Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1840:

Tể Tể gật đầu, nhìn sợi dây màu đỏ đã vô cùng nhạt nhòa nối giữa bác cả và Tiền Hiểu Lệ.

Cho dù không phải Nguyệt Lão thì cô bé cũng biết đó là cái gì.

“Bác cả, đáng lẽ bác phải biết dì ta mới đúng, ừm... hẳn là từ rất lâu về trước, hai người đã vô cùng quen thuộc, bởi vì dì ta là một trong số các “đào hoa” của bác mà.”

Hoắc Trầm Huy: “...”

Ba đứa con trai Hoắc Tư Lâm, Lục Hoài và Tương Tư Hoành đồng thời trừng lớn mắt, dùng ánh mắt khó tin nhìn anh ấy.

Hoắc Trầm Huy: “...”

Ánh mắt này...

Giống như anh ấy đã làm ra mấy chuyện đáng lên án vậy.

Hoắc Trầm Huy cố gắng nhớ lại gương mặt của Tiền Hiểu Lệ, cuối cùng kiên quyết phủ nhận: “Tể Tể, có khi nào cháu nhìn lầm rồi không? Bác cả thật sự không quen cô ta.”

Lần này đến phiên Tể Tể hoang mang, không lẽ “dây đào hoa” cũng biết gạt người hả?

Không thể nào!

Trong lúc Tể Tể buồn bực, Tiền Hiểu Lệ đột nhiên quay ngược trở về, nhưng Hùng Kỳ và con trai Kỷ Khải của cô ta đều không đi cùng.

Dường như Tiền Hiểu Lệ rất sốt ruột, cô ta xông thẳng đến trước mặt của Hoắc Trầm Huy: “Trầm Huy, năm đó em rất có lỗi với anh, xin anh nể tình hai ta từng yêu nhau mà bỏ qua cho Khải Khải, đừng chấp nhặt với một đứa trẻ anh nhé?”

Hoắc Trầm Huy: “...”

Đôi mắt của đám người Hoắc Tư Lâm trợn to hơn nữa.

Hoắc Trầm Huy thở sâu, theo bản năng giải thích với con trai cả: “Tư Lâm, cô ta nói bậy bạ thôi, cha...”

Dường như Tiền Hiểu Lệ chợt nhớ ra gì đó, thế là vội vàng giải thích: “Trầm Huy, là em Hiểu Lệ đây, Tiền Hiểu Lệ ấy.”

Hoắc Trầm Huy: “Ơ?”

Tên này... quen lắm.

Có điều do lâu rồi chưa nghe qua nên có phần hơi lạ lẫm.

Hoắc Tư Cẩn dùng bả vai đụng đụng vào bả vai của Hoắc Tư Lâm.

Hoắc Tư Cẩn: Anh, thú vị quá kìa.

Hoắc Tư Lâm: Cha anh không phải người như vậy.

Hoắc Tư Cẩn: Anh nhìn biểu cảm của bác cả đi.

Hoắc Tư Lâm: Tuy rằng... nhưng mà... chuyện này... rốt cuộc là sao thế này?

Hoắc Tư Lâm cảm thấy rất khó tin, chẳng lẽ cha mình cũng ngoại tình trong hôn nhân như mẹ mình sao?

Không không không!

Mình nên tin tưởng cha mới đúng chứ.

Nếu không thì sau khi biết mẹ từng ngoại tình với bạn thân, cha đã không dứt khoát đòi ly hôn như thế.

Các gia tộc quyền quý rất hay có chuyện kết hôn thương mại, hơn nữa đa số các cặp vợ chồng như thế đều kết hôn vì lợi ích tài chính, mặt ngoài bọn họ sẽ tỏ ra ngọt ngào hạnh phúc nhưng bên trong thì lại rất tự do, ai thích gì làm nấy, tóm lại hoàn toàn không can thiệp đến chuyện của nhau.

Mà cha mình... tuyệt đối không phải loại người như vậy!

