Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1827:

Cửu Phượng và Tương Uyên: “…”

Bà cụ Hoắc nhìn thấy bọn họ thì cười càng vui vẻ hơn: “Cửu Phượng và Tương Uyên tới rồi à, mau vào đây ngồi.”

Cửu Phượng và Tương Uyên: “…”

Bọn họ muốn chạy.

Năm mới này không ở chung với nhau cũng không vấn đề gì!

Tể Tể và Tương Tư Hoành cộp cộp từ trên lầu chạy xuống. Tể Tể giữ chặt lấy ống tay áo Cửu Phượng, cái đầu nhỏ ngẩng lên hỏi anh ta: “Chú Cửu Phượng về rồi, có phải chú ba cũng về rồi không?”

Cửu Phượng tằng hắng gật đầu một cái.

“Đúng, tầm khoảng mười phút nữa anh ta sẽ về tới nhà.”

Bà cụ Hoắc nghe thế đôi mắt càng sáng hơn.

“Cũng nên về nhà rồi! Hôm nay đã là hai mươi chín tháng chạp còn gì! Tốt, tốt lắm, rất tốt, người một nhà cùng nhau tụ tập một chỗ, bà già đây sẽ cho mọi người xem mấy cô gái xinh đẹp mà mấy ngày gần đây bà già này cố gắng nghiên cứu tìm tòi ra được.”

Cửu Phượng: “…”

Anh ta không có hứng thú với cô gái xinh đẹp.

Tương Uyên: “…”

Bây giờ anh ấy chỉ muốn nuôi con trai thôi!

Gần đây Tương Uyên vẫn luôn ở lì trong nhà sau núi, muốn thử đột phá cảnh giới mới. Anh ấy luôn cảm thấy bản thân như bị cái gì đó cản trở, không thể nào đột phá được.

Anh ấy nhớ lại những gì mà hai ngày trước Tể Tể nói với anh ấy về mấy lời nói của tên chó Phong Đô, anh ấy vẫn không tin như cũ.

Cái gì mà chỉ cần anh ấy và nhà họ Hoắc hợp tác, giúp nhà họ Hoắc kiếm được năm mươi tỷ thì anh ta có thể góp nhặt âm đức để đột phá cảnh giới.

Những lời của tên chó Phong Đô có thể tin được sao?

Có khi là do Địa phủ sắp không còn tiền nữa nên mới nhớ thương tiền trong túi anh ấy.

Dạo gần đây Tương Uyên trông coi tiền của mình rất nghiêm ngặt.

Có đôi khi trợ lý Tiểu Hải gọi điện thoại cho anh ấy nói về các hạng mục chi tiêu cuối năm của công ty, anh ấy đều trả lời rất lề mề.

Nghĩ tới đây Tương Uyên lắc lắc đầu, luôn cảm thấy tim không được ổn.

Tương Tư Hoành ngẩng đầu nhìn anh ấy: “Cha, cha sao thế?”

Tương Uyên xoa xoa cái đầu nhỏ của con trai cười nói: “Không có việc gì đâu.”

Tương Tư Hoành mím môi.

Cậu nhóc cúi đầu nhìn xuống đất, cẩn thận suy nghĩ một chút rồi lại lần nữa ngẩng cái đầu nhỏ lên, lúc cậu ấy nói ngược lại đè giọng xuống rất thấp, rất nhỏ.

“Cha, dạo gần đây con suy nghĩ rất nhiều, Tư Hoành cũng muốn hiểu rất nhiều việc. Chuyện trước kia đúng là không thể trách cha, đều là tại Vương phi nên mẹ và con mới…”

Trong lòng Tương Uyên đột nhiên cảm thấy chua xót, vội vàng ôm nhóc con vào lòng: “Đều là tại cha, đều do cha cả, do cha tin nhầm người, đều là do cha không tốt, nếu cha xem "Hậu Cung Chân Hoàn Truyện" sớm thì con và mẹ nhất định sẽ không gặp nhiều chuyện như thế.

