Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1811:
Không chờ ông cụ Kỷ nói chuyện, Trương Tập đã cười khen tặng: “Chúc mừng ông cụ Kỷ.”
Ông cụ Kỷ cười tủm tỉm khoát tay: “Đứng đầu Huyền Môn cái gì chứ, chỉ là một danh hiệu thôi mà! Chúng ta là đời sau của giới Huyền Môn thì chuyện nên làm nhất chính là trừ ma vệ đạo, giữ gìn hoà bình của thế gian chứ không nên chú ý tới những thứ ngoài thân như vậy.”
Trương Tập vội khen: “Ông cụ Kỷ có suy nghĩ như vậy thật đúng là may mắn cho người thường như chúng tôi.”
Trương Toại Phong, Dương Cương và Cao Triệu Ba cuối cùng cũng đã hiểu.
Thì ra ông cụ mặc bộ trang phục truyền thống từ thời nhà Thanh này là người trong Huyền Môn, cũng chính là mấy bậc thầy phong thủy mà họ từng nghe người khác nhắc qua.
Nghe nói những bậc thầy phong thủy có đạo hạnh cao thâm có thể giúp một gia tộc quyền quý bảo đảm con đường quan chức cũng như tiền của sung túc suốt mấy đời.
Trương Toại Phong vội vàng tự tát cho mình một cái bạt tai: “Thì ra là thầy Kỷ, nãy giờ đều là do Toại Phong có mắt mà không thấy Thái Sơn, thầy Kỷ là người khoan dung xin đừng ghi thù kẻ tiểu nhân như tôi nhé, đều do Toại Phong không phải!”
Ông cụ Kỷ đi qua, tự mình đỡ Trương Toại Phong đứng dậy: “Người xưa có câu “người không biết thì không có tội”, cậu Toại Phong không cần để trong lòng đâu.”
Trương Toại Phong mừng rơn: “Thầy Kỷ, xin hỏi ngoài xem phong thuỷ ra thì ông có thể đối phó với… mấy sinh vật phi nhân loại không?”
Trương Tập nhíu mày quát lớn: “Toại Phong!”
Ông cụ Kỷ vốn đang cười tủm tỉm, nhưng khi nhìn thấy gương mặt sưng tấy của Trương Toại Phong thì nụ cười chợt vơi đi vài phần, giọng nói cũng trở nên trầm thấp hơn ban nãy: “Tổng giám đốc Trương, vành mắt của cậu Toại Phong ánh lên màu xanh, ấn đường biến thành màu đen, chỉ sợ sẽ có tai nạn đổ máu đấy.”
Trương Toại Phong còn chưa kịp nói gì thì ông cụ Kỷ đã thong thả mở miệng: “Có phải mấy ngày nay cậu Toại Phong thường xuyên gặp ác mộng không? Cũng thường xuyên cảm thấy rợn sống lưng, cả người lạnh run?”
Trương Toại Phong hoảng sợ gật đầu: “Đúng đúng đúng! Thầy Kỷ! Từ ngày gặp được Minh Tể Tể và Tương Tư Hoành, mỗi ngày tôi đều gặp ác mộng, hơn nữa cứ thấy vô cùng lạnh lẽo.
”
Chân mày của Trương Tập chậm rãi cau lại.
Ông cụ Kỷ lại nhìn về phía Dương Cương và Cao Triệu Ba: “Hai vị đây thì sao? Có cảm giác giống như vậy không?”
Dương Cương và Cao Triệu Ba nuốt một ngụm nước miếng, sau đó quỳ rạp xuống đất.
“Có có! Thầy Kỷ, cứu chúng tôi với! Có phải bọn tôi đã gặp quỷ rồi không?”
Chân mày của Trương Tập càng nhăn chặt hơn nữa, thậm chí còn mím môi lại.
Ông cụ Kỷ đỡ ba người đứng dậy, vẻ mặt dịu dàng hỏi: “Những ngày này ba vị có gặp phải chuyện gì tương đối kỳ quặc không?”
Trương Toại Phong lập tức kể hết ra không dám giấu diếm: “Có có có! Dạo gần đây tôi khá là xui xẻo, lúc ở cục cảnh sát thì thường xuyên bị trù dập, còn bị đám người nhốt chung phòng giam tẩn cho một trận. À đúng rồi, còn có ngày hôm qua lúc ở trang viên của nhà họ Hoắc nữa, tôi bị một con rắn quất cho một cái! Đau đến mức tôi ngất ngay tại chỗ luôn.”
Trương Tập theo bản năng quát lớn: “Toại Phong!”
Ông cụ Kỷ nhướng mày: “Trang viên của nhà họ Hoắc? Là nhà họ Hoắc quản lý tập đoàn nhà họ Hoắc kia đấy hả?”
Trương Toại Phong gật đầu, cứ nhắc tới nhà họ Hoắc là gã ta lại hận ngứa răng: “Chính là nhà họ Hoắc đó đó!”
Trương Tập vội mở miệng: “Ông cụ Kỷ, chuyện này không thể trách nhà họ Hoắc được, đều do thằng con bất hiếu Toại Phong nhà tôi kiếm chuyện trước mà thôi.”
Ông cụ Kỷ thản nhiên mở miệng: “Tôi biết tổng giám đốc Trương đang e dè địa vị của nhà họ Hoắc.”
Nói xong, ông cụ lấy bốn lá bùa được gấp thành hình tam giác từ trong túi ra đặt vào trong tay của Trương Toại Phong: “Tôi có bốn lá bùa, tổng giám đốc Trương và ba cậu đây mỗi người giữ một lá đi, nếu trong mấy ngày nay gặp được Minh Tể Tể, Tương Tư Hoành hay con rắn mà cậu Toại Phong nhắc tới xong mà lá bùa biến thành tro thì...”
Trương Toại Phong, Dương Cương và Cao Triệu Ba gấp gáp hỏi dồn: “Thì sao cơ?”
Ánh mắt của ông cụ Kỷ trở nên nặng nề: “Như vậy bọn nó nhất định là yêu ma quỷ quái!”
Trương Toại, Phong Dương Cương và Cao Triệu Ba: “...”
Trương Toại Phong cảm thấy chân mình không còn đau nữa, lập tức cầm một lá bùa cất vào trong túi rồi đi ra ngoài: “Vậy tôi đi thử ngay đây!”
Trương Tập: “...”