Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1822:
Thế giới này huyền ảo quá vậy.
Quản gia La mơ mơ hồ hồ gọi vệ sĩ tới khiêng hai cha con Trương Tập và Trương Toại Phong chở tới bệnh viện.
Đám yêu quái Thỏ Đen vô cùng hưng phấn.
“Cô chủ nhỏ, chúng tôi có thể cùng đi hát Karaoke vào đêm giao thừa thật sao?”
****
Đêm giao thừa đương nhiên là phải cùng hát karaoke với nhau rồi!
Sau khi “học hỏi” được nhiều kiến thức mới bên trong phòng karaoke xong, mỗi khi có thời gian thì Tể Tể và Tương Tư Hoành đều sẽ tụ lại thảo luận về chuyện này.
Hai mươi ba tháng chạp, năm cũ kết thúc.
Buổi tối ngày hai mươi hai, Tể Tể hỏi Tương Tư Hoành: “Anh Tiểu Tương, tối mai mình hát karaoke không anh?”
Tương Tư Hoành không từ chối ngay mà hỏi lại Tể Tể: “Tể Tể, không phải em nói mình sẽ hát vào đêm giao thừa sao?”
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to: “Thế mình không hát vào đêm kết thúc năm cũ được sao ạ?”
Tương Tư Hoành mím môi: “Nếu mình hát vào đêm kết thúc năm cũ thì đêm giao thừa sẽ không còn bất ngờ gì dành cho chú hai nữa.”
Đúng vậy.
Một giờ trước, giám đốc Hoắc đã phải lên máy bay để bay sang bên kia đại dương đi công tác, mãi đến tận ngày ba mươi giao thừa thì anh mới có thể trở về.
Tể Tể: “...”
“Vậy thôi, chúng ta phải tạo bất ngờ cho cha chứ!”
Tương Tư Hoành gật đầu: “Đúng vậy.”
Tể Tể cũng gật đầu: “Quyết định vậy đi! Anh Tiểu Tương, chúng ta sẽ chờ cho tới đêm giao thừa.”
Hoắc Tư Thần đang đi tìm bọn họ khắp nơi, lúc tìm tới vừa hay nghe được câu này của Tể Tể.
“Tể Tể, chờ đến đêm giao thừa làm gì cơ em?”
Thấy người tới là anh ba, Tể Tể cười tủm tỉm chia sẻ: “Anh ba ơi, Tể Tể và anh Tiểu Tương quyết định chờ đến đêm giao thừa thì sẽ hát karaoke với nhau trong nhà cho cha bất ngờ á.”
Hoắc Tư Thần còn tưởng rằng mình nghe lầm: “Hả? Em nói sao?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành đáp: “Hát karaoke ạ.”
Hoắc Tư Thần gãi gãi ót: “Hát karaoke?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thời gật đầu: “Đúng vậy.”
Hoắc Tư Thần: “...”
Nếu thế thì cha ruột của cậu chắc sẽ xỉu ngang mất…
Cha ruột là người rất thích sự yên tĩnh đó!
Nếu là tiếng karaoke đinh tai nhức óc thì...
Tuy nghĩ thế nhưng ánh mắt của Hoắc Tư Thần lại sáng rỡ: “Được đó! Anh ba cảm thấy chuyện này siêu thú vị luôn!”
Tể Tể vội lên tiếng: “Anh ba, anh nói nhỏ chút đi chứ, đây là bí mật mà.”
Tương Tư Hoành bổ sung: “Nếu không mọi người mà biết hết thì sẽ không còn là bất ngờ nữa đâu ạ.
”
Hoắc Tư Thần bắt đầu thấp giọng cười khà khà: “Biết rồi biết rồi! Anh sẽ giữ bí mật! Đến lúc đó các em cứ để anh điều chỉnh âm lượng và micro các thứ cho, à phải rồi, trừ mấy thứ này ra thì mình còn cần chuẩn bị cái gì nữa không, Tể Tể, Tiểu Tương, hai em cứ nói với anh ba đi!”
