Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1833:

“Cút lên xe!”

Chờ ba người họ bước lên xe thì Trương Tập tự mình lái xe chạy trước.

Còn cái xe còn lại… chỉ có thể bảo tài xế đi tới lấy xe thôi.

Sân trước của trang viên, Hoắc Trầm Huy cười tủm tỉm nhìn hai đứa nhóc: “Nói bác nghe xem nào?”

Tể Tể cài hoa hồng cười lộ ra răng nanh: “Bác cả, cái kia là do chú hư đốn tự dẫn tới! Cho rằng ông cụ Kỷ kia bảo hộ chú ấy nhưng thật ra ông cụ Kỷ lại muốn dùng chú ấy làm tế trận, hồn phi phách tán.”

Hoắc Trầm Huy: “…”

Lại là nhà họ Kỷ!

Lại còn muốn lấy cái loại ngốc nghếch như Trương Toại Phong làm con dao giết người!

Không có việc gì là tốt rồi!

Hoắc Trầm Huy tự an ủi chính mình.

Em hai vẫn luôn chú ý tới nhà họ Kỷ ở bên kia, chờ năm sau ngay lập tức xử luôn!

Tương Tư Hoành thi thoảng lại ngẩng đầu nhìn trời.

Không trung xám xịt, tuyết rơi nhiều.

Nhưng lại không thấy mây đen đâu

Thiên Đạo, thiên lôi đâu?

Tan tầm về nhà ăn tết hết rồi à?

Hoắc Trầm Huy ngồi xổm xuống, nắn bóp gương mặt mềm thịt của Tể Tể.

Lại nhìn sang con nuôi thi thoảng nhìn lên bầu trời xong buồn bực.

“Tiểu Hoành, con nhìn cái gì đó?”

Tương Tư Hoành xoa cằm: “Cha, con đang chờ sấm sét của Thiên Đạo.”

Hoắc Trầm Huy: “Hửm?”

Tương Tư Hoành cố gắng giải thích: “Cha ơi, trước đây nếu chúng con ra tay với người bình thường thôi thì kiểu gì thiên lôi cũng sẽ hạ xuống đánh chúng con.”

Hoắc Tràm Huy ngay lập tức ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Trời xám xịt thế này dự báo mai tuyết rơi nhiều.

Nhưng không chắc trời sẽ mưa, mà không mưa thì khó mà có sấm được.

Hơn nữa giờ đang là tháng chạp, hiếm khi nào mưa lắm.

Có thì cũng chỉ có tuyết thôi.

Hoắc Trầm Huy nghĩ một lát rồi nói: “Tiểu Hoành này, cho dù là thiên lôi của thiên đạo cũng phải ngó lão tổ tông thời tiết mà.”

Tương Tư Hoành chớp mắt, vẻ mặt chờ mong nghe Hoắc Trầm Huy giải thích.

Hoắc Trầm Huy thấy thế, vô cùng sủng nịnh mà giải thích: “Như này nhé. Mùa xuân mưa nhiều nhưng toàn là những cơn mưa phùn nhỏ thôi chứ không phải kiểu mưa lớn, vô cùng dễ chịu cho nên mới có câu là mùa xuân cỏ cây sinh trưởng, trăm hoa nở rộ.”

Tể Tể nghe thấy sáng hết hai mắt.

“Bác cả ơi, thế mùa hè thì sao ạ?”

Hoắc Trầm Huy cười nói tiếp: “Mùa hè hả. Thời tiết mùa hè là kiểu khô nóng, nước mưa nhiều, nhiều sấm sét. Mùa hè nưa rất nhiều. Nước ta vào mỗi tháng sáu, tháng bảy, có nơi ở phương nam sẽ xuất hiện tình trạng mưa liên tục, ngập úng lũ lụt rất nhiều.”

Cái này Tể Tể biết: “Tể Tể từng nhìn thấy người bị mất vì ngập úng dưới địa phủ rồi ạ.

Sau khi nói xong, Tể Tể lại nhanh chóng bổ sung: “Nhưng cha Minh Vương đã nói là so với Hoa Quốc trước kia thì công trình chống lũ hiện tại đã tốt hơn rất nhiều, tỷ lệ tử vong cũng đã giảm nhiều rồi ạ.”

Hoắc Trầm Huy khẽ gật đầu, không ngờ ông chủ địa phủ lại tâm sự cả chuyện này với con gái, trong lòng vô cùng vừa lòng.

Tương Tư Hoành cất giọng hỏi: “Cha ơi, thế mùa thu thì sao ạ? Mùa thi mưa như thế nào ạ?”

Nhắc tới mùa thu, sắc mặt Hoắc Trầm Huy nhu hoà hơn hẳn: “Mưa mùa thu hả… mùa này á hả. Cuồng phong bão táp đổ bộ về phía đông. Cuồng phong mang tới không khí ẩm ướt kết hợp với không khí lạnh băng sẵn có của phương bắc hình thành nên thời tiết mưa dầm dề liên tục. Tục ngữ có câu mưa một lát buốt lại về! Nói cách khác cứ tới mùa thu thì thời tiết sẽ dần trở nên se lạnh.”

Tể Tể chớp mắt, nghiêm túc nhìn Hoắc Trầm Huy.

“Bác cả ơi, thế mùa đông thì sao ạ? Có phải mùa đông sẽ ít mưa hơn không ạ? Thay vào đó là tuyết rơi đúng không ạ?”

Hoắc Trầm Huy gật đầu khen ngợi, chạm nhẹ lên cái mũi nhỏ của Tể Tể: “Tể Tể đúng là thông minh quá đi. Tại vì mùa đông trời vô cùng rét mướt, thời tiết miền nam và miền bắc của Hoa Quốc rất khác nhau.

Chúng ta nằm ở miền bắc. Chớm đầu đông có khi sẽ mưa nhưng chủ yếu là tuyết rơi.

Còn trong miền nam, khoảng hai mươi, ba mươi năm trước đã từng có trậ tuyết lớn nhưng những năm gần đầy vì trái đất nóng lên, không khí trở nên ấm nóng nên miền nam hiếm khi nào nhìn thấy tuyết rơi.”

Tể Tể gật đầu: “Cho nên, bác cả à, mùa đông rất hiếm khi có sấm đúng không ạ?”

Hoắc Trầm Huy cười gật đầu: “Đúng thế.”

Thế là Tể Tể ngay lập tức quay qua nhìn Tương Tư Hoành: “Cho nên anh Tiểu Hoành ơi, mùa đông chúng ta có thể giáo huấn đám người xấu kia. Mùa đông thì thiên lôi thiên đạo sẽ không xuất hiện đâu!”

Tương Tư Hoành gật đầu.

“Đúng! Thiên đạo, thiên lôi giống như loài rắn vậy, cần phải ngủ đông.”

Hoắc Trầm Huy: “…”

Thôi cũng được!

Con trai mình hiểu như thế cũng không phải là không được.

Thiên Đạo đang bế quan tu luyện cùng với thiên lôi bị hạ cấm chế ở trên trời cao vạn dặm: “…”

Mẹ nó thần lại cùng loại với rắn, phải ngủ đông á!

Hiện tại nó bị Thiên Đạo cấm chế đủ đường chứ không là nó đã đùng đùng đùng đùng đùng đùng liên hồi rồi!

Đánh chết hai đứa nhóc nói hươu nói vượn này!

Hai đứa nhóc này căn bản không hề biết là thiên lôi không hề ngủ đông. Lúc này mỗi đứa cầm một bên tay của Hoắc Trầm Huy, đi vào trong biệt thự.

Tể Tể: “Bác cả, ăn tết có phải cần mua rất nhiều đồ không ạ?”

Tương Tư Hoành hiểu: “Tể Tể, cái đó gọi là mua hàng Tết!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free