Tương Uyên ôm chặt lấy con trai ruột, cổ họng căng cứng, lúc anh ấy nói chuyện còn có chút nghẹn ngào: “Là do cha tự xem mình là đúng, do cha quá tự tin, là do cha sai.”

Trái tim Tương Tư Hoành cảm thấy ấm áp, mắt ngập nước, khóe miệng lại cong lên.

“Con không trách cha, nếu mẹ biết chuyện cũng sẽ không trách cha.”

Tương Uyên càng tự trách và xấu hổ hơn.

Tể Tể cộp cộp, bước chân nhỏ chạy tới nói: “Bác Tương, anh Tiểu Tương, sắp tới Tết rồi, vì sao bác và anh lại khóc?”

Tương Uyên quay mặt đi chỗ khác, Tương Tư Hoành thoát ra khỏi lồng ngực cha ruột, nắm lấy tay nhỏ của Tể Tể, giọng điệu non nớt giải thích với cô bé: “Tể Tể, không có gì đâu, là cha anh… Ông ấy…”

Cửu Phượng sợ bị bà cụ Hoắc kéo đi xem mắt cô vợ nhỏ, anh ta lập tức nói chen vào: “Muốn tìm một cô vợ trẻ!”

****

Tương Tư Hoành: “…”

Khóe miệng Tương Uyên run run: “Cửu Phượng, cậu muốn ăn đòn đúng không?”

Cửu Phượng: “Muốn ăn đòn á? Không biết là ai đánh ai đây! Muốn thử một chút không?”

Tương Uyên: “Đi!”

Cửu Phượng: “Đi nào!”

Tể Tể: “…”

Tương Uyên xoa đầu cậu con trai rồi nhanh chóng rời đi. Cửu Phượng đi theo sát phía sau như sợ chậm trễ.

Tể Tể và Tương Tư Hoành: “…”

Bà cụ Hoắc đang chuẩn bị từ tốn tâm sự với hai tên độc thân: “…”

“Này, sao hai đứa nó chưa vào đã đi rồi.”

Cái miệng nhỏ nhắn của Tể Tể há ra, nhưng nhất thời lại không biết nên giải thích thế nào.

Tương Tư Hoành mím môi nói: “Bà nội, chú Cửu Phượng và cha con quên mang đồ tới nên quay về lấy rồi.”

Nghe vậy bà cụ Hoắc phẩy phẩy tay nói: “Đều là người một nhà cả, đồ đạc gì chứ!”

Tương Tư Hoành nuốt một ngụm nước bọt: “Là là… Chú Cửu Phượng và cha nói bọn họ xem như ở nhờ, nhất định phải cầm ít đồ tới nếu không bọn họ cũng ngại.”

Tể Tể: “Đúng!”

Bà cụ Hoắc: “…”

Hoắc Trầm Huy ngồi bên cạnh bà cụ Hoắc nhìn con trai và cháu gái nhỏ nói quàng nói xiên.

Có điều con trai nhỏ đã nói như vậy thì lát nữa khi Tương Uyên và Cửu Phượng tới chắc chắn sẽ cầm theo không ít đồ.

Cửu Phượng và Tương Uyên đi rồi, bà cụ Hoắc chỉ có thể tiếp tục trò chuyện với con trai lớn.

“Trầm Huy à, con nhìn con xem, tuổi cũng không còn nhỏ nữa mà…”

Hoắc Trầm Huy vội vàng lấy điện thoại di động ra, giả vờ đứng dậy ra ngoài nghe điện thoại: “Hả? Cái gì cơ? Được rồi, tôi lập tức mở máy tính ra xem.”

Bà cụ Hoắc nhìn theo anh ấy, cầm lấy cái gối ôm rồi ném vào mông con trai lớn: “Máy tính của con để ở ngoài sân của nhà lớn!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free