Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1837:
“Tể Tể, nhớ tới những lúc em thấy đồ ăn ngon mà không thể ăn được, lúc đó em rất đau buồn đó nhớ không? Tiểu Tương, nhớ lại lúc bộ dáng tội nghiệp của Tể Tể không thể ăn được gì, em có đau lòng không?”
Tể Tể: "..."
Tương Tư Hoành: "..."
Hai đứa nhóc cố gắng tưởng tượng.
Tể Tể nghĩ là:
Ăn không được gà quay!
Ăn không được cua hoàng đế!
Không ăn được cá viên chiên!
Ngửi thấy mùi giò heo kho tương đậu bà nội làm mà lòng đau như cắt.
…
Trời ơi!
Mình thảm quá vậy!
Mình thật là đáng thương!
Nhưng mà… vẫn không khóc được.
Tể Tể lại nghĩ: Màu cái chân giò kho tương đậu của bà nội làm thật là đẹp, óng ánh trong suốt, mùi tương đậu thơm thật thơm, thịt mềm tới mức bỏ vào miệng là tan, da thì dai dai…
Còn có nướng dê nguyên con.
Tiếng mỡ chảy xuống lửa kêu lách tách, lại rắc thêm tí bột thì là, mùi thơm lan tràn ngập cả phòng, lại bỏ thêm tí hành thái rau thơm…
Tể Tể không nhịn được mà nuốt một ngụm nước bọt.
Nhưng mà cô bé cũng không ăn được.
Lúc đó cô bé chẳng ăn được gì cả.
Sau đó thì…
Tể Tể khóc òa lên.
Tương Tư Hoành vừa tháy Tể Tể rớt nước mắt thì lập tức bối rối.
“Tể Tể…”
“Tể Tể ơi…”
Hức hức, Tương Tư Hoành cũng khóc theo.
Cậu bé vẫn còn tiếp tục cố gắng dụi mắt.
Tốt lắm.
Chỗ hốc mắt không bị đỏ như Tể Tể, nhưng tròng mắt của cậu bé lại đỏ.
Thậm chí còn thấy cả tơ máu.
Hoắc Tư Thần đang ở trong phòng thử đồ nghe thấy tiếng khóc của Tể Tể và Tương Tư Hoành.
Cậu ấy lập tức tức giận.
Lúc thằng bé đang nổi điên kia lại muốn đạp cửa một lần nữa thì cậu ấy cũng đá cánh cửa ra từ phía trong.
Cảnh cửa bị đá bật ra ngoài, Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Tước đã nhanh chóng kéo Tể Tể và Tương Tư Hoành né qua một bên.
Người phụ nữ ở đằng xa thấy thế thì sợ hãi la lớn.
“Khải Khải, cẩn thận!”
Thằng bé trai tên là Khải Khải kia không nhỏ, thân hình cường tráng.
Tuổi cỡ bằng Hoắc Tư Thần, nhưng thân hình gấp rưỡi cậu ấy.
Cánh cửa ngã ra ngoài, Khải Khải không kịp phản ứng nên bị cánh cửa đập trúng.
Khải Khải bị đau, nhưng cậu ta không hề khóc.
Mà cậu ta lại dùng sức đẩy cánh cửa ra, sau đó giống như một con bò điên ủi tới chỗ Hoắc Tư Thần.
Hoắc Tư Thần cũng đánh về phía Khải Khải.
Hoắc Tư Lâm vội vàng đi tới kéo cậu ấy ra.
Trước mặt không có ai, Khải Khải đâm thẳng vào khung cửa của phòng thử đồ.
Cậu ta đau tới mức hét lên một tiếng, nước mắt sinh lý chảy ra.
“A! Mẹ! Mẹ! Mau gọi vệ sĩ lên đây giết chết thằng chó chết này cho con.
”
Người phụ nữ kia vội vàng chạy về phía cậu ta.
“Khải Khải! Khải Khải! Mau cho mẹ xem với.”
Khải Khải hất tay cô ta ra, quát vào mặt cô ta.
“Ông đây bảo bà đi gọi vệ sĩ lên giết chết hết mấy người này cho ông.”
Còn không chờ người phụ nữ kia nói gì, Khải Khải một tay ôm lấy cái trán bị sưng lên một cục, một tay thò vào trong túi quần lấy ra mấy lá bùa.
Cậu ta lau nước mắt, ánh mắt oán độc nhìn về phía mấy đứa bé.
“Ông đây sẽ dùng bùa đứng im cho tụi mày không động đậy được, chỉ có thể trơ mắt nhìn ông đây biến tụi mày thành cái bao cát.”
Người nhà họ Hoắc: “…”
Sợ quá đi thôi!
****
Người phụ nữ này tên là Tiền Hiểu Lệ.
Thấy con trai lấy bùa chú ra, cô ta hé miệng muốn nói gì đó, có điều lại sợ con trai sẽ càng giận dữ hơn cho nên không dám khuyên thẳng, cuối cùng chỉ đành nhắc khéo về thân phận “người nhà họ Hoắc” của bọn họ.
“Khải Khải, bọn họ là người nhà họ Hoắc đó con!”
Kỷ Khải mười hai tuổi, bởi vì có ông nội là đại sư cho nên cuộc đời của cậu ta từ nhỏ đến lớn đều xuôi chèo mát mái, đi đến đâu cũng được người ta khen ngợi.
“Nhà họ Hoắc?”
Mặt mũi của Kỷ Khải hung ác nham hiểm, vừa thấy đã biết không phải người hiền lành: “Nhà họ Hoắc hay nhà họ Hiếc gì cũng kệ mẹ nó, dám chọc ông đây thì ông đây sẽ cho bọn họ đổ máu ngay tại chỗ!”
Tiền Hiểu Lệ càng sợ, cô ta sợ con trai sẽ làm lớn chuyện hơn nữa.
Dù gì đối phương cũng là người nhà họ Hoắc mà, với cả ban nãy cô ta cũng đã đối đầu với bọn họ rồi.
Bây giờ...
Trong lúc Tiền Hiểu Lệ còn đang chần chờ, Kỷ Khải đã bắt đầu mất kiên nhẫn quát cô ta: “Bà còn đứng tần ngần ra đó làm gì nữa? Bà có tin nếu bà còn không đi thì tôi sẽ mách cha khi cha trở về để cha tát bà thêm mấy cái không hả!”
Tiền Hiểu Lệ: “...”
Sắc mặt của Tiền Hiểu Lệ lập tức trắng bệch.
Con trai của cô ta hoàn toàn không biết, người cha Kỷ Phi của nó đã chết từ ba tháng trước rồi.
Nghe nói là nổ tan xác mà chết!
Lúc đám người Hoắc Trầm Huy nhìn về phía Tiền Hiểu Lệ, cô ta lập tức bỏ chạy trối chết.
Kỷ Khải đã lấy lá bùa định thân ra, nhanh chóng dán lên người Tể Tể, Tương Tư Hoành, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần.
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần lập tức cảm giác được mình không thể động đậy nổi.
Có điều Hoắc Tư Tước đang kéo tay của Hoắc Tư Thần, mà Tể Tể và Tương Tư Hoành thì đứng ở cạnh nhau, hơn nữa cũng dán sát vào người cậu ấy.
Một cảm giác lạnh lẽo chợt truyền qua lòng bàn tay của cậu.
Không chỉ có Hoắc Tư Tước, ngay cả Hoắc Tư Thần cũng phát hiện mình đã có thể động đậy trở lại.