Kế Nguyên Tu đã hoàn toàn khôi phục, thấy bọn họ rối rắm mãi thì cậu ấy lập tức sử dụng sức mạnh xem xét đầu đuôi mọi chuyện.

Ngay lúc Hoắc Trầm Huy nhớ ra Tiền Hiểu Lệ là ai, Kế Nguyên Tu cũng nhỏ giọng nói cho hai đứa cháu trai của mình: “Tư Lâm, Tư Cẩn, người phụ nữ Tiền Hiểu Lệ này chính là mối tình đầu cũng như bạn gái cũ của của cha hai cháu.”

Hoắc Tư Lâm: “...”

Đấy, anh ấy đã nói cha không phải hạng người đó mà!

Đàn ông nhà họ Hoắc bọn họ tuyệt đối sẽ không làm ra những chuyện như vậy.

Hoắc Tư Cẩn lại cười huých vào bả vai của anh ấy, vẻ mặt chế nhạo.

Hoắc Tư Lâm không khỏi thở phào nhẹ nhõm, đè thấp giọng nói: “Thật ra... ít nhiều gì anh cũng có hơi lo lắng.”

Hoắc Tư Cẩn nghe thế thì cố gắng nghẹn cười.

Hoắc Tư Tước không biết đã lẻn lại đây từ lúc nào, cậu ấy cũng cười trêu ghẹo: “Anh Tư Lâm, có cơ hội em sẽ mách với bác cả là anh hoài nghi nhân phẩm của bác ấy nha!”

Hoắc Tư Lâm vỗ vỗ bả vai của Hoắc Tư Tước: “Được thôi! Vậy thì chờ chú hai trở về, anh cũng sẽ nói với chú ấy là Tư Tước bảo làm bài tập như đi viếng mồ mả, đi ra ngoài chơi thì giống như kết hôn! Tóm lại chỉ hận không thể khua chiêng gõ trống, đốt pháo vang trời.”

Hoắc Tư Tước lập tức xin tha: “Anh Tư Lâm, em sai rồi.”

Hoắc Tư Lâm buồn cười xoa nhẹ tóc của cậu ấy, làm rối tung mái tóc đã được chải chuốt ngay ngắn của Hoắc Tư Tước.

Hoắc Tư Tước: “...”

Họa từ miệng mà ra là có thật mà!

Mình nhịn!

Thôi thì chuyển sang hít drama của bác cả vậy.

Lục Hoài nhỏ giọng hỏi Hoắc Tư Lâm: “Anh, đó là mối tình đầu của cha mà anh cũng không quen biết sao?”

Hoắc Tư Thần cũng thò qua.

Xung quanh bọn họ hiện giờ chỉ có gia đình Hoắc và giám đốc Hàn của trung tâm thương mại, xa hơn nữa thì có thêm vài nhân viên công tác, nhưng có thể là vì các anh em đang xúm lại nói chuyện nên Hoắc Tư Thần cũng quên mất mình còn đang ở trung tâm thương mại.

Bởi vậy hoàn toàn không nhớ phải nhỏ giọng: “Đúng rồi, em từng nghe các bạn học nhắc tới chủ đề mối tình đầu này nè, nghe nói cho dù là đàn ông hay phụ nữ thì đều sẽ rất khó quên mối tình đầu của mình.

Lúc ấy em cảm thấy bọn họ nói điêu kinh khủng! Phụ nữ đâu có vui bằng bóng rổ đâu? Làm gì có chuyện nhớ mãi không quên! Mấy anh xem bác cả đi, cho dù mối tình đầu đã nói huỵch toẹt ra mà bác cả vẫn cứ ù ù cạc cạc có nhớ gì đâu!”

Tương Tư Hoành hùa theo: “Đúng đúng đúng! Tể Tể còn nhắc nhở cha nữa mà cũng không ăn thua.”

Kế Nguyên Tu tổng kết: “Cho nên... những gì trong sách vở viết và những gì mà bạn học của Tư Thần nói đều không đúng 100%, mối tình đầu cũng chưa chắc sẽ khiến người ta nhớ mãi không quên! Ít nhất anh cả đã quên sạch bách rồi!”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free