Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1824:

Kỷ An Viễn vẫn không an tâm, nhưng ông ta cũng biết ông cụ Kỷ nói không sai.

“Thôi được! Vậy chờ qua tết Nguyên Tiêu thì em sẽ cho bọn họ nếm mùi lợi hại!”

****

Sau khi Kỷ An Viễn rời đi, ông cụ Kỷ trái lo phải nghĩ, cuối cùng yên lặng rời khỏi nhà cũ.

Chờ đến khi xuất hiện lại, ông cụ đã tới một viện điều dưỡng tư nhân.

Lúc này, ông chủ của viện điều dưỡng - Trương Tập - đang xụ mặt nghe con trai út Trương Toại Phong nói nhăng nói cuội: “Cha, cha phải tin con, hai đứa Minh Tể Tể và Tương Tư Hoành kia nhất định có vấn đề!”

Dương Cương và Cao Triệu Ba cũng gật đầu lia lịa: “Đúng đó bác Trương, lúc ấy bác không có ở đó nên không biết đâu, khi bọn cháu vừa tính giở trò với Tôn Hân Hân thì có hai đứa nhỏ đột ngột xuất hiện ở trong phòng.”

Trương Toại Phong lập tức nói tiếp: “Hai đứa nhỏ đó chính là Minh Tể Tể và Tương Tư Hoành.”

Dương Cương: “Bác Trương, cửa phòng rõ ràng đang đóng lại, bọn cháu cũng không hề thấy bất kỳ một đứa nhỏ nào tiến vào.”

Cao Triệu Ba: “Cho nên hai đứa nó... thật sự... có khả năng không phải là người đâu ạ.”

Trương Tập lập tức tát cho con trai của mình một cái bạt tai đau điếng.

Về phần Dương Cương và Cao Triệu Ba, nếu hai người cũng họ Trương thì có lẽ ông ta đã tặng cho hai người mỗi người một cái tát luôn rồi.

“Nói bậy nói bạ! Không phải người cái quái gì? Con cái nhà họ Hoắc chẳng lẽ lại không phải người? Tao thấy mày mới không phải người đó!”

Trương Toại Phong: “...”

“Cha, con là con trai ruột của cha đó, sao cha lại nói con không phải người? Nếu con không phải người thì cha là người chắc?”

Trương Tập lập tức đá một đá vào mông của con trai út: “Mày là người? Mày là người mà lại làm ra được những chuyện táng tận lương tâm đó à?!”

Không chờ Trương Toại Phong phản bác, Trương Tập đã lạnh lùng quát lớn: “Trương Toại Phong! Tao nói cho mày biết, Tôn Hân Hân là trường hợp cuối cùng, nếu tao mà phát hiện mày còn dám dâm ô con gái nhà người ta nữa thì tao sẽ thiến mày đó!”

Trương Toại Phong khó tin hỏi ngược lại: “Cha, con là con trai ruột của cha mà! Cha muốn thiến con chỉ vì một con đàn bà như Tôn Hân Hân sao?”

Dương Cương ho khan một tiếng, nhắc nhở gã ta: “Anh Phong, ý của bác Trương là cô giáo Tôn có nhà họ Hoắc chống lưng đấy.”

Mặt Trương Toại Phong đen thui: “Nhà họ Hoắc cái cứt chó! Con điếm Lưu Lệ Nhã kia nói Tôn Hân Hân chỉ là một giáo viên mầm non bình thường thôi, tuy dạy trong trường quý tộc và nhận lớp có con cái của nhà họ Hoắc, nhưng trong lớp cũng đâu phải chỉ có...

ui da!”

Trương Tập lại tặng một cái bạt tai trời giáng vào thẳng mặt của gã ta: “Đầu mày để đâu rồi?”

Không chờ Trương Toại Phong nói chuyện, Trương Tập đã phẫn uất tự hỏi tự đáp: “À! Lúc mẹ mày sinh mày ra đã lỡ đem đầu óc mày chôn cùng với nhau thai rồi!”

