Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1811:

“Cha, ăn cơm trưa xong thì cha với cô về quê đi ạ. Con tự chăm sóc bản thân mình được ạ.”

Tôn Quyên ngay lập tức vỗ vào miệng mình: “Ôi trời, Hân Hân à, cái mồm của cô thật là. Là do cô không tốt, cô không đúng. Cháu là sinh viên đừng chấp nhặt với người không có văn hóa như cô làm gì. Cô cũng là vì lo lắng cho cháu nên mới cố lên đây chăm sóc cho cháu mà.”

Tôn Hân Hân cũng chẳng tin lời bà ta nói.

Nhưng Tôn Quyền thì lại tạm tin.

Trước đó thì suýt đánh người ta, giờ thì mở miệng là gọi Hân Hân, gọi đến mức quá thân thiết.

Về tới nhà thì bà ta lại nhanh nhẹn rửa nồi cơm, rửa rau, thái rau, xào rau…

Tôn Hân Hân vừa nhìn thấy biểu cảm của cha mình là biết ngay chuyện để cho Tôn Quyên về luôn bây giờ là rất khó.

Ăn cơm trưa xong, cha Tôn cùng với con gái trò chuyện rất lâu.

Cô Tôn hiểu được ý của cha Tôn, cũng không muốn để cha lo lắng cho mình quá nên cuối cùng vẫn cười đồng ý.

“Cha, con biết rồi.”

Cha Tôn nhìn con gái với ánh mắt vô cùng áy náy. Qua tuổi năm mươi, nếp nhăn bên khóe mắt của ông ấy đã nhiều hơn, tóc trắng hơn nửa, trông vô cùng tang thương.

Cô Tôn nhìn thấy thế mà chóp mũi chua xót, vội ôm lấy ông ấy: “Cha, cha yên tâm đi ạ, con sẽ không cãi nhau với bà ta đâu.”

Còn nếu không thể nào chịu đựng được nữa thì cô sẽ xin với hiệu trưởng Lý được ở lại ký túc xá.

Cha Tôn thở dài.

“Thật ra cha cũng không biết tại sao cô của con lại thiện lành như thế, cũng không biết chuyện giữa con với Lệ Nhã là như thế nào. Nhưng mà thôi, chỉ cần cô con có thể phụ con giặt quần áo, nấu cơm, chăm sóc con thì cha đã yên tâm hơn nhiều rồi.”

Con gái một mình ở nơi thủ đô xa xôi, xung quanh không có lấy một người bạn thì sao cha Tôn có thể yên tâm được?

Tuy rằng Tôn Quyên có ý định riêng của bản thân nhưng con gái mình cũng thông minh mà.

“Nếu như cô con có làm ra chuyện gì khiến cho con khó chịu thì con cũng không cần phải khách khí làm gