Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1841:

Đồng chí Hoắc Trầm Huy - người đã quên sạch bách: “...”

Ủa alo!

Mấy đứa nhỏ này hít drama mà hít tới tận trên người của anh ấy luôn à!

Lại còn lớn tiếng như vậy mới ghê chứ!

Sợ anh ấy không nghe được hay gì?

Trong lúc Hoắc Trầm Huy đang chuẩn bị trừng mắt nhìn bọn nhỏ thì Tiền Hiểu Lệ đột nhiên quỳ thẳng xuống ngay trước mặt anh ấy.

Cô ta lấy điện thoại và mở album ảnh ra, tìm được tấm ảnh chụp chung của bọn họ khi trước.

“Trầm Huy, anh xem nè, đây là chúng ta của hơn hai mươi năm trước đấy, anh nhìn đi!”

Hoắc Trầm Huy: “...”

Bọn trẻ nhà họ Hoắc lập tức thò đầu qua hóng, sau đó đồng loạt quay đầu lại nhìn về phía Hoắc Trầm Huy, mặt đứa nào đứa nấy đều như đang nói: Oa! Cha/bác cả/anh cả, người trong ảnh thật là cha/bác/anh kìa!

****

Hoắc Trầm Huy bị bảy tám đứa nhóc và một cô cháu gái nhìn chằm chằm... Mặt già của anh ấy không khỏi đỏ bừng lên.

Tể Tể nhìn bác cả rồi lại nhìn sang Tiền Hiểu Lệ, cô bé tưởng bác cả vẫn không tin nên muốn nhờ mình xác nhận một lần nữa, bởi vậy cô bé non nớt mở miệng: “Bác cả, đúng là dì này nè, đào hoa... ừm... đúng hơn là đào hoa nhưng không thành.”

Khóe miệng của đám người Hoắc Tư Lâm không khỏi run rẩy, ai nấy đều rất muốn cười.

Cho dù là Hoắc Tư Lâm, rõ ràng chuyện này có liên quan đến Hoắc Trầm Huy, hơn nữa còn là vấn đề tình cảm của cha ruột của mình, theo lý thì anh ấy nên nghiêm túc xử lý mới đúng.

Nhưng sau khi nghe được câu “đào hoa nhưng không thành” của Tể Tể, anh ấy đã không nhịn nổi nữa.

Xem đi, mặt cha ruột của anh ấy đã đỏ bừng rồi kìa.

Hoắc Tư Lâm suýt nữa đã không nhịn được cười phì ra tiếng.

Hoắc Trầm Huy: “...”

Người cha già Hoắc Trầm Huy cũng thiếu điều muốn trầm cảm luôn.

Tiền Hiểu Lệ thấy Hoắc Trầm Huy không nói lời nào, thậm chí cũng không thèm xem bức ảnh trên điện thoại di động của mình thì không khỏi chảy nước mắt ròng ròng.

“Trầm Huy, tuy em có đi phẫu thuật thẩm mỹ nhưng em vẫn là Tiền Hiểu Lệ mà anh, lúc trước hai chúng ta...”

Hoắc Trầm Huy đột nhiên hoàn hồn, anh ấy lạnh lùng nhìn về phía Tiền Hiểu Lệ.

Tiền Hiểu Lệ sợ tới mức không dám hó hé thêm câu nào nữa.

Bọn trẻ nhà họ Hoắc: “...”

Đừng dừng lại chứ!

Mau nói tiếp đi mà!

Chúng cháu muốn nghe lắm!

Hoắc Trầm Huy nhìn lướt qua bức hình trên điện thoại di động của Tiền Hiểu Lệ, khi nhìn thấy bản thân lúc còn trẻ trên tấm hình, ánh mắt của anh ấy tối sầm xuống.

Hoắc Trầm Huy nhìn về phía con trai cả và cháu trai lớn: “Tư Lâm, Tư Cẩn, hai đứa hãy chăm sóc tốt cho chú nhỏ và các em trai em gái của mình nhé.

