Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1839:
“Bác… bác Hùng... bác Hùng ơi!”
Hùng Kỳ đi đến bên cạnh Tể Tể, anh ấy xoa đầu cô bé rồi ngạc nhiên hỏi: “Tể Tể đó hả, sao cháu lại khóc?”
Đây chính là con gái ruột của ông chủ địa phủ đấy.
Bộ có ai chán sống ở nhân gian rồi nên muốn đi địa phủ báo danh hay sao?
Tể Tể khóc tới mức không ngừng sụt sịt, tóm lại hoàn toàn không thể dừng lại được.
Cô bé chĩa ngón tay múp míp về phía Kỷ Khải, nức nở nói: “Hu hu hu... bác... bác Hùng, là anh ta... anh ta đánh Tể Tể và... và anh Tiểu Tương, dùng... dùng chân đá... đá thật đau.”
Kế đến, Tể Tể còn phồng má giơ chân lên múa may mấy cái.
“Tể Tể... đau quá à! Hu hu hu... Tể Tể đau bụng, đau mông, đau đầu, Tể Tể đau hết toàn thân luôn! Hu hu hu...”
Hùng Kỳ: “...”
Tể Tể à!
Nếu bác không biết thân phận thật sự của cháu thì chắc bác đã bị kỹ thuật diễn cao siêu của cháu lừa rồi đấy.
Tương Tư Hoành cũng mách lẻo: “Bác Hùng, anh ta còn nói muốn giết... hu hu hu... muốn giết bọn cháu đấy ạ!”
Hoắc Tư Thần không chịu thua kém: “Cậu ta còn truyền bá tư tưởng phong kiến mê tín, nói sẽ dùng bùa chú khiến bọn cháu không thể nhúc nhích!”
Lục Hoài: “...”
Lục Hoài nhân lúc mọi người không để ý thì búng tay một cái, lá bùa trên cánh tay của Kỷ Khải lập tức biến thành một đống tro tàn rồi biến mất.
Kế Nguyên Tu lại chớp mắt, đống tro tàn trong tay của Kỷ Khải lại đột nhiên xuất hiện một lá bùa hoàn chỉnh.
Kỷ Khải: “...”
Hoắc Tư Tước: “Cậu ta còn gọi vệ sĩ tới muốn đánh hội đồng bọn cháu nữa đấy!”
Hoắc Tư Cẩn: “Tuy bọn họ còn chưa ra tay, nhưng nếu bác Hùng tới trễ một chút thì chúng cháu đã bị đánh hội đồng rồi.”
Hoắc Tư Lâm: “Trưởng phòng Hùng, bọn cháu sợ lắm, các em trai và em gái của cháu cũng sợ không kém, lại còn bị đánh đau hết cả người, chúng cháu muốn báo công an, xin bác hãy giúp chúng cháu lấy lại công bằng đi ạ!”
Hoắc Trầm Huy tổng kết lại: “Trưởng phòng Hùng, hai đứa nhỏ nhà tôi đúng là đã bị đánh rất đau, chúng tôi cần phải dẫn bọn trẻ đến bệnh viện để kiểm tra vết thương đã, về phần cô gái kia và con trai của cô ta, bọn họ thật sự có gọi vệ sĩ đến muốn đánh hội đồng chúng tôi, xin anh hãy dẫn bọn họ về cục cảnh sát để xử lý đi, tôi là người thân của người bị hại, tôi sẽ cật lực phối hợp với anh trong quá trình làm việc.”
Tiền Hiểu Lệ: “...”
Kỷ Khải: “...”
Những vệ sĩ mới tới còn chưa kịp ra tay: “...”
Hùng Kỳ: “...”
Hùng Kỳ thu lại nụ cười và nhìn về phía hai mẹ con Tiền Hiểu Lệ: “Đi thôi, đến cục cảnh sát tường trình cho tôi cụ thể những chuyện đã xảy ra!”
