Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1830:
Tể Tể gật đầu.
Tương Tư Hoành vội lên tiếng: “Tể Tể, em mau kéo linh hồn của hai người này về đi em.”
“Vâng ạ!”
Tể Tể vội xách cái đầu từ dưới đất lên, sau đó gắn “bẹp” một cái lên trên cổ của mình.
Cô bé không quan tâm mình có gắn đúng vị trí hay không, cứ thế lon ta lon ton đi tới trước mặt của Dương Cương và Cao Triệu Ba, dùng cánh tay dài ngoằng bằng chiều cao của bọn họ chạm vào phần giữa chân mày của cả hai.
Linh hồn sắp lìa khỏi thân thể của hai người cứ thế bị cô bé nhấn ngược lại vào trong cơ thế.
Sau đó trạng thái của cả hai trở nên giống Trương Toại Phong như đúc.
Suýt nữa đã hôn mê!
Sau đó... lập tức tỉnh như sáo!
Hình ảnh xuất hiện trước mắt có thể nói là còn sốc hơn cả lúc ăn nhầm mù tạt nữa!
Làm gì có đứa trẻ nào mà có cái đầu vẹo, trán thì sắp đụng bả vai phải, cằm thì suýt chạm bả vai trái như này đâu cơ chứ?!
Cũng làm gì có đứa trẻ nào mà hai mắt đỏ oạch như máu, mặt mũi hung tợn như thế này...
Còn đáng sợ hơn mấy nhóc cương thi hay chiếu trên TV nữa!
“Quỷ quỷ quỷ quỷ quỷ... Quỷ kìa!”
“Cứu tôi với!”
...
Dương Cương và Cao Triệu Ba điên cuồng thét chói tai.
Sau đó quần của cả hai ướt đẫm.
Tể Tể và Tương Tư Hoành: “...”
Tương Tư Hoành giơ tay, dùng sức mạnh nhanh chóng bọc lấy hương vị không mấy thơm tho nào đó, kế đến giới hạn để cho nó chỉ có thể bay quanh người của Dương Cương và Cao Triệu Ba.
Cao Triệu Ba và Dương Cương: “...”
Quả là một hương vị đỉnh nóc kịch trần!
Nhưng bởi vì không thể ngất được, cả hai chỉ cảm thấy xấu hổ tới mức muốn tìm cái lỗ nẻ chui vào.
Hơn nữa bởi vì hương vị quá nồng, cả hai lại theo bản năng muốn nôn mửa.
Tể Tể và Tương Tư Hoành không để ý tới hai người này nữa mà chuyển qua nhìn Trương Toại Phong.
Gã ta đã sợ tới mức cả người phát run, chỉ có thể dựa vào xe miễn cưỡng chống đỡ thân thể, nhưng cả hai lại cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Nhìn kỹ mới thấy, thì ra hai mắt của Trương Toại Phong đã dại ra, linh hồn không ngừng đâm vào cấm chế mà Tể Tể đã bố trí trên người gã ta.
Tương Tư Hoành khó hiểu không thôi: “Tể Tể, chú ta bị sao vậy em?”
Tể Tể nghiêng đầu, thử đến gần quan sát Trương Toại Phong.
Cô bé lười kéo dài tay, cứ thế dùng bàn tay béo ú đã trở về độ dài bình thường chạm lên đùi Trương Toại Phong.
Năm ngón tay cong lại bấu vào quần gã ta, sau đó dùng sức xé một cái.
Chỉ nghe “xoẹt” một tiếng, một bên ống quần của Trương Toại Phong đã rách một đường từ mắt cá chân tới đùi, để lộ ra cái quần lót đỏ như máu ở bên trong.
Tể Tể nhíu mày nhìn cảnh này, Tương Tư Hoành vội tiến lên một bước che trước mặt cô bé.
Chờ đến khi Tương Tư Hoành cũng nhìn thấy cái quần lót đỏ tươi của Trương Toại Phong, cậu ấy cũng nhíu chặt mày lại.
“Tể Tể, trên quần lót của chú ta có hoa văn gì đó kìa.”
Tể Tể cũng thấy được, hơn nữa hoa văn kia còn khá quen mắt.
Chờ đến khi nhớ ra, cô bé và Tương Tư Hoành đồng thanh lên tiếng: “Hình Bát Quái!”
Ngay lúc vừa đọc bốn chữ này ra, chiếc quần lót màu đỏ chợt lóe ra ánh sáng màu vàng kim, theo tiếng tru tréo của Trương Toại Phong, nó bay vút lên và biến thành một cái trận Bát Quái thật to phía trên đỉnh đầu của Tể Tể và Tương Tư Hoành.
Tể Tể và Tương Tư Hoành: “...”
Đã hiểu!
Thì ra là “hàng chuyên dụng” để đối phó với bọn họ.
Trương Toại Phong nhìn thấy thứ sáng chóa trên đỉnh đầu, tuy cũng không biết đây là gì nhưng gã ta đã không còn sợ hãi như ban nãy nữa.
Thân thể cảm thấy rất khó chịu, như bị thứ gì đó giày xéo, cứ đau nhức từng cơn từng cơn không dứt.
Nhưng gã ta lại không hề quan tâm.
Gã ta chỉ cảm thấy rất vui mừng!
Xem ra ông cụ Kỷ nói đúng.
Minh Tể Tể và Tương Tư Hoành hoàn toàn không phải người, hai đứa chúng nó là yêu ma quỷ quái!
Lúc này bọn nó đang bị bao vây bên trong trận pháp của thầy Kỷ rồi!
Trương Toại Phong vô cùng đắc chí, lập tức ngoác mồm cười ha hả: “Ha ha ha! Bọn yêu ma quỷ quái chúng mày, mau chịu chết đi!”
Tể Tể và Tương Tư Hoành chẳng buồn nhìn gã ta một cái.
Tể Tể nhanh chóng nhìn về phía Tương Tư Hoành: “Anh Tiểu Tương, anh cảm thấy thế nào rồi ạ?”
Tương Tư Hoành cau mày, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo: “Không thoải mái, khó chịu lắm! Tể Tể, còn em thì sao?”
Tể Tể lắc lắc cái đầu nhỏ được gắn xiêu vẹo trên cổ: “Không có cảm giác gì hết. Anh Tiểu Tương, anh chờ Tể Tể một chút, Tể Tể sẽ xé nát thứ này ra!”
Trương Toại Phong nghe thế thì cười lạnh liên tục: “Xé nó? Ha ha ha! Bọn yêu ma quỷ quái chúng mày cũng già mồm thật đấy, đây chính là trận pháp bảo vệ mà thầy Kỷ chuyên môn chuẩn bị cho tao đó biết chưa hả!”
Tể Tể đang chuẩn bị dùng tay không xé trận pháp lập tức dừng lại.
Cô bé cất giọng non nớt hỏi ngược lại Trương Toại Phong: “Cái này là của thầy Kỷ cho chú ạ?”
****
Trương Toại Phong gật đầu.
Giờ gã ta đang ở bên ngoài trận pháp còn Tương Tư Hoành và Minh Tể Tể đang ở trong trận pháp vậy nên gã ta vô cùng bình tĩnh.
Cũng vô cùng an tâm.
“Đúng! Đảm bảo có thể khiến mày biến mất luôn!”
Tể Tể như người lớn, lắc đầu khẽ thở dài.
Ánh mắt nhìn Trương Toại Phong giống như đang nhìn tên ngốc vậy.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