Kế Nguyên Tu: “Anh cả, em không cần bọn họ chăm sóc, em có thể tự chăm sóc tốt cho mọi người mà.”

Hoắc Tư Lâm: “Cha, cha tính làm gì vậy ạ?”

Hoắc Tư Cẩn: “Không thể dẫn bọn con theo sao?”

Hoắc Tư Tước: “Đúng đó bác cả.”

Hoắc Tư Thần: “Đúng vậy, bác cả, dẫn bọn cháu theo cùng đi!”

Lục Hoài: “Cha, không lẽ có chuyện gì mà bọn con không thể được biết à?”

Tương Tư Hoành: “Cha, có chuyện gì mà bọn con không thể biết thật ạ?”

Tể Tể: “Bác cả, dì ta là người nhà họ Kỷ, bọn cháu không yên tâm để bác nói chuyện một mình với dì ta đâu.”

Mấy đứa nhỏ nhà họ Hoắc đồng loạt gật đầu: “Đúng thế!”

Cho nên!

Hãy nói hết ngay tại đây đi!

Chúng cháu thật sự rất muốn nghe mà!

Hoắc Trầm Huy: “...”

Hoắc Trầm Huy thở dài, vừa định trừng mắt nhìn con trai cả thì lại thấy Tiền Hiểu Lệ muốn mở miệng nói chuyện, bởi vậy anh ấy lập tức chuyển sang nhìn Tiền Hiểu Lệ: “Tiền Hiểu Lệ, chuyện của Kỷ Khải đã giải quyết xong xuôi rồi. Người mà cô nên tìm là cha của thằng bé chứ không phải tôi, hơn nữa cô cũng nên tự xem lại bản thân mình đi.”

Một đứa trẻ mới mười hai mười ba tuổi, thế mà cứ mở mồm ra là “ông đây” và “ông mày”, hơn nữa không chỉ sừng sộ đá hư cửa phòng thử đồ của trung tâm thương mại mà còn gọi thêm vệ sĩ tới hô hào muốn giết chết bọn họ nữa chứ.

Một đứa trẻ như vậy, nếu bây giờ không dạy dỗ đàng hoàng thì tương lai sẽ càng khó uốn nắn hơn.

Tiền Hiểu Lệ khóc dữ dội hơn nữa, như thể toàn bộ tủi hổ, hối hận và không cam lòng đột nhiên ùa lên trong lòng của cô ta vậy.

Hoắc Trầm Huy vừa thấy ánh mắt của cô ta thì lập tức lạnh toát sống lưng, anh ấy vội tranh thủ bổ sung trước khi Tiền Hiểu Lệ kịp mở miệng: “Tuy chúng ta đã từng ở bên nhau, nhưng đó đều là chuyện của quá khứ rồi! Hiện giờ chúng ta đều có gia đình riêng, con cái cũng đã lớn như vậy, mỗi người nên tự lo chuyện của bản thân thì hơn!

Về phần những chuyện khác... Tiền Hiểu Lệ, hiện giờ giữa hai chúng ta hoàn toàn không có một chút tình cảm gì cả!”

Tiền Hiểu Lệ: “...”

Ánh mắt của Tiền Hiểu Lệ lập tức trở nên tuyệt vọng: “Trầm Huy, em biết tính tình của Khải Khải không tốt lắm, nhưng mà... nhưng mà cha của thằng bé đã qua đời rồi, em... thằng bé lại không chịu nghe lời em nói... hu hu hu...”

Hoắc Trầm Huy: “...”

Hoắc Trầm Huy sửng sốt.

Hiển nhiên anh ấy cũng không biết cha ruột của Kỷ Khải đã không còn nữa.

Nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến anh ấy đâu chứ?

“Cô nói những lời này với tôi cũng vô dụng thôi, cô nên đi nói với các đồng chí cảnh sát mới đúng.”

Anh ấy có phải là cha của Kỷ Khải đâu!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free