Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1812:
Tương Tư Hoành vô cùng tò mò: “Anh ơi, đây là bạn của anh hả?”
Tể Tể: “Anh Tư Lâm ơi, Tể Tể cùng với anh Tiểu Hoành có thể đi cùng không ạ? Chúng em đảm bảo mình vô cùng ngoan ngoãn ạ.”
Hoắc Tư Lâm liếc mắt nhìn Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Cẩn nghĩ Tể Tể từ hồi bị phản phệ xong vẫn luôn ở đợi trong trang viên, khó lắm mới được phép ra ngoài, hơn nữa có cả cậu ấy lẫn Tư Lâm quan sát.
“Anh ơi, đi thôi, đến lúc đó để em coi Tể Tể cùng với Tiểu Hoành cho.”
Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành cũng lên tiếng bảo đảm: “Tụi em hứa sẽ ngoan ngoãn. Chúng em chỉ đi cùng thôi, đảm bảo không gây sự ạ.”
Hoắc Tư Lâm dở khóc dở cười, anh ấy quay qua nói với Đậu Văn: “Hiện tại trên xe tớ còn có ba người em nữa.”
Đậu Văn cười ha hả: “Cái gì mà em trai em gái của cậu cơ? Đó là em trai em gái của tất cả mọi người! Dẫn đi hết! Phải dẫn đi hết!”
Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành lại càng vui.
Hoắc Tư Lâm cười đồng ý, lái xe đi theo xe của Đậu Văn đi tới Đại Hoàng Triều.
****
Một phòng nào đó trong Đại Hoàng Triều đã có khoảng bảy tám người cả nam lẫn nữ.
Trên xe Đậu Văn có bốn người, ba nam một nữ, nhìn có vẻ như không có cách biệt tuổi tác cho lắm.
Đám người Hoắc Tư Lâm cũng xuống xe.
Đám người Đậu Văn nhìn thấy Hoắc Tư Cẩn có hơi kinh ngạc.
“Đây chẳng phải chính là Tư Cẩn sao!”
Hoắc Tư Cẩn cười nhạt, quay người ôm lấy Tể Tể vẫn luôn tựa vào người mình vào trong lòng, đang tính ôm Tương Tư Hoành thì cậu ấy đã đi xuống từ cửa xe ở bên chỗ cậu ấy.
Lúc Hoắc Tư Lâm muốn tiến tới ôm cậu ấy thì cậu ấy đã nhích sang bên cạnh: “Anh à, em là con trai đó, em tự làm được.”
Hoắc Tư Lâm nén cười: “Được!”
Đậu Văn nhìn thấy, vô cùng vui vẻ: “Tư Lâm, hai đứa này chắc là Tể Tể cùng với Tiểu Tương đúng không?”
Tể Tể chẳng hề sợ người lạ chút nào, cười tủm tỉm giơ tay béo mập lên tự giới thiệu: “Xin chào các anh chị, em tên là Minh Tể Tể ạ.”
Tương Tư Hoành lập tức bắt theo: “Xin chào các anh chị, em tên là Tương Tư Hoành ạ.”
Hai người đi cùng với Đậu Văn chính là Trương Minh Gia cùng Trương Minh Ninh, hai người họ là anh em họ với nhau. Người con gái đi cùng tên là Đoạn Vũ Tình. Bốn người bọn họ ở chung một tiểu khu, lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Sau khi chào hỏi xong, cả nhà Đậu Văn đi cùng với Tể Tể và Tương Tư Hoành, sau đó đi thẳng vào căn phòng kia trong Đại Hoàng Triều.
Đây là lần đầu tiên Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành tới nơi này, đối diện với thứ âm thanh đinh tai nhức óc ở trong phòng thì mở to mắt, quai hàm cũng nghiến chặt lại.
Hai đứa trẻ bắt đầu giao lưu bằng thần hồn.
“Anh Tiểu Hoành, ồn thật đó.”
Tương Tư Hoành vô cùng tán đồng: “Đúng thế! Không ngờ mấy anh thích môi trường ồn ào như thế này.”
Tể Tể: “Chờ về nhà đã, đến lúc đó trong nhà cũng có thể náo nhiệt như vậy luôn.”
Tương Tư Hoành không thể không tán đồng: “Ừm! Sau khi quay về, chúng ta sẽ bật âm thanh của TV trong phòng khách tới mức to nhất, chuẩn bị cả microphone các thứ luôn.”
Lúc hai đứa nhỏ trao đổi bằng thần hồn thì Hoắc Tư Lâm dẫn theo Tương Tư Hoành, Hoắc Tư Cẩn bế Tể Tể bắt đầu hàn huyên cùng mọi người.
Tể Tể với Tương Tư Hoành trao đổi qua thần hồn thì cười tủm tỉm mà vẫy cái tay nhỏ.
Sau khi hàn huyên xong, Hoắc Tư Lâm dẫn theo Tương Tư Hoành, Hoắc Tư Cẩn ôm lấy Tể Tể đi tới ngồi xuống cái sô pha ở tận cùng trong góc phòng.
Trong phòng vô cùng náo nhiệt, có người hát có người nói chuyện,
Hoắc Tư Lâm nói chuyện với Lục Trạch mới về nước.
Hoắc Tư Cẩn bảo phục vụ mang theo vài đĩa trái cây và điểm tâm vào trong. Một phần để cho mọi người, một phần đặt xuống bàn trà trước mặt Tể Tể cùng với Tiểu Hoành.
Đậu Văn thấy Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành mới khoảng tầm ba, bốn tuổi mà âm thanh trong phòng lại quá lớn, sợ ảnh hưởng tới thính lực của tụi nhỏ nên lúc tiếp đón đã nói nhỏ hơn.
Nhưng thính lực của Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành lại khá tốt, dù cách một khoảng thì hai đứa vẫn nghe được rõ ràng.
Thế là ai đứa nhỏ vội nói: “Anh Đậu Văn ơi, anh không cần nói nhỏ như thế đâu ạ, tai tụi em không sao đâu.”
Chỉ sợ Đậu Văn không tin nên Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành vội bổ sung thêm: “Tụi em thích tiếng lớn! Không sao đâu ạ!”
Đậu Văn dở khóc dở cười.
Mọi người bị hai đứa trẻ chọc cười.
Lục Trạch ngồi bên cạnh Tể Tể, không nhịn được mà xoa nắn gương mặt trắng nõn của Tể Tể: “Tể Tể, thật sự là bé không thấy ồn quá hả?”
Đôi mắt đen nhánh của Tể Tể liếc qua liếc lại: “Không ạ! Tụi em có thể coi như không nghe thấy mà.”
Lục Trạch cười thành tiếng.
Tể Tể cũng cười, đôi mắt tròn xoe to đùng nhìn vô cùng tinh nghịch: “Anh Lục Trạch, tụi em nói thật mà!”
Tương Tư Hoành đưa miếng dưa hấu tới bên miệng Tể Tể, phụ họa theo: “Thật mà anh Lục Trạch ơi, chúng em không muốn nghe là không nghe thấy được mà.”
Lục Trạch cười không ngừng được.
Hoắc Tư Lâm cùng với Hoắc Tư Cẩn cũng cười, biết em trai em gái nói là sự thật nhưng chắc hẳn mọi người ở đây cảm thấy hai đứa nhỏ chỉ nói cho đúng thôi, không ai tin cả.
Hai anh em nhìn nhau cười, có loại cảm giác ai cũng say chỉ có mỗi bọn họ là tỉnh táo thôi.