Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1832:
Ông ta biết tính cách của Trương Toại Phong như thế nào cho nên mới cài thiết bị theo dõi lên xe gã ta.
Mà cái tên Trương Toại Phong kia cũng không có đâu óc để mà phát hiện ra thiết bị theo dõi, cứ thế mà lái xe đi thôi.
Như vậy thì…
Hoắc Trầm Huy ngay lập tức nghĩ tới hai đứa nhóc nhà mình chạy bình bịch từ cổng lớn đi vào trong nhà.
Khoảng tám mươi, chín mươi phần trăm cái tên Trương Toại Phong kia đã bị hai nhóc con vây kín rồi.
Hoắc Trầm Huy nghĩ một lát rồi nói.
“Tổng giám đốc Trương cứ đi vào trong đi, để tôi sắp xếp người tìm xem.”
Bên này dù sao cũng là địa bàn nhà họ Hoắc.
“Vậy thì cho tôi cảm ơn trước.”
Hoắc Trầm Huy nở nụ cười, dẫn Trương Tập đi vào trong.
Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Duẫn thì đang chơi đĩa bay trên sân cỏ.
Hoàng Tử Duẫn ném còn Chu Đại Phúc thì chạy đi nhặt.
Chu Đại Phúc mệt tới mức thở hồng hộc, cái bụng béo thi thoảng lại cọ sát xuống mặt cỏ.
Cũng may là nó da dày thịt thô bằng không là không đi nổi luôn.
Chu Đại Phúc quay qua thương lượng với Hoàng Tử Duẫn: “Tiểu Hoàng này, cậu có thể đừng ném xa như thế được không?”
Hoàng Tử Duẫn: “Nếu ném gần quá thì không có tác dụng với ông Chu đâu, xa một chút mới có tác dụng rèn luyện thân thể chứ.”
Chu Đại Phúc đang tính nói thêm thì cách đó không xa vang lên tiếng đầy nghi ngờ của Trương Tập: “Này anh, có phải có ai đang nói gì đó không?”
Chu Đại Phúc cùng với Hoàng Tử Duẫn vội chạy tới bên cạnh bồn hoa, hạ thấp người mình để che giấu.
Hoắc Trầm Huy thấy được nhưng lại làm như không nhìn thấy gì.
“Có hả? Sao tôi lại không nghe thấy gì hết?”
Hoắc Trầm Huy vừa mới dứt lời thì ngay ngoài cửa lớn vang lên tiếng hét chói tai “A a a! Cha! Cha… Cha, cứu mạng!”
Dương Cương: “Cứu mạng! Có quỷ!”
Sắc mặt Cao Triệu Ba trắng bệch, giọng khàn khàn, hoàn toàn đã bị phá giọng, nói không nổi nữa.
Hoắc Trầm Huy cùng với Trương Tập đồng thời quay đầu nhìn lại.
Ngay khi nhìn thấy con trai cùng với hai đứa bạn của nó, Trương Tập thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng khi nhìn thấy rõ được biểu cảm của ba người họ thì Trương Tập cũng căng thẳng theo: “Toại Phong, mấy đứa làm sao đấy?”
Trương Toại Phong đã sợ tới mức hồn vía lên mây, luôn mồm kêu có quỷ có quỷ!
Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành thì gần như không có vấn đề gì. Tương Tư Hoành cùng với Tể Tể cầm cả đống hoa hồng tay trong tay, bước chân sáo đi từ cổng lớn vào trong.
Hai đứa nhìn thấy Hoắc Trầm Huy thì cất lời: “Bác cả (Cha)!”
Trương Toại Phong, Dương Cương cùng với Cao Triệu Ba vừa nghe thấy tiếng động thì sợ tới mức chạy xa cả trăm mét.
“Cha! Quỷ quỷ quỷ!”
