Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1834:

Tể Tể gật đầu: “Đúng! Bác cả, đặt mua hàng Tết, có cần chúng cháu phụ mua hàng không ạ?”

Mấy ngày qua hai đứa nhóc chơi khùng chơi điên nhưng toàn chơi đằng sau hoa viên nên không nhìn thấy đủ loại xe vận tải ở tiền viện.

Hoắc Trầm Huy hiểu được ngay.

Hia đứa nhóc này muốn đi siêu thị.

Nhưng ở siêu thị lúc này… cả đống người!

Bình thường mọi năm, đến thời điểm này, Hoắc Trầm Huy không ở trong phòng sách thì sẽ ở công ty. Năm nay thì lại vì trong nhà có tận bốn đứa nhóc nên phần lớn công việc để cho em trai xử lý nên anh ấy mới thể được nghỉ ngơi tầm hai ngày, dẫn con đi chơi nè.

Nếu như các con đã muốn đi…

Hoắc Trầm Huy nghĩ một lát rồi cười hỏi hai đứa nhóc: “Vậu thì các con đi hỏi chú nhỏ cùng với các anh xem mọi người có muốn đi cùng không? Nếu như mọi người đồng lòng muốn đi thì chiều nay bác (cha) dẫn mọi người đi.”

“Dạ vâng! Chào bác cả (Cha), chúng con đi ngay đây ạ.”

Hai đứa nhỏ cũng không chạy mà từ từ đi về phía biệt thự, chủ động cất tiếng: “Chú nhỏ ơi, anh cả ơi, mọi người có muốn đi mua đồ Tết với tụi em không ạ?”

Hoắc Tư Thần là đứa đầu tiên lẻn ra ngoài ban công, nhảy nhót đáp lại: “Đi, đi, đi, phải đi chứ! Tể Tể chờ anh ba nhé, anh ba xuống ngay đây!”

Hoắc Tư Cẩn đứng đằng sau nhìn thấy, đi ra ngoài nói chuyện với Hoắc Tư Lâm: “Bình thường lúc làm bài tập Tư Thần không tích cực như thế này đâu ạ.”

Hoắc Tư Tước xuất hiện ngay bên cạnh bọn họ.

“Đúng thế! Đi học so với ra ngoài chơi thì đi học như đi viếng mồ, ra ngoài chơi thì vui như đi kết hôn! Chỉ hận không thể trống chiêng vang trời, pháo ngập đường!”

Hoắc Tư Cẩn hơi nhếch khóe miệng: “Tư Tước, chờ cha về rồi thì em nói cho cha biết nhé.”

Hoắc Tư Tước: “…”

****

Cả đại gia đình lái hai chiếc xe. Hoắc Trầm Huy lái một chiếc, trên xe là Hoắc Tư Lâm, Lục Hoài và Tiểu Tương, Hoắc Tư Cẩn lái một chiếc, trên xe là Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần Kế, Nguyên Tu và Tể Tể.

Nhìn chung thì trên mỗi xe đều có một người lớn, đám nhỏ thì có một đứa không phải con mình.

Đằng sau còn có hai chiếc xe, đều là vệ sĩ.

Đoàn xe rời đi khỏi trang viên nhà họ Hoắc, hướng về phía trung tâm thành phố.

Càng đi thì xe trên đường càng lúc càng nhiều.

Chờ tới khi bọn họ tới trung tâm thành phố thì nơi này người và xe cộ đông đúc náo nhiệt.

Hai tiếng sau, đoàn người mới tới lầu một của trung tâm thương mại.

Người ở đây quá nhiều, Hoắc Trầm Huy sợ bọn nhỏ bị chen lấn xô đẩy thất lạc nên thống nhất để cho người lớn nắm tay mấy đứa bé.

Còn mấy đứa ở giữa không lớn không nhỏ như Lục Hoài và Hoắc Tư Thần thì tự giác đi theo hai bên mọi người.

“Lục Hoài, Tư Thần, nếu hai đứa sợ bị lạc khỏi đoàn người thì cũng nắm tay đi.

