Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1831:

Tuy rằng cô bé không hiểu trận pháp như nào nhưng cô bé có thể nhìn thấy mắt trận đang cuồn cuộn hấp thụ tinh huyết trong đầu của Trương Toại Phong.

Tể Tể nghiêm túc mở miệng.

“Chú hư đốn, trận pháp như thế này yêu cầu người sống làm vật tế!”

Trương Toại Phong vô cùng sửng sốt, nụ cười lại càng trở nên ngốc nghếch.

“Cần phải có người sống đúng không! Chẳng phải vừa hay đã có hai đứa nít ranh là mày cùng với Tương Tư Hoành đó sao!”

Tể Tể: “…”

Tương Tư Hoành giấu tay ra đằng sau, ánh mắt nhìn sang Trương Toại Phong đang dạt dào đắc ý.

“Chú hư đốn ơi, người sống mà Tể Tể đang nhắc tới chính là chú đó!”

Trương Toại Phong vô cùng ngạc nhiên.

“Không… Không thể nào!”

Tương Tư Hoành lạnh lùng bổ sung: “Cháu với Tể Tể có phải là người đâu!”

Cậu ấy cũng nhìn thấy được tinh huyết trên đầu Trương Toại Phong đang bị trận pháp ăn mòn mà Trương Toại Phong thì vẫn còn đang đắc chí.

Thật là!

Tương Tư Hoành thật sự không nhịn được nữa mà quay qua hỏi gã.

“Chú ngốc ơi, chú ngốc thế này cha của chú có biết không?”

Trương Tập đang vội vã tìm người ở ngay ngoài cổng lớn của trang viên nhưng tìm tới tìm lui vẫn không thấy thằng con để não trong nhau thai của mình đâu.

“Trương Toại Phong!”

“Dương Cương?”

“Cao Triệu Ba?”

Chẳng cần biết Trương Tập gọi cái tên nào thì cũng không một ai đáp lại.

Ông ta gọi điện thoại cho trợ lý.

“Tiểu Văn, cậu có chắc là thằng nhóc khốn nạn Trương Toại Phong kia đã tới trang viên nhà họ Hoắc không hả?”

Trợ lý Tiểu Văn ở đầu bên kia điện thoại khẳng định chắc nịch: “Chắc chắn luôn ạ! Tổng giám đốc Trương, kể từ ngày thầy Kỷ đưa phù chú cho cậu chủ Toại Phong thì theo như lời tổng giám đốc dặn dò, mấy nay tôi vẫn luôn chăm chú quan sát hành tung của cậu chủ Toại Phong.”

“À đúng rồi, tổng giám đốc Trương này, tôi đã đồng bộ thiết bị theo dõi trên xe của cậu chủ Toại Phong vào điện thoại của ông rồi đó, ông mở ra kiểm tra thử xem.”

“Được rồi!”

Ngay khi tìm được ứng dụng theo dõi được nhắc tới, ông ta bật nó lên, ngay lập tức đã có thể xác định được vị trí xe của con trai mình ở đâu.

Trang viên nhà họ Hoắc!

Hơn nữa còn ở ngay cạnh ông ta.

Nhưng mà…

Bên cạnh ông ta, loại trừ chiếc xe của ông ta thì không còn chiếc xe nào khác.

Chỗ ông ta đang chờ cách cửa lớn của trang viên nhà họ Hoắc không tới ba mươi mét.

Cách đó không ca là một rừng cây xanh lá mạ. Theo bản năng, ông ta nâng tầm mắt lên quan sát nhưng cũng không thấy có dấu bánh xe đi qua.

Máy theo dõi biểu thị con của ông ta đang ở đây, nhưng mà xe đâu? Người đâu?

Mùa đông khắc nghiệt như vậy, tuy có mặc áo lông vũ dày cộm thì trán Trương Tập vẫn thấm đẫm mồ hôi.

Bên cổng lớn vang lên tiếng của Hoắc Trầm Huy.

“Ai ở bên đó thế?”

Trương Tập ngẩn người, vội chạy chỗ cổng lớn.

“Xin chào, tôi là Trương Tập, người đại diện về mặt pháp luật của công ty khoa học kỹ thuật Sang Vũ.”

Tại vì chuyện của Trương Toại Phong, Hoắc Trầm Huy đã cho người đi điều tra thông tin về ông ta cho nên trong nháy mắt anh ấy đã có thể nhận ra được người đàn ông trung niên mặc áo lông vũ màu xám nhạt, đầu đầy mồ hôi này là ai.

“Hóa ra là tổng giám đốc Trương à, tôi là Hoắc Trầm Huy đây.”

Trương Tập vô cùng ngạc nhiên.

Eo lưng thẳng tắp trong nháy mắt.

“Hóa ra là ông cả nhà họ Hoắc, cửu ngưỡng đại danh, may mắn được gặp, vinh hạnh của tôi.”

Hoắc Trầm Huy cố nén khóe miệng đang run rẩy của bản thân mình.

“Tổng giám đốc Trương, ông đây là…”

Trương Tập biết trước mặt người của nhà họ Hoắc thì đừng có dối gạt làm chi, cứ đơn giản là đi thẳng vào vấn đề.

“Nói ra làm anh chê cười, tôi tới đây để tìm thằng con không nên thân Trương Toại Phong, nó đi cùng với hai người bạn nữa.”

Hoắc Trầm Huy hơi nhướn mày: “Quý công tử còn tới nhà họ Hoắc chúng tôi ư?”

Tuy vô cùng xấu hổ nhưng đầu óc Trương Tập vô cùng nhanh nhạy, vậy nên sau khi cân nhắc đủ thứ, ông ta không hề do dự mà bán đứng thầy Kỷ: “Thưa anh, là như thế này. Ngày đó thầy Kỷ tìm được chúng tôi, nói là nghi ngờ Tể Tể cùng với Tiểu Hoành không phải là người, sau đó thì cho thẳng nhóc nhà tôi mấy tấm bùa chú, nói là nếu đi gần Tể Tể cùng với Tiểu Hoành mà phù chú hóa thành tro thì Tể Tể và Tiểu Hoành sẽ…”

Phần tiếp theo Trương Tập ngại không dám nói, nhưng ông ta biết Hoắc Trầm Huy có thể hiểu được trong nháy mắt.

Hoắc Trầm Huy hiểu được thật.

Chỉ là không ngờ nhà họ Kỷ lại đứng ngồi không yên như thế.

Này là không muốn đi ăn Tết đúng không?

Không!

Chắc là thử xem thôi!

Trương Toại Phong chỉ vừa hay lên thớt thôi.

Nghĩ tới đây, Hoắc Trầm Huy cố gắng đè tâm trạng của mình xuống, nở nụ cười ôn hòa nhìn về phía Trương Tập.

“Hôm nay tổng giám đốc Trương tới đây là vì cậu nhà đến trang viên nhà chúng tôi đúng không?”

Nếu như Trương Tập lựa chọn thẳng thắn, tất nhiên sẽ không có gì giấu diếm.

Ông ta lấy di động ra, mở thiết bị theo dõi đưa cho Hoắc Trầm Huy nhìn xem thế nào.

“Thưa anh, anh xem. Tôi có cài thiết bị theo dõi lên xe của thằng khốn nạn kia để tìm được vị trí của nó, mà nó đang hiển thị… ở ngay đây.”

Hoắc Trầm Huy hiểu ra ngay.

Trương Tập đi theo thiết bị theo dõi tới đây.

Thiết bị theo dõi không biết lừa người.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free