Nói xong, anh ấy lại nhìn về phía tổng giám đốc: “Giám đốc Hàn, về phần camera an ninh của trung tâm thương mại.
..”
Giám đốc Hàn vô cùng hiểu chuyện: “Trưởng phòng Hùng cứ yên tâm, tôi đã cho người đi copy rồi, bọn họ sẽ mang bản sao tới đây ngay.”
Tiền Hiểu Lệ và Kỷ Khải: “...”
Tiền Hiểu Lệ sửng sốt, vội cầm lấy điện thoại di động và mở danh bạ ra, sau đó luống cuống tay chân nhấn gọi cho cha chồng của mình là Kỷ An Viễn.
****
Bên ngoài đám người, Kỷ An Viễn thấy con dâu Tiền Hiểu Lệ gọi điện thoại tới thì nhíu mày, ông ta sầm mặt quay lưng lại rồi mới nghe máy: “Sao đấy?”
Tiền Hiểu Lệ vừa mở miệng đã không nhịn được bật khóc: “Cha ơi, Khải Khải... Khải Khải nó...”
Kỷ An Viễn cố nén giận quát lớn: “Còn khóc nữa thì tôi tiễn cô xuống lòng đất làm bạn với Tiểu Phi đấy!”
Tiền Hiểu Lệ lập tức nghẹn họng, sắc mặt càng thêm trắng bệch.
Cô ta không dám khóc nữa, ít nhất không dám để Kỷ An Viễn nghe thấy mình đang khóc: “Cha, con và Khải Khải đang...”
Kỷ An Viễn cực kỳ thiếu kiên nhẫn, ông ta nhanh chóng xoay người nhìn về phía Minh Tể Tể đang đứng trong đám người: “Cô dẫn theo Khải Khải đi chơi đi, tôi còn có việc, cúp máy đây!”
Không đợi Tiền Hiểu Lệ nói thêm, Kỷ An Viễn đã chủ động ngắt điện thoại.
Tiền Hiểu Lệ cầm điện thoại mà thiếu điều muốn ngất đi, nước mắt giàn giụa đầy mặt.
Cuối cùng vì hết cách, cô ta chỉ đành dẫn Kỷ Khải đi theo Hùng Kỳ lên xe cảnh sát và rời khỏi trung tâm thương mại.
Tể Tể nhìn theo bóng lưng của Tiền Hiểu Lệ và Kỷ Khải, sau đó bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Hoắc Trầm Huy.
Hoắc Trầm Huy bị cô bé nhìn chằm chằm mà hoang mang không thôi: “Tể Tể, bộ trên mặt bác cả dính gì à?”
Anh ấy vừa nói xong, đám người Hoắc Tư Lâm cũng lập tức nhìn về phía anh ấy.
Hoắc Trầm Huy: “...”
Chẳng lẽ trên mặt anh ấy thật sự có dính cái gì sao?
Tương Tư Hoành thấy cha nuôi sắp sờ lên mặt thật thì vội non nớt cất tiếng: “Mặt cha sạch sẽ lắm, siêu đẹp trai luôn.”
Hoắc Trầm Huy cười phì ra tiếng, sau đó quay sang hỏi Tể Tể - người vẫn nhìn mình chằm chằm: “Tể Tể, sao cháu cứ nhìn bác cả hoài vậy? Cháu có chuyện gì muốn nói với bác cả à?”
Tể Tể gật đầu, tầm mắt của cô bé xuyên thấu qua đám người, cuối cùng dừng lại trên người của Tiền Hiểu Lệ - người sắp tiến vào thang máy, sau đó lại quay sang cười tủm tỉm nhìn bác cả của mình: “Bác cả, bác không quen mẹ của cái anh xấu xa kia à?”
Không chỉ Hoắc Trầm Huy ngớ người, những người khác của nhà họ Hoắc cũng đần mặt theo.
Hoắc Trầm Huy im lặng hồi lâu mới sực tỉnh, anh ấy hỏi lại Tể Tể: “Tể Tể, bác cả có quen cô ta thật hả cháu?”