Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1838:

Mà Kỷ Khải - người đang sầm mặt vén ống tay áo chuẩn bị thượng cẳng chân hạ cẳng tay với bốn anh em - lại đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.

Ngực cậu ta hơi đau.

Kỷ Khải đột nhiên nhìn về phía bốn anh em Hoắc Tư Tước, phát hiện lá bùa định thân mà cậu ta dùng đã hóa thành một đống tro tàn, hơn nữa bên trên còn xuất hiện một ngọn lửa nhỏ màu xanh sẫm.

Kỷ Khải: “...”

Cha từng nói cậu ta không có thiên phú gì ở phương diện huyền thuật cả, nhưng vì sợ cậu ta gặp nguy hiểm nên cha đã lấy không ít bùa chú từ chỗ ông nội, bên trong có bỏ thêm máu tươi của cậu ta, cho nên dù không có thiên phú gì về mặt huyền thuật nhưng cậu ta vẫn có thể dễ dàng sử dụng bùa chú.

Mà một khi bùa chú bị phá hủy, cậu ta cũng sẽ cảm nhận được 10% đau đớn từ việc bị cắn trả.

Cho nên ban nãy, ngực cậu ta đau là vì bị cắn trả ư?

Kỷ Khải trừng lớn đôi mắt, căm tức nhìn đám người Hoắc Tư Tước: “Bọn mày rốt cuộc là ai thế?”

Hoắc Tư Tước xêm xêm tuổi với cậu ta, nghe thế thì không khỏi cười lạnh một tiếng: “Ban nãy mẹ cậu nói với cậu rồi còn gì, chúng tôi họ Hoắc!”

Kỷ Khải: “...”

Tuy cậu ta không có thiên phú gì ở phương diện huyền thuật, nhưng cậu ta lại cực kỳ hứng thú với nó.

Cho nên tuy chỉ mới từng này tuổi nhưng cậu ta lại thuộc lòng mọi chuyện xấu của những gia tộc quyền quý ở thủ đô, nhớ được tên của tất cả những bậc thầy Huyền môn trong cả nước cũng như biết năm gia tộc Huyền môn lớn là năm gia tộc nào.

“Nhà họ Hoắc nào cơ?”

Hoắc Tư Tước cười lạnh hơn nữa: “Nhà họ Hoắc nào cũng không liên quan gì tới cậu!”

Nói tới đây, Hoắc Tư Tước lập tức đổi giọng: “Cậu kia, nếu biết điều thì mau dẫn em trai và em gái của tôi đi bệnh viện kiểm tra, sau đó bồi thường tất cả những tổn thương về tinh thần và thể xác cho chúng tôi đi!”

Kỷ Khải híp mắt, lạnh lùng nói: “Nếu tao không làm thì sao?”

Cậu ta lại đút tay vào trong túi quần, chuẩn bị lấy hết toàn bộ lá bùa bên trong ra.

Kế Nguyên Tu đi theo đám người Hoắc Trầm Huy tới đây, thấy cảnh này thì không khỏi chớp chớp mắt.

Những lá bùa mà Kỷ Khải vừa lấy ra lập tức biến thành tro tàn.

Kỷ Khải: “...”

Kế Nguyên Tu thản nhiên lên tiếng: “Nhà họ Kỷ là gia tộc Huyền môn nổi danh mà lại dạy con cháu làm ra chuyện hại người lợi mình như thế này sao?”

Kỷ Khải vốn đang khiếp sợ vì đống bùa của mình đột nhiên biến thành tro tàn, nhưng khi nghe được Kế Nguyên Tu nói như thế thì cậu ta không khỏi nghiêng đầu nhìn qua: “Thằng nhãi ranh, mày muốn bị đánh hả?”

Ánh mắt của Kế Nguyên Tu vô cùng đạm bạc, hoặc có thể nói là cực kỳ hời hợt.

Rõ ràng cậu ấy chỉ đứng lặng ở đó thôi, nhưng Kỷ Khải lại có cảm giác khủng bố như bị một ngọn núi lớn đè lên người.

Kỷ Khải theo bản năng lùi về sau một bước.

Lục Hoài len lén đi ra từ bên người của Hoắc Trầm Huy, sau đó giơ chân lên chặn đường.

Chỉ nghe “rầm” một tiếng, Kỷ Khải lập tức ngã chổng vó trên mặt đất.

Cậu ta tức điên lên: “Thằng chó nào ngáng chân tao đấy?”

Lục Hoài Nhìn xuống cậu ta từ trên cao: “Bản thân mình đi đường mà không chịu nhìn, có té thì đi trách cái sàn nhà ấy.”

Kỷ Khải nhanh chóng bò dậy từ trên mặt đất, sau đó nhào thẳng về phía Lục Hoài.

Lục Hoài lấy một lá bùa định thân ra, nhanh chóng dán lên cánh tay của Kỷ Khải, sau đó nhân tiện đá một cái lên chân cậu ta.

Bởi vì từng sống với người cha ruột cặn bã cho nên số lần cậu ấy bị đánh còn nhiều hơn số lần Kỷ Khải ăn muối nữa kìa.

Cũng nhờ đó nên cậu ấy biết rõ đá nơi nào là đau nhất, hơn nữa dù đến bệnh viện kiểm tra cũng không thể kiểm tra ra được bất kỳ một vết thương ngoài da nào.

Kỷ Khải phát ra tiếng kêu thảm thiết: “Á á á á!”

Chỉ nghe “rầm” một tiếng, Kỷ Khải lại lần nữa ngã lăn quay trên mặt đất.

Tiền Hiểu Lệ dẫn theo vệ sĩ tới đây, thấy con trai mình lăn lộn trên mặt đất kêu la thảm thiết thì không khỏi đau lòng đi tới đỡ cậu ta dậy.

Kỷ Khải đánh một cái thật mạnh lên mu bàn tay của cô ta: “Đừng đỡ tôi! Người đâu hết rồi! Mau xông lên cho tôi, đánh bọn họ gần chết mới thôi!”

Bảy tám tên vệ sĩ không dám làm trái ý của cậu ta, nhanh chóng đi tới bao vây người nhà họ Hoắc.

Lúc này, tổng giám đốc đã dẫn theo cảnh sát tới nơi.

Người tới là người quen của bọn họ - Hùng Kỳ.

Hôm nay là ngày nghỉ phép hiếm hoi của anh ấy, bởi vì đêm ba mươi phải trực ban, cho nên hôm nay anh ấy dẫn người nhà tới trung tâm thương mại để đi dạo và mua sắm trước.

Vợ con của anh ấy đều đang chơi ở dưới lầu, tổng giám đốc tự mình đi báo cảnh sát, nhân viên công tác ở bên dưới biết anh ấy đang có mặt cho nên cũng gọi điện thoại thẳng cho anh ấy luôn, bởi vậy anh ấy đã nhanh chóng cởi áo khoác ngoài và mặc bộ đồng phục cảnh sát chạy vội lên đây.

Hùng Kỳ nhìn thấy người nhà họ Hoắc thì cũng rất ngạc nhiên, bởi vì trung tâm thương mại này chính là địa bàn của nhà họ Hoắc.

Ăn hiếp người nhà họ Hoắc ngay trên địa bàn của bọn họ ư?

Ai mà thần kinh rung rinh thế không biết?

Tể Tể nhìn thấy người đến là Hùng Kỳ thì cũng rất kinh ngạc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free