Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1829:

Nếu không thì chỉ có “bị ăn hiếp” thôi.

Được rồi!

Với tính này của thằng ba thì có khi… Cũng chưa hẳn sẽ thành đôi với giáo viên Tôn đâu!

Bà ấy không cần phải suy nghĩ quá nhiều!

Thật sự không thể được…

Bà cụ Hoắc âm thầm tự an ủi bản thân.

Con cháu tự có phúc của con cháu! Độc thân thì độc thân! Dẫu gì bà ấy cũng đã có cháu trai và cháu gái rồi!

Nghĩ vậy bà cụ Hoắc càng cười hiền hậu hơn.

Tết năm nay nhất định sẽ rất náo nhiệt.

Tể Tể và Tương Tư Hoành đứng chơi ở ngoài cửa ra vào, anh nhìn em em nhìn anh, rồi lại nhìn Thỏ Đen ló đầu ra khỏi mặt cỏ.

“Bà nội, bọn cháu ra sân chơi đây!”

Bà cụ Hoắc vừa mới chuẩn bị, Tể Tể đã la lên: “Bà nội, bọn cháu chơi đu quay vòng tròn, bà nghỉ ngơi đi, bọn cháu cam đoan không ra cửa lớn!”

Bà cụ Hoắc biết bản thân không chạy kịp hai đứa nhóc này, nhưng…

Bà cụ ngẩng đầu lên, nhìn hai tay đút túi, thư giãn thoải mái tựa vào rào chắn ở lầu hai bên cạnh thằng cả: “Trầm Huy, con đi trông Tể Tể và Tiểu Tương đi.”

Hoắc Trầm Huy chỉ cần mẹ mình không bắt đi tìm vợ thì chẳng có ý kiến gì cả: “Được! Con tới ngay đây!”

Còn Tể Tể và Tương Tư Hoành thì sao? Lúc này hai đứa đang chạy hồng hộc tới cửa chính trang viên, hai đứa nhóc ló hai cái đầu nhỏ ra nhìn ngó những người lớn ở ngoài cửa.

****

Người giúp việc trong trang viên đã nghỉ hết, bao gồm cả bảo vệ cửa.

Những ai có gia đình ở thủ đô thì đại đa số đều đã về nhà hết rồi, còn những ai không về thì sẽ theo quản gia La sang bên nhà cũ đón năm mới.

Cho nên lúc này bốt bảo vệ ở cổng lớn đang trống không, nhưng màn hình theo dõi trong sảnh chính vẫn có thể quan sát được mọi chuyện ở cổng chính.

Có điều Tể Tể và Tương Tư Hoành không phải đang ở cửa chính mà đang đứng trong góc chết của camera theo dõi.

Hai đứa nhỏ đang ló đầu ra khỏi phần hoa văn chạm rỗng trên bức tường cao hai mét để nhìn ra bên ngoài.

Trương Toại Phong dựa vào bên cạnh chiếc xe, liên tục hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác.

Dương Cương và Cao Triệu Ba thì một người ngồi ở ghế phụ, một người thì đi về phía xe từ bên rừng cây ở đối diện.

Hiển nhiên ba người đã đi điều tra chỗ cổng lớn, biết được trong bốt bảo vệ đang không có ai canh.

“Anh Phong, trong bốt bảo vệ của trang viên không có ai cả, hình như ngày lễ Tết người nhà họ Hoắc đều qua nhà cũ hết rồi, nếu thế hẳn là bên này đang không có người nhỉ?”

Trương Toại Phong cũng không chắc chắn lắm, bởi vậy càng thêm bực bội.

Gã ta rít một hơi thuốc dài, nói: “Chúng ta tới tìm hai đứa nhãi ranh là Minh Tể Tể và Tương Tư Hoành, nếu không thấy được chúng nó thì.

.. làm sao mà thử được?”

Dương Cương gật đầu: “Đúng thế, anh Phong, hay giờ chúng ta tới nhà cũ của nhà họ Hoắc đi?”

Trương Toại Phong khạc một ngụm nước miếng về phía bức tường cao ngất: “Đi thôi!”

Tể Tể và Tương Tư Hoành nổi giận, đám người này thật sự không biết hối lỗi gì cả!

Nếu thế thì phải dạy cho bọn họ một bài học mới được!

Hai đứa nhỏ giao lưu bằng ánh mắt, Tể Tể bắt đầu bày kết giới trong phạm vi nhỏ, sau khi xác nhận chỉ dọa đúng ba người Trương Toại Phong chứ không lan đến bất kỳ người nào khác xong, cả hai bắt đầu nở nụ cười sởn tóc gáy.

Tể Tể: “Mấy chú xấu xa, mấy chú tới tìm Tể Tể hả?”

Tương Tư Hoành: “Còn có tôi nữa!”

Trương Toại Phong đang chuẩn bị lên xe, nghe được tiếng của Minh Tể Tể thì sợ hết hồn, nhưng gã ta chợt nhớ lại, trên người mình không chỉ có lá bùa do ông cụ Kỷ tặng mà còn có cả mấy lá bùa bình an mà ba anh em gã ta vừa đi xin được ở nhà họ Kỷ trong hai ngày nay khi không tìm được Minh Tể Tể thì lại an tâm hơn.

Hơn nữa lúc này đang là ban ngày ban mặt mà, có cái gì phải sợ?

Trương Toại Phong không chỉ không sợ, ngược lại còn xoay người gọi với về phía bức tường cao ngất kia: “Minh Tể Tể, Tương Tư Hoành, hai đứa nhãi ranh bọn mày đang nấp ở đâu đấy, mau cút ra đây cho tao!”

Tể Tể cười khằng khặc, giọng nói non nớt kéo nhừa nhựa khiến người nghe sởn hết tóc gáy: “Được thôi... Hì hì hì...”

Sau đó, Trương Toại Phong nhìn thấy một cái đầu tròn xoe đen tuyền... lăn ra từ trong bức tường màu hồng nhạt kia.

Không chỉ lăn, cái đầu này thậm chí còn tưng lên tưng xuống nữa chứ.

“Bộp! Bộp! Bộp!”

Mỗi lần đập xuống, âm thanh phát ra từ cái đầu tựa như một cây búa tạ gõ thật mạnh vào trái tim của Trương Toại Phong.

Trương Toại Phong: “...”

Trương Toại Phong trợn trắng mắt, thiếu điều muốn ngất ngay tại chỗ.

Thân thể đang tách ra khỏi đầu của Tể Tể vội vàng xuyên tường chạy ra theo, cô bé lon ton chạy đến trước mặt của Trương Toại Phong, bàn tay nhỏ bỗng nhiên kéo dài đến ngang bằng chiều cao của Trương Toại Phong và chạm nhẹ vào phần giữa mày của gã ta.

Trương Toại Phong sắp ngất xỉu đột nhiên giật mình, sau đó tỉnh táo đến lạ thường.

Gã ta lập tức rú lên thảm thiết: “Á á á á! Có quỷ!”

Dương Cương và Cao Triệu Ba cũng không tốt hơn là bao.

Khi nhìn thấy đôi mắt đỏ như máu cũng như gương mặt hung tợn của Tương Tư Hoành, cả hai cũng gân cổ hét toáng lên: “Á á á á! Quỷ! Cứu tôi với!”

...

Tể Tể và Tương Tư Hoành em nhìn anh, anh nhìn em, thấy được vẻ thất vọng rõ rệt trên mặt đối phương: “Nhát gan quá, như thỏ đế vậy!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free