Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1828:
Hoắc Trầm Huy làm bộ che cái mông, tóm lấy cái gối: “…”
Không khí đang xấu hổ thì đôi mắt Hoắc Trầm Huy sáng rực lên, Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thời thấy Hoắc Trầm Vân đang ôm ba bốn vali hành lý bước xuống xe.
“Chú ba, chú về rồi sao!”
“Chú ba, bọn cháu rất nhớ chú ~”
Hoắc Trầm Huy nhanh chóng đi qua: “Trầm Vân, em nhanh vào nhà đi, mấy cái vali để anh xách cho.”
Hoắc Trầm Vân vô thức tránh khỏi Hoắc Trầm Huy: “Sao có thể như thế được, anh cả à, chúng ta đi vào nói chuyện nào.”
Nói xong anh ấy nhanh chóng nhìn qua phía Tể Tể và Tương Tư Hoành.
Có hai đứa nhóc ở đây, Hoắc Trầm Vân tự nhiên bỏ hành lý trong tay xuống, xoay người ngồi xổm xuống ôm đứa nhóc này một cái, ôm đứa bé còn lại một cái.
Tể Tể và Hoắc Trầm Vân mặt áp mặt: “Chú ba làm việc vất vả rồi~”
Trong lòng Hoắc Trầm Vân coi như được an ủi, má chạm má với cô bé: “Không có gì vất vả cả.”
Tương Tư Hoành ôm lấy cánh tay anh ấy, cái đầu nhỏ ủn vào trong ngực anh ấy.
“Chú ba có mệt không?”
Tất nhiên là Hoắc Trầm Vân mệt lắm. Anh ấy bay liên tùng tục bảy, tám tiếng để kịp về ăn Tết, lại còn làm việc không ngừng nghỉ để kịp tiến độ, đã có một ngày một đêm không nghỉ ngơi cho tốt rồi.
“Nhìn thấy hai đứa là chú ba không cảm thấy mệt nữa.”
Tương Tư Hoành và Tể Tể chui ra khỏi ngực anh ấy, sau đó kéo tay anh ấy, rồi lại chạy ra đằng sau, mỗi đứa đẩy một bên đôi chân dài.
“Vậy chú ba nhanh nhanh vào nhà nghỉ ngơi đi.”
“Bà nội đang ở phòng khách đợi tóm chú ba đó!”
Lúc Hoắc Trầm Vân chuẩn bị xách vali hành lý đi thì phát hiện anh trai ruột đã cầm đống hành lý đi lên tới hành lang lầu hai luôn rồi.
Cảm nhận được Hoắc Trầm Vân nhìn theo, anh cả còn nhìn anh ấy mỉm cười đầy lo lắng.
Trong chớp mắt Hoắc Trầm Vân cảm động vô cùng! Cảm giác khi về tới nhà… Thật tốt!
Bà cụ Hoắc thấy thằng ba về thì nhanh chóng chào đón.
“Trầm Vân về rồi, nhanh nhanh lại đây để mẹ nhìn xem.”
Hoắc Trầm Vân nhanh chóng đi lại chỗ bà cụ, rồi ngồi xuống bên cạnh.
Bà cụ Hoắc nhìn ngó thằng ba một chút, phát hiện dưới mắt anh ấy có một vòng màu đen sậm, chắc là không được nghỉ ngơi tốt.
“Thằng ba à, nhà mình không thiếu tiền, con chơi chơi là đủ rồi.”
Hoắc Trầm Vân lập tức phản bác: “Mẹ à, nhà mình đúng là có tiền, nhưng không phải tiền con kiếm ra.”
Bà cụ Hoắc hừ một tiếng: “Sao nào? Lúc con kết hôn còn tính tự mình chi tiền ăn hỏi à?”
Vốn dĩ Hoắc Trầm Vân không nghĩ tới chuyện kết hôn, tới bạn gái anh ấy còn chưa có nữa là.
Nhưng nghe bà cụ nói thế, anh ấy lại vô thức gật đầu: “Đúng! Con đã bao lớn rồi, tiền cưới hỏi đương nhiên do bản thân tự mình chi ra chứ!”
Bà cụ Hoắc kinh ngạc một chút, ngay sau đó nét mặt bà ấy hớn hở, mừng rỡ khôn nguôi: “Tốt, tốt lắm! Thằng ba có chí khí! Vậy con phải cố lên!”
Bà cụ Hoắc không để Hoắc Trầm Vân nói lời nào đã bổ sung thêm một câu:
“Đúng rồi, hôm nay hai tám tháng chạp, tranh thủ con còn chưa tới ba mươi tuổi, con chuẩn bị mua một ít món quà tốt mang cho cho giáo viên Tôn.”
Hoắc Trầm Vân chẳng hiểu gì cả: “Sao cơ ạ?”
Bà cụ Hoắc nhìn đứa con trai ngốc của mình, nụ cười càng hiền dịu hơn: “Đi đi! Không cần giả vờ ngây ngốc với mẹ! Mẹ đã gặp giáo viên Tôn rồi!”
Hoắc Trầm Vân: “Giáo viên Tôn nào cơ?”
Bà cụ Hoắc ngạc nhiên: “Không lẽ không chỉ có một giáo viên Tôn thôi à?”
Tể Tể đứng ở ngoài cửa ló đầu ra nghe ngóng bà nội và chú ba nói chuyện, giọng nói non nớt vang lên: “Bà nội, chỉ có một giáo viên Tôn của Tể Tể và anh Tiểu Tương thôi?”
Tương Tư Hoành cũng không dám chắc chắn: “Chú ba, lúc chú ở bên ngoài làm việc có quen biết giáo viên Tôn nào khác không?”
Hoắc Trầm Vân vô thức lắc đầu: “Không có!”
Bà cụ Hoắc thở phào: “Đó là giáo viên Tôn, giáo viên chủ nhiệm của Tể Tể và Tiểu Tương! Con lên lầu tắm rửa ngủ nghỉ một giấc đi, buổi chiều lái xe ra ngoài mua ít đồ rồi đưa qua cho người ta.”
Hoắc Trầm Vân còn đang tính giải thích thì Hoắc Trầm Huy đang đứng trên lan can lầu hai cười nói tiếp lời: “Mẹ, trong nhà mua sẵn không ít quà biếu, để lát nữa con bỏ lên xe cho Trầm Vân, khi nào em ấy ngủ dậy thì đi tặng thẳng luôn là được.”
Bà cụ Hoắc hài lòng gật đầu: “Được!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Huy không để Hoắc Trầm Vân nói chuyện mà cười híp mắt hỏi anh ấy: “Trầm Vân, em vác cả ba bốn vali hành lý về, bên trong đựng…”
Hoắc Trầm Vân vỗ vỗ đầu, nhanh chóng giải thích: “Đều là quà cho người trong nhà cả. Anh cả giúp em chia cho mọi người nhé, hoặc anh cứ nói mọi người tới phòng em lấy.”
Khóe miệng Hoắc Trầm Huy càng vểnh lên cao hơn: “Em chia đi, làm xong rồi nghỉ ngơi, để anh kêu Tư Lâm và Tư Cẩn tới phụ.”
Hoắc Trầm Vân cứ thế ném chuyện của giáo viên Tôn ra sau đầu, rầm rầm rầm chạy lên lầu.
Bà cụ Hoắc nhìn thằng cả rồi lại nhìn thằng ba bị thằng cả nắm mũi dắt đi, âm thầm lắc đầu.
Bà ấy nhớ tới giáo viên Tôn ngây thơ đơn thuần…
Nếu giáo viên Tôn và thằng ba đến với nhau… Đừng nói là so với thằng hai, chỉ thằng cả thôi là có thể lừa bọn họ xoay tròn.
Thế nên… Thằng ba có vẻ thích hợp có một cô vợ trẻ tương đối giỏi giang một chút!