Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1835:
Hoắc Tư Thần: “…”
Nếu như Tể Tể không nhắc trước ở đây có quỷ thì chắc nãy giờ cậu ấy đã nhảy lên rồi.
“Ông ơi, thế cháu nội lớn của ông là ai thế ạ?”
Con quỷ kia lập tức chỉ về một ông chú tầm năm mươi tuổi đang cầm mấy tờ rơi của trung tâm thương mại xem.
“Kia kìa, đó là thằng cháu nội lớn của ông đó.”
Hoắc Tư Thần: “…”
Đây là cháu nội lớn của ông à… Nãy giờ cậu ấy còn tưởng đó là một người cỡ tuổi anh cả mình chứ.
Kết quả lại…
Không phải cùng lứa tuổi, nói sao đây.
Hoắc Tư Thần đột nhiên bị kẹt.
Tương Tư Hoành đã kéo lấy ống tay áo của ông chú kia.
Ông chú kia cúi đầu xuống nhìn.
“Con nít ở đâu ra vậy? Lạc người nhà à?”
Tương Tư Hoành vội vàng lắc đâu.
“Không có, không có. Chú ơi, ông nội của chú bảo cháu nói với chú là ông ấy không muốn ăn tai heo tim heo gan heo phổi heo nữa, năm nay ông ấy muốn ăn dê nướng nguyên hay thịt bò nướng tảng gì đó, hoặc có cả hai càng tốt.”
Con quỷ kia cười hì hì, lập tức cho Tương Tư Hoành một ngón cái.
“Cậu bé nhỏ, làm tốt lắm.”
Hoắc Tư Thần: “…”
Có khi nào Tiểu Tương bị ông chú này kêu bị khùng không ta?
Ông chú kia lại không có nói như thế mà bật cười một cái.
“Phì! Ha ha ha! Bé con thú vị thật đấy, có thể nói tầm bậy nghiêm túc như vậy, người lớn nhà cháu đâu?”
Hoắc Trầm Huy bước tới.
“Chào anh, tôi là cha của Tiểu Tương.”
Ông chú kia còn đang định nói là với Hoắc Trầm Huy là vừa rồi con anh nói tầm bậy, đột nhiên một bàn tay nhỏ nhỏ múp múp nắm lấy cổ tay ông chú ấy.
Tay ông chú to, cổ tay cũng lớn.
Bàn tay nhỏ mũm mĩm đương nhiên không thể nắm hết được, chỉ giống như đang đặt lên cổ tay ông chú mà thôi.
Ông chú nhìn theo bàn tay trắng nõn múp míp như cái bánh bao nhỏ.
Sau đó ông chú nhìn thấy một đôi mắt đen thui nhưng lại sáng lấp lánh như bóng đèn điện.
Tể Tể bập bẹ hỏi ông chú.
“Chú ơi, chú có muốn gặp ông nội chú không?”
Ông chú buồn cười không thôi.
“Muốn nha. Nhưng mà cô bé nhỏ ơi, ông nội của chú đã không còn trên đời này lâu lắm rồi chú…”
Tể Tể cắt đứt lời của ông chú.
“Chú ơi, chú ngẩng đầu nhìn về phía trước mình kìa.”
Hoắc Trầm Huy vội vàng né sang một bên, nhường vị trí cho ông chú.
Ông chú ngẩng đầu lên theo phản xạ, đột nhiên thấy ông nội mình mặt xanh tái nhợt, đối mắt hãm sâu vào trong hốc mắt, vừa nhìn là biết không phải người sống rồi, ông chú sợ hãi.
“Ối đệch mẹ. Là ông nội thật này.”
Tể Tể cười hì hì gật đầu.
“Đúng thế.”
Tể Tể nói xong thì nhanh chóng nhấn một nhẹ một cái lên tay ông chú rồi nhanh chóng thả tay ra.
“Chú ơi, chú chỉ có thể nhìn được ông nội chú một phút thôi nhé, sau một phút thì chú sẽ không thấy được gì nữa.”
Tể Tể nói xong thì nhìn về phía con quỷ.
“Ông ơi, ông có gì muốn nói thì nói thẳng với cháu nội ông luôn nè, Tể Tể còn phải đi sắm đồ Tết với bác cả và mọi người nữa, tạm biệt ông nha.”
Con quỷ kia thì lại vô cùng kích động.
“Tể Tể? Là công chúa nhỏ Tể Tể sao? Chào công chúa nhỏ nha, tạm biệt công chúa nhỏ nha.”
Ông chú: “…”
Đám người Hoắc Trầm Huy đã đi rồi.
Bọn họ đi thẳng tới cửa hàng bán quần áo cho trẻ em ở tầng bảy.
Dựa theo kế hoạch thì là đi mua đồ mới cho mấy đứa bé nhỏ nhất trước, sau đó mua cho mấy đứa lớn hơn. Tiếp đó là mua cho ông bà ở nhà mỗi người một bộ, rồi mua mấy món đồ chơi, mua thêm đồ ăn vặt nữa.
Những thứ cần phải mua rất nhiều, cũng may là tầng bảy đều là các cửa hàng đắt tiền cho nên rất vắng khách.
Người nhà họ Hoắc tiêu tiền rất thẳng tay.
Cho dù là Lục Hoài thì cũng có vài cái thẻ.
Mỗi cái thẻ đều có số dư trên tám con số.
Còn Kế Nguyên Tu thì…
Hoắc Tư Cẩn vội hỏi cậu bé.
“Chú nhỏ, chú có thẻ không?”
Kế Nguyên Tu tưởng Hoắc Tư Cẩn đi ra ngoài mà quên mang thẻ nên lập tức móc ra bảy tám cái thẻ từ trong túi quần, trong đó có ba cái là thẻ đen.
“Mấy cái này đủ không? Nếu không đủ…”
Kế Nguyên Tu nghĩ nghĩ một lúc rồi lại sờ sờ túi quần.
“Nếu còn chưa đủ thì lát chú tìm chỗ nào đó không có người lấy mấy thỏi vàng ra.”
Hoắc Tư Cẩn: “…”
Lúc hai người họ đang nói chuyện thì đám người Hoắc Trầm Huy đã dẫn Tể Tể và Tiểu Tương đi lựa quần áo rồi.
Lúc Hoắc Tư Cẩn còn đang im lặng thì bên cạnh vang lên tiếng một người phụ nữ.
“Đúng là sống lâu là có thể gặp đủ loại người, ai đi mua đồ ở đây mà cần cầm theo thẻ cơ chứ? Chỉ cần nhìn mặt là được rồi, đã nghèo thì đừng có lên tầng bảy đi dạo làm gì, làm bẩn mắt bà.”
Kế Nguyên Tu nhíu mày.
Hoắc Tư Cẩn ngẩng đầu nhìn về người nọ.
“Cô họ gì?”
Lúc người phụ nữ kia thấy mặt của Hoắc Tư Cẩn thì có hơi giật mình, có điều nhớ tới cuộc nói chuyện khi nãy của cậu với đứa bé tầm năm tuổi kia thì lại tiếp tục khinh thường.
“Cậu không xứng biết tôi họ gì.”
Hoắc Tư Cẩn cười khẽ một tiếng, sau đó lấy điện thoại ra gọi một cuộc.
“Bảo tổng giám đốc của bách hóa Duyệt Hoa tới lầu bảy cho tôi ngay lập tức.”
Cậu ấy nhìn thoáng qua xung quanh một chút rồi lại nói thêm vị trí cụ thể.
“Khu A5, thời trang trẻ em.”
Tể Tể nghe thấy tiếng động thì lạch bà lạch bạch chạy tới.