Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1826:
Bên trong trang viên nhà họ Hoắc, mọi người đều đang bận rộn, nhất là quản gia La.
Tết ông Công ông Táo xong thì một tuần sau là ba mươi rồi.
Mặc dù năm nào cậu chủ và các cô cậu trong nhà đều về nhà cũ ăn Tết, nhưng bên phía trang viên không thể không bố trí trang trí được.
Nhất là khi lượng cơm ăn hàng ngày của các cô cậu chủ càng lúc càng tăng rất nhiều, ông ấy không chỉ chú ý về nguyên liệu nấu ăn, dặn dò các đầu bếp nhiều việc cần lưu tâm, mà còn phải chăm sóc đám thú cưng của các cô cậu chủ trong trang viên nữa.
Ngoại trừ bé rắn nhỏ kia ra thì những thú cưng khác cũng xem như đáng yêu.
Ngoài ra ông ấy còn phải mua sắm chuẩn bị đồ Tết cũng như chuẩn bị các món quà tặng khác.
Những năm qua chuyện này đều do bà chủ lo liệu, nhưng bây giờ bà chủ không có ở đây, cậu chủ bận rộn chân không chạm đất, vì thế những việc này đều rơi xuống người ông ấy.
Không ngờ năm nay lại đặc biệt hơn mọi khi.
Ông cụ và bà cụ bên kia gọi điện thoại tới, nói năm nay mọi người sẽ ăn Tết ở phía trang viên bên này. Quản gia La vì thế lại càng bận rộn hơn.
Tới ngày hai mươi tám tháng chạp, bà cụ Hoắc nhìn quản gia La gầy đi trông thấy cũng nhịn không được đau lòng cảm thán: “Quản gia La, hay năm nay ông qua bên nhà cũ ăn Tết với nhóm quản gia và dì giúp việc bên nhà cũ?”
Quản gia La trợn tròn mắt: “Bà cụ, có phải tôi đã làm không tốt chỗ nào không?”
Bà cụ Hoắc vội vàng lắc đầu: “Sao lại như thế được? Ông làm tốt lắm.”
Quan trọng là bây giờ trong nhà có rất nhiều thứ không phải người, bà ấy sợ trong lúc ăn Tết, sau khi uống vài chén rượu, đám yêu quái Thỏ Đen lộ ra nguyên hình sẽ hù dọa đám người quản gia La.
Quản gia La: “Vậy…”
Bà cụ Hoắc lấy ra một phong bì đỏ dày nhét vào tay quản gia La: “Ông cầm lấy, đây là năm lần tiền thưởng, phần thưởng vì ông đã giúp bà già tôi đây chăm sóc thỏa đáng cho cả nhà thằng hai! Ông vất vả rồi!”
Bà cụ Hoắc không để quản gia La nói được lời nào đã cười híp mắt bổ sung thêm: “Có điều quy củ năm nay được sửa lại, những năm trước đều ăn Tết ở nhà cũ, năm nay bên phía trang viên được trùng tu lại, tôi và ông già vừa vặn muốn qua đó ăn một cái Tết ấm cúng.”
“Mặc dù nhà cũ không nhỏ, nhưng trang viên bên này rộng rãi hơn, trong nhà nhiều trẻ con, còn có không ít thú cưng, thích hợp cho bọn nhỏ chơi đùa.”
Quản gia La dựa theo lý lẽ này mà tranh luận: “Bà cụ, nếu vậy giữ tôi lại không phải tốt hơn sao? Tới đó tôi có thể giúp bà cụ chăm sóc cậu chủ, cô chủ nhỏ.
”
Bà cụ Hoắc cười ha hả lắc đầu: “Không cần, không cần, ý của thằng hai là năm nay ông sẽ tổ chức cho nhóm giúp việc làm thuê ở bên này qua bên nhà cũ ăn Tết chung với nhóm lão Cù bên đó. Mọi người vẫn chưa kết hôn, sống độc thân một mình, tụ tập náo nhiệt một chút, ăn món ngon, uống chút rượu, tâm sự trải lòng.”
Quản gia La: “…”
“Đương nhiên, nếu mọi người đã suy nghĩ thông suốt, muốn tìm người yêu để ổn định cuộc sống thì cứ nói với bà già này, gần đây tôi đang giúp đám thằng ba xem xét mấy cô gái, tuổi tác cũng gần gần với mọi người.”
Trong chớp mắt quản gia La tê dại: “Không, không, không… Không cần đâu, cảm ơn bà cụ.”
Quản gia La sợ bà cụ lại nhắc lại chuyện tìm người yêu nên chẳng dám nói gì thêm, cầm phong bì đỏ nhanh chóng chuồn đi.
Quản gia La đi được vài bước thì tính quay lại hỏi bà cụ xem lỡ lúc đó bà cụ bận quá không lo liệu nổi thì sao, nhưng ông ấy chưa kịp nói, vẻ mặt bà cụ Hoắc vô cùng niềm nở hỏi thăm: “Lão La, ông nghĩ thông rồi sao, muốn tìm người yêu có đúng không?”
Khóe miệng quản gia La run rẩy, rồi vắt chân lên cổ mà chạy.
Bà cụ Hoắc nhìn theo, dở khóc dở cười.
Hoắc Trầm Huy đi từ phòng khách nhỏ ra, vừa đúng lúc nhìn thấy cảnh này cũng nhịn không được mà cười.
“Mẹ, mẹ vì để tam quan của quản gia La không bị vỡ nát mà ngay cả việc bảo ông ấy tìm người yêu cũng nói được sao!”
Bà cụ Hoắc hiền hậu cười nói: “Không không không, thằng cả, mẹ thật sự muốn tìm người yêu cho lão La, lão Cù! Hơn nữa đúng là trong tay mẹ có không ít cô gái tuổi tác thích hợp.”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Hoắc Trầm Huy như đang nghĩ tới chuyện gì đó, không tin nỗi hỏi lại mẹ ruột mình: “Mẹ, mấy cô gái đó không phải mẹ đang xem xét cho thằng ba và Cửu Phượng à?
Bà cụ Hoắc nhìn con trai trưởng với ánh mắt như đang nhìn đứa ngốc.
“Thằng cả, mẹ là người bất công như vậy sao?”
“Bốn đứa các con có đứa nào có vợ chưa? Con và thằng hai thì thôi đi, vợ và con đều đã có, tạm thời không nóng vội, nhưng thằng ba thằng tư có khi tới tay con gái cũng chưa từng sờ được đấy!”
Vẻ mặt Hoắc Trầm Huy một lời khó nói hết: “Nhưng mà mẹ, quản gia La lớn hơn con ba tuổi đấy!”
Bà cụ Hoắc cười ha hả một tiếng: “Cửu Phượng và Tương Uyên đã bao lớn, mấy cô gái này tuổi có hơi lớn, tương đối thích hợp với quản gia La, nếu so ra thì còn trẻ hơn bọn họ tới mấy ngàn tuổi.”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Cửu Phượng và Tương Uyên mới từ bên ngoài tới: “…”
Hai người họ liếc nhìn nhau, yên lặng rụt chân về.
Tể Tể và Tương Tư Hoành đang chơi ở lầu hai sáng mắt, hai đứa nhóc đồng loạt la lên: “Chú Cửu Phượng, bác Tương (Cha)! Hai người tới rồi!”