Hoắc Tư Thần vội vàng lắc đầu.

“Bác cả, tự nhiên bảo hai thằng con trai bọn cháu nắm tay nhau đi, giống gì chứ? Không cần, không cần đâu, cháu hứa là sẽ theo sát mọi người, không để lạc đâu.

Lục Hoài cũng lắc đầu.

“Cha, bọn con hứa sẽ không để lạc đoàn người đâu.”

Hoắc Trầm Huy nghĩ một lúc thì kéo lên cả Hoắc Trầm Lệnh.

“Được rồi. Mấy đứa để ý coi chừng đừng để bị lạc là được. không thì chờ Trầm Lệnh về thì hai đứa tự qua phòng làm việc của nó mà chịu phạt.”

Hoắc Tư Thần lập tức cúi đầu im re.

Lục Hoài lại không sợ, cười tủm tỉm đồng ý.

“Vâng ạ.”

Có người nhà quản mình, thật là hạnh phúc.

Hoắc Tư Thần trừng cậu ấy một cái, Lục Hoài lại quay sang nháy mắt vài cái, dùng khuỷu tay đụng cánh tay cậu ấy.

Lúc này, Tể Tể chợt nói.

“Bác cả, bác cứ yên tâm, không lạc được đâu ạ. Trên người mọi người đều có máu Minh Vương, nếu lỡ bị lạc nhau thật thì Tể Tể nhất định có thể tìm lại được mọi người.”

Hoắc Tư Tước trêu cô bé.

“Nếu lỡ đều bị lạc hết thì Tể Tể tìm mọi người về cùng lúc như thế nào?”

Tể Tể còn chưa trả lời thì Hoắc Tư Tước lại nói thêm một câu.

“Tể Tể, ở đây là trung thương mại đó, Tể Tể không thể phân mình ra thành tám chín phần được đâu nhé.”

Tể Tể: “…”

Tể Tể chớp chớp đôi mắt đen, tròng mắt xoay tròn, đột nhiên cảm nhận được luồng âm khí quen thuộc.

“Thế thì Tể Tể sẽ tìm quỷ đi tìm giúp Tể Tể á, chúng nó tìm nhanh lắm.”

Hoắc Tư Tước: “Mấy con quỷ sao?”

Tể Tể cười hì hì gật đầu.

“Vâng ạ. Sắp tới giao thừa rồi, sẽ có nhiều cư dân của Địa phủ lên trần gian thăm người thân, có mấy con ham vui còn sẽ đi theo người nhà ra ngoài mua sắm nữa.”

Tể Tể vừa nói xong thì đám người Hoắc Tư Tước lập tức theo phản xạ nhìn bốn phía xung quanh.

Bởi vì mắt âm dương vẫn còn nên khi bọn họ muốn nhìn thấy quỷ thì đương nhiên sẽ có thể nhìn được bọn chúng.

Lúc nãy bọn họ tập trung dắt mấy đứa nhỏ vào trong trung tâm thương mại, sợ chúng lạc nên cũng không có ai nghĩ tới vấn đề này.

Bây giờ nhìn kỹ thì…

Được đấy chứ.

Đúng là không có chỗ nào không có quỷ.

Bọn chúng phát hiện có người có thể nhìn thấy được bọn chúng thì đều vô cùng mừng rỡ, thậm chí có con còn đưa tay lên phất tay chào hỏi bọn họ nữa.

Có một con ở gần đó không thấy được Tể Tể, nhưng lại thấy được Hoắc Tư Thần.

“Chào cậu bé, tới mua đồ Tết hả? Ông đi ra ngoài mua sắm đồ Tết với cháu nội lớn á, cậu bé có thể thấy được ông đúng không? Cậu bé có thể giúp ông nói với cháu nội lớn của ông một câu được không? Bảo với nó là năm nay đừng cúng tai heo tim heo gan heo phổi heo nữa, ông ăn chán rồi, năm nay đổi sang dê nướng nguyên con hay bò nướng nguyên tảng gì cũng được, hay cả hai càng tốt.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free