Tới gần người Trương Tập, còn chưa kịp nhào vào lòng ông ta thì đã bị Trương Tập tát cho cái: “Quỷ quỷ quỷ! Ban ngày ban mặt quỷ ở đâu ra hả? Mày uống nhiều rồi sảng hả?”
Trương Toại Phong: “...”
Cha ruột à!
Có quỷ thật mà!
Hu hu hu...
“Minh... Minh... Tể Tể cùng với Tương... Tương Tư Hoành, hai đứa nó...”
Trương Tập sợ thằng con khốn nạn nhà mình lại lỡ lời nói láo thế là lại tát cho cái vào ngay gót: “Thành thật lại đi! Nhìn Tể Tể cùng với Tiểu Hoành mới là học tiểu học thôi mà còn trưởng thành hơn mày nữa!”
Trương Toại Phong: “...”
****
Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành ổn trọng hơn cả Trương Toại Phong nhảy chân sáo đi tới chỗ Hoắc Trầm Huy: “Bác ơi, bác xem hoa hồng chúng cháu hái ở nhà ấm có phải rất đẹp không ạ?”
Hoắc Trầm Huy ra vẻ chẳng biết chuyện gì đang xảy ra, cười tủm tỉm nhìn Tể Tể đang cài hoa hồng lên tóc nói: “Đúng, rất là xinh đẹp luôn.”
Trương Tập nhìn mà bị dọa nhảy dựng: “Tể Tể, cái… cái rễ cây hoa hồng này…”
Tể Tể cười hề hề: “Dạ không sao đâu ạ, bác Trương ơi, rễ cây đã được anh Tiểu Hoành gọt bằng dao rồi ạ.”
Trương Toại Phong thấy Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành tới gần thì sợ tới mức bước chân thật xa trốn ra đằng sau Trương Tập, gân cổ lên hét chói tai.
“A a a a!”
Trương Tập: “…”
Dương Cương cùng với Cao Triệu Ba cũng hét chói tai.
“A a a!”
“Cạc cạc cạc!”
Trương Tập: “…”
Trương Tập kéo chặt ống tay áo của con trai, một tay khác giữ chặt lấy Dương Cương, nói chuyện với Hoắc Trầm Huy: “Cảm ơn anh nhé. Tôi đã tìm thấy Toại Phong cùng với hai đứa bạn của nó rồi. Tôi dẫn mấy đứa về đây.”
Hoắc Trầm Huy cười nói: “Tổng giám đốc Trương sao không vào ngồi chơi nghỉ ngơi đôi chút?”
Trương Tập lắc đầu.
“Không được, không được! Ba thằng nhóc này không biết uống bao nhiêu rồi nên toàn nói nhăng nói cuội thôi khiến mọi người chê cười rồi. Để tôi tống chúng nó vào viện khám chữa cho tỉnh rượu!”
Trương Toại Phong, Dương Cương và Cao Triệu Ba cầu mà không được.
“Đúng đúng đúng! Đi bệnh viện khám cho tỉnh rượu! Mau đi mau đi!”
Chỉ cần rời xa khỏi hai thứ khủng bố là Tể Tể cùng bới Tương Tư Hoành này thì đi đâu cũng được.
Không chờ Hoắc Trầm Huy gật đầu Trương Tập đã dắt ba tên sợ tới mức người run rẩy kia rời đi.
Ra đến cửa, nhìn thấy cái xe ô tô cách cửa chính có tầm ba mươi mét thì Trương Tập nhíu mày: “Toại Phong, xe của mấy đứa…”
Trương Toại Phong giàn giụa nước mắt, nước mũi.
“Đi mau thôi cha ơi! Có quỷ! Có quỷ thật đó!”
Trương Tập: “…”
Trương Tập bực mình đá luôn vào thằng con một cái: “Mày không làm ra chuyện gì trái lương tâm thì không sợ quỷ gõ cửa! Ba đứa chúng mày làm bao nhiêu chuyện trái lương tâm mà ban ngày còn sợ ma sợ quỷ hả?”