”

Con ngươi của Tể Tể lại trợn to hơn và hơi thở cũng chậm lại.

Đến rồi, đến rồi!

Dì này đã trở nên kích động rồi!

Chắc chắn sẽ còn lộ ra nhiều tin nóng hơn!

Hoắc Trầm Huy nghe vậy cười khẩy.

“Mối tình đầu là một điều rất đẹp đẽ, nhưng mối tình đầu của tôi lại gặp phải một người phụ nữ ham tiền, vừa thấy tiền là mắt sáng ra, hám lợi, chỉ một lòng muốn gả cho người giàu có như cô, đúng là ghê tởm đến tột độ!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free