Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1836:

“Chú nhỏ, anh cả, có chuyện gì thế?”

Tể Tể vừa đi tới thì Tương Tư Hoành cũng chạy theo sau.

Hoắc Trầm Huy thấy trước mặt thằng cháu lớn nhà mình có một người phụ nữ ăn mặc lẳng lơ thì cũng lập tức đi sang.

Em hai còn đang ở nước ngoài, anh ấy không thể để cho thằng cháu nhà mình bị loại phụ nữ này làm bẩn mắt được.

“Tư Cẩn, có chuyện gì thế?”

Người phụ nữ kia nghe tiếng thì quay đầu lại nhìn, chờ tới khi cô ta nhìn thấy được mặt Hoắc Trầm Huy thì xịt keo luôn.

****

Đúng lúc này thì Hoắc Trầm Huy cũng vừa ngẩng đầu lên.

Thấy ánh mắt ngạc nhiên của cô ta thì anh ấy nhíu mày.

Anh ấy không biết người phụ nữ này

Phòng thử quần áo ở bên cạnh đột nhiên truyền ra tiếng la hét của một đứa bé trai, kèm theo đó là tiếng đập lên vách tường, vừa đúng lúc bên cạnh là phòng nơi Hoắc Tư Thần đang thử quần áo.

Giọng của Hoắc Tư Thần truyền ra từ bên trong phòng thử đồ.

“Làm gì đó, làm gì đó? Thử đồ không thôi mà, thích thì mua, không thích thì thôi, đập tường chi vậy? Đập vỡ mày đền nhé.”

Đứa bé trai ở phòng thử đồ bên cạnh phòng thử đồ của Hoắc Tư Thần nổi điên lên.

Một tiếng “Phanh” vang lên, cậu ta đá rớt cửa phòng thử đồ.

Cậu ta không nói gì mà tiếp tục đi tới trước cửa phòng thử đồ của Hoắc Tư Thần, nhấc chân đá lên cửa phòng thử đồ của cậu ấy.

Hoắc Tư Thần đang thử đồ ở trong phòng: “…”

Đám người Hoắc Tư Cẩn đang ở trong cửa hàng chờ tổng giám đốc của trung tâm thương mại tới: “…”

Tể Tể và Tương Tư Hoành cũng nhanh chóng chạy tới.

Hai đứa nhóc đang chuẩn bị giải quyết vũ lực bằng vũ lực.

Hoắc Tư Tước ở bên cạnh đi tới, kéo hai đứa nhóc lại rồi nhỏ giọng nói với hai đứa.

“Tể Tể, Tiểu Tương, hai đứa giả vờ bị thằng nhóc đó đá trúng rồi kêu đau bụng, đau đầu.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành nhanh chóng hiểu ý.

Hai đứa nhóc nhanh chóng chạy vọt tới.

Lúc thằng bé trai đang nổi điên kia chuẩn bị đá vào cửa phòng thử đồ của Hoắc Tư Thần một lần nữa thì cả hai đứa xông tới.

Thằng bé trai đang nổi điên không ngờ tới việc này, khuôn mặt vô cùng kinh ngạc.

Nhưng dù thấy có hai đứa nhỏ chạy tới thì lúc đầu cậu ta chỉ ngạc nhiên một tí chứ không hề có ý định dừng lại.

Mà cậu ta còn nghiêm túc dùng hết sức mạnh đạp tới.

Tương Tư Hoành đẩy Tể Tể qua một bên, chân của cậu ta vừa đúng lúc đá lên bụng của Tương Tư Hoành.

Tương Tư Hoành: “A!!!”

Cả người Tương Tư Hoành bị tác động đẩy về phía còn lại, Tể Tể vội vàng đỡ lấy cậu bé.

“Anh Tiểu Tương, anh có sao không?”

Thằng bé trai đang nổi điên nhìn Minh Tể Tể với ánh mắt lạnh lẽo.

“Con nhóc con, mau cút qua chỗ khác đi cho ông, không thì tao đá luôn cả mày đấy.”

Tể Tể tránh ra mới lạ.

Cô bé đang chờ cậu ta đá mình mà.

“Đồ xấu xa. Anh đá anh Tiểu Tương của Tể Tể rồi, anh mau xin lỗi anh Tiểu Tương của Tể Tể đi. Sau đó bồi thường tiền, lại phái người dẫn anh Tiểu Tương đi bệnh viện khám.”

Sau đó thì…

Còn gì nữa nhỉ.

Hoắc Tư Tước vội vàng chạy qua đỡ Tương Tư Hoành dậy, sẵn tiện nhắc nhở cô bé.

“Tể Tể, bắt nó phải bồi thường tiền tổn thương tâm lý, phải chịu toàn bộ chi phí khám chữa bệnh ở bệnh viện.”

Tể Tể lập tức cho anh hai một ánh mắt “đã hiểu”, sau đó lập tức nói liên tục.

“Còn nữa, anh phải bồi thường tiền tổn thương tâm lý cho Tể Tể và anh Tiểu Tương, còn phải chi trả toàn bộ chi phí ở bệnh… A!”

Tể Tể còn chưa nói xong thì đã bị đá một cái.

Chẳng đau tí nào.

Nhưng cô bé lại la rất to.

Cơ thể béo tròn lắc lư lắc lư, sau đó ngã bịch xuống đất.

Lại cố gắng dụi mắt, há mồm ra bắt đầu gào khóc.

“Ô ô ô… Hu hu hu… Oa oa oa! Tể Tể đau quá! Ô ô ô… Tể Tể đau muốn chết rồi… oa oa oa… Bác cả ơi, chú nhỏ ơi, anh cả ơi… oa oa oa…”

Hoắc Tư Tước và Tương Tư Hoành đang khóc vì bị đá trúng vội vàng kéo cô bé dậy.

Đôi mắt Tương Tư Hoành bắt đầu đỏ.

“Tể Tể, em có sao không?”

Tể Tể tranh thủ nhìn Tương Tư Hoành một cái, dùng ý thức nói chuyện.

“Anh Tiểu Tương, Tể Tể không sao, anh mau khóc đi, khóc to vào. Khóc như anh hai nói vậy đó, làm như mình bị đau lắm vậy đó.”

Hai đứa nhóc dùng ý thức để nói chuyện, miệng thì gào khóc kinh thiên động địa.

Tương Tư Hoành hiểu ý, lập tức tăng âm lượng.

“Oa oa oa! Đau bụng quá, bụng con đau quá!”

Hoắc Tư Tước thấy hai đứa nhóc diễn kịch mà thấy nhức cái đầu.

Cậu ấy nhỏ giọng nói.

“Nước mắt! Phải có nước mắt nữa!”

Tương Tư Hoành dùng ý thức nói chuyện với Tể Tể.

“Tể Tể, anh không khóc được.”

Tể Tể cũng thế.

“Anh Tiểu Tương, Tể Tể cũng không khóc được, cho nên Tể Tể mới cố dụi mắt thật mạnh, làm cho mắt đỏ lên, sưng lên càng tốt.”

Tương Tư Hoành lại buồn rầu.

“Nhưng mà Tể Tể ơi, anh là cương thi mà, da anh bị xơ cứng hết cả rồi, mặc dù bây giờ người anh có nhiệt độ bình thường nhưng muốn làm như em thì không được.”

Muốn dụi mắt cho đỏ thì chắc phải dụi tới rách da luôn quá.

Nhưng mà mặt bị trầy…

Mọi người đều nhìn thấy cậu bé bị đá vào bụng, sao mặt lại bị trầy được chứ.

Cách này không được.

Hoắc Tư Tước ngồi xổm ở trước mặt hai đứa bé, đưa lưng về phía mọi người, cậu ấy nhỏ giọng nhắc nhở hai đứa bé.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free