Tể Tể và Tương Tư Hoành cười hí hửng: “Vâng, cảm ơn anh ba ~”
Hoắc Tư Thần vỗ ngực bảo đảm: “Chuyện nên làm thôi mà! Đến lúc đó các em cứ trông cậy vào anh ba!”
Tương Tư Hoành tò mò: “Anh Tư Thần, nếu như có mấy thứ mà anh không biết điều chỉnh thì sao ạ?”
Hoắc Tư Thần cười hì hì: “Thì mình vẫn còn anh hai mà! Anh hai biết tuốt á! Yên tâm yên tâm!”
Đây là năm mới đầu tiên của Tể Tể và Tiểu Tương sau khi gia nhập đại gia đình này, cho nên bọn họ phải để cả nhà trải qua một cái Tết khó quên mới được!
Nhất là cha ruột!
Cha ruột - giám đốc Hoắc đang ngồi trên máy bay để bay sang đất nước ở bên kia đại dương - đột nhiên hắt xì liên tiếp ba bốn cái.
Giang Lâm đang ngồi bên cạnh anh xem lịch trình, thấy thế thì ngạc nhiên hỏi: “Ông chủ, có phải điều hòa mở lớn quá nên anh bị lạnh không?”
Hoắc Trầm Lệnh lắc đầu: “Tôi chỉ hắt xì bình thường thôi.”
Anh rất hiếm khi hắt xì, mà hắt xì một hơi nhiều cái như thế lại càng ít.
Cho nên...
Nghĩ đến bọn nhỏ ở nhà, khóe miệng của Hoắc Trầm Lệnh hơi nhếch lên: “Có lẽ là bọn nhỏ nhớ tôi.”
Giang Lâm nghe thế thì cười rộ lên: “Nhất là cô chủ Tể Tể nhỉ? Tối nay trước khi anh đi, trông cô chủ Tể Tể cực kỳ quyến luyến, còn bảo anh nhớ phải về nhà ăn Tết trước đêm giao thừa nữa kìa.”
Sắc mặt lạnh lùng của Hoắc Trầm Lệnh dần trở nên dịu dàng: “Tài liệu về tư bản Tinh Hoa đâu?”
Giang Lâm đã chờ câu hỏi này của ông chủ từ lâu, nghe thế lập tức đưa một xấp tài liệu qua.
“Thưa ông chủ, đây là tất cả các dự án của tư bản Tinh Hoa dưới danh nghĩa của Kỷ An Thanh, tư bản Tinh Hoa thành lập hơn ba mươi năm, hai khoản chi lớn nhất của nó, một khoản là về từ thiện, một khoản là dự án thành cổ Vân Thủy mới bắt đầu vào đầu năm nay.”
Vụ từ thiện thì Hoắc Trầm Lệnh có biết, dù sao mỗi năm nhà họ Hoắc cũng dành một khoản chi rất lớn cho việc này.
Hoắc Trầm Lệnh mở tài liệu ra, tìm được những thông tin liên quan đến thành cổ Vân Thủy.
Chờ đến khi nhìn thấy vị trí cụ thể của nơi này, Hoắc Trầm Lệnh không khỏi híp mắt lại: “Nơi này cách công trình vịnh Lan Kỳ không đến một trăm kilomet à?”
Giang Lâm gật đầu.
Hoắc Trầm Lệnh lập tức nhăn mày lại: “Tôi nhớ rõ khi điều tra và nghiên cứu toàn diện trước khi triển khai dự án ở vịnh Lan Kỳ, anh cả chưa từng nhắc qua về dự án thành cổ Vân Thủy này.”
Một dự án ngốn tận vài tỷ lại cách vịnh Lan Kỳ không đến một trăm kilomet, vậy không có lý do gì mà anh cả của anh đi điều tra nghiên cứu mà lại không phát hiện cả.