Trương Toại Phong: “...”

Dương Cương và Cao Triệu Ba: “...”

Trong lúc Trương Tập giận sôi máu, bên ngoài chợt truyền tới tiếng gõ cửa.

Trương Tập rất muốn mắng to một câu “cút đi”, nhưng thói quen mang mặt nạ “người điềm đạm” đã giúp ông ta nhanh chóng bình tĩnh lại, sau đó xoay người nói: “Mời vào!”

Ông cụ Kỷ đẩy cửa tiến vào: “Chào ông, tổng giám đốc Trương.”

Lông mày của Trương Tập nhăn tít lại đến mức có thể kẹp chết muỗi.

Ông ta đánh giá nhanh ông cụ Kỷ một lượt từ đầu đến chân, trong mắt toát ra vẻ khó hiểu và nghi ngờ.

Nhưng dù là thế, ông ta vẫn giả vờ giãn mày ra, dùng giọng nói dịu dàng pha lẫn chút ý cười hỏi: “Xin hỏi ông là...”

Ông cụ Kỷ mặc một bộ trang phục truyền thống từ thời nhà Thanh, lúc này đang nở một nụ cười hiền hòa. Mái tóc của ông cụ tuy đã hoa râm nhưng phong thái vẫn vô cùng sáng láng, khóe mắt có không ít nếp nhăn, sắc mặt hồng hào, tóm lại vừa nhìn đã biết không phải là hạng người tầm thường.

“Tôi là người cầm quyền của nhà họ Kỷ, Kỷ An Triều.”

Trương Tập sửng sốt: “Người cầm quyền của nhà họ Kỷ?”

Ông cụ Kỷ cười tủm tỉm nhìn ông ta, bày ra hình tượng của một bậc cha chú hiền hòa khoan dung lại còn dễ nói chuyện: “Đúng! Là nhà họ Kỷ.”

Trương Toại Phong với gương mặt sưng vù lập tức bật chế độ mỏ hỗn: “Nhà họ Kỷ nào cũng kệ mẹ ông! Cút ngay!”

Trương Tập nghĩ đến cái gì, thế là dứt khoát đá một cái vào cẳng chân của Trương Toại Phong, gã ta ăn đau, lập tức ngã quỳ trên mặt đất, vừa lúc quỳ thẳng về phía của ông cụ Kỷ.

Trương Toại Phong sốc ngang, lập tức khóc hu hu: “Cha?”

Cho nên, tình thương của cha thật sự sẽ biến mất sao?

Từ sau khi biết Minh Tể Tể là người của nhà họ Hoắc, gã ta vẫn luôn bị cha đánh cho bầm dập.

Rõ ràng đám gã ta cũng đã đến nhà họ Hoắc để xin lỗi, hơn nữa còn bị đám vật nuôi kỳ quái của bọn nhỏ nhà họ Hoắc nuôi vướng ngã sấp mặt, nhưng dù là thế thì bọn họ cũng đâu có bắt chẹt gì nhà họ Hoắc đâu, chẳng lẽ bấy nhiêu còn chưa đủ để thể hiện lòng chân thành của họ à?

Trương Tập vốn đang hơi cong eo đột nhiên đứng thẳng dậy: “Ông... ông cụ Kỷ?”

Ông cụ Kỷ cười cười: “Tổng giám đốc Trương biết nhà họ Kỷ sao?”

Trương Tập lập tức trở nên vô cùng cung kính: “Biết chứ biết chứ, nghe đâu nhà họ Kỷ là một trong số năm gia tộc Huyền Môn lớn của Hoa Quốc. Ban đầu là nhà họ Mặc đứng đầu năm gia tộc Huyền Môn, nhưng bây giờ nhà họ Mặc đã suy tàn, nhà họ Nghiêm cũng... cho nên hiện tại hẳn là nhà họ Kỷ đứng đầu trong Huyền Môn nhỉ.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free