Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1823:

Giang Lâm vội giải thích: “Ông chủ, anh để ý thời gian khởi công của dự án thành cổ Vân Thủy đi ạ.”

Hoắc Trầm Lệnh tiếp tục xem, phát hiện trước khi triển khai dự án thì thành cổ Vân Thủy không gọi là thành cổ Vân Thủy mà có tên là “Thế Giới Mới Lục Viên”.

Anh biết Thế Giới Mới Lục Viên, nó khởi công vào đầu năm, công ty nhận thầu xây dựng là một công ty nhỏ, sau này bởi vì các nhà đầu tư rút vốn nên công ty đó cũng tuyên bố phá sản, bởi vậy dự án Thế Giới Mới Lục Viên mới bị bỏ phế.

Nhưng vì sao người tiếp nhận dự án Thế Giới Mới Lục Viên lại trùng hợp là tư bản Tinh Hoa của nhà họ Kỷ?

Hoắc Trầm Lệnh đọc nhanh như gió, xem xong thì ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo hẳn.

Giang Lâm xoa xoa hai cánh tay: “Sao vậy ông chủ?”

Hoắc Trầm Lệnh bỗng nhiên cười lạnh một tiếng: “Thì ra ngay từ đầu năm nhà họ Kỷ đã bắt đầu âm mưu hãm hại nhà họ Hoắc của chúng ta rồi!”

Hoặc cũng có thể là sớm hơn nữa!

Từ lúc Hoắc Khánh Từ xuất ngoại chẳng hạn!

Huyền thuật của nhà họ Kỷ, lại thêm Cự Sâm Nhiêm ẩn thân trong đường sông của vịnh Lan Kỳ.

Chờ dự án vịnh Lan Kỳ được chuyển tới trong tay của nhà họ Hoắc, nhà họ Kỷ bắt đầu tiếp tục xây dựng thành cổ Vân Thủy, hai dự án tuy có chỗ khác nhau, nhưng nói thẳng ra thì một cái theo phong cách hiện đại, một cái lại đi theo phong cách phục cổ mà người trẻ tuổi đang rất chuộng.

Nhà họ Kỷ chỉ cần hơi giở trò thôi là đã có thể khiến nhà họ Hoắc của bọn họ không ngừng rót tiền vào dự án vịnh Lan Kỳ.

Nếu chuyện này kéo dài thì...

Ha hả!

Nếu thời gian quay ngược về lúc Tể Tể còn chưa đến nhà họ Hoắc thì với kế hoạch này của nhà họ Kỷ, chỉ sợ anh đã sớm hóa thành một nấm mồ rồi.

Anh cả có tính tình điềm đạm, mà nhà họ Kỷ lại đóng vai người tốt nhiều năm như vậy.

Cho nên chuyện nhà họ Hoắc sụp đổ chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi!

Hoắc Trầm Lệnh lại xem kỹ dự án thành cổ Vân Thủy một lần nữa, tìm được công ty nhỏ nhận thầu xây dựng Thế Giới Mới Lục Viên khi ấy.

Tài liệu mà Giang Lâm chuẩn bị cực kỳ tỉ mỉ, cho nên anh không tốn bao nhiêu thời gian đã xác định được người đứng tên pháp lý cho công ty nhỏ đó.

“Đới Quang Vĩ?”

Giang Lâm có biết người này, hơn nữa sau khi biết trên thế giới còn có phi nhân loại thì cậu ta lại càng chú ý kỹ những chuyện này, bởi vậy lập tức giải thích: “Thưa ông chủ, người này là cậu họ của Bạch Nam Khê - người thừa kế duy nhất nhà họ Bạch, một trong năm gia tộc Huyền Môn lớn đấy ạ.

Thấy Hoắc Trầm Lệnh không nói chuyện, Giang Lâm quyết định tiếp tục nói: “Đới Quang Vĩ chưa từng kết hôn, nhưng ông ta lại có một cô con gái tên là Bạch Nhạc Nhạc.”

Hoắc Trầm Lệnh khó hiểu: “Theo họ mẹ à?”

Giang Lâm: “Chuyện này thì tôi không biết ạ.”

Hoắc Trầm Lệnh gật đầu: “Sau khi xuống máy bay thì cậu tự mình đi điều tra Đới Quang Vĩ và Bạch Nhạc Nhạc cho tôi, cả Bạch Nam Khê nữa.”

“Vâng, thưa ông chủ.”

Hoắc Trầm Lệnh gấp tài liệu và nhắm mắt lại.

Cục diện của nhà họ Kỷ... cực kỳ thâm sâu, cũng vô cùng rộng lớn.

Nhưng mà...

Nếu Hoắc Trầm Lệnh anh đây không chết, vậy người bị đẩy đến đầu sóng ngọn gió chính là người nhà họ Kỷ!

Lúc này, ở nhà họ Kỷ.

Ông cụ Kỷ đi ra từ trong mật thất, nhìn thấy em họ Kỷ An Viễn đang đi tới đi lui trong phòng khách nhà chính, thoạt nhìn vô cùng nôn nóng và bất an.

“Lại làm sao đấy?”

Kỷ An Viễn cau mày: “Anh cả à, anh nhớ lần trước lần trước em có nói là sẽ dụ thằng nhóc nhà họ Bách để gặp riêng không? Nhưng em vẫn chưa tìm được cơ hội nữa.”

Ông cụ Kỷ khó hiểu: “Lâu như vậy rồi mà vẫn không có cơ hội à?”

Biểu cảm trên mặt ông cụ như thể đang nói, cho dù muốn gạt thì cũng phải bịa ra cái cớ nào có tâm một chút chứ?

Kỷ An Viễn vội giải thích: “Thật sự không cơ hội anh ơi, thằng nhóc này lúc nào cũng đi kè kè với đám nhóc nhà họ Hoắc hết, mà đám nhóc nhà họ Hoắc đó... mỗi đứa đều sở hữu một lá “bùa bình an” siêu cấp.”

Ông cụ Kỷ càng hoang mang: “Bùa bình an siêu cấp là cái gì nữa?”

Kỷ An Viễn nghiến răng nghiến lợi: “Là yêu quái! Đều là yêu quái tu luyện hơn bảy tám trăm năm! Lấy bừa một con nào ra cũng là yêu quái mạnh mẽ chiếm giữ một phương hết.”

Ông cụ Kỷ: “...Không phải lần trước cậu nói đã mê hoặc được linh hồn của Cự Sâm Nhiêm rồi sao?”

Kỷ An Viễn có chút hối hận: “Chỉ có đúng một lần đó mà thôi, về sau... không biết vì cái gì mà cho dù dùng bùa chú gì với bọn yêu quái đó thì cũng không có tác dụng hết.”

Ánh mắt của ông cụ Kỷ lập tức tối sầm: “Nhất định là có liên quan đến Minh Tể Tể rồi! Đến bây giờ vẫn không thể đoán ra thân phận của con nhãi ranh đó, báo hại chúng ta cứ phải bó tay bó chân không làm được gì cả!”

Kỷ An Viễn nghĩ nghĩ: “Anh cả, ngày mai là ngày kết thúc năm cũ rồi, không ấy để em đi thử lần nữa xem sao?”

Ông cụ Kỷ lắc đầu: “Mỗi cuối năm cổng lớn của địa phủ sẽ mở ra để các cư dân ở địa phủ trở về nhân gian thăm người thân cũng như hưởng thụ hương khói cống phẩm, mà trong thời gian này chúng ta không nên làm gì cả, tránh cho bị Diêm Quân mười điện và Phong Đô Đại Đế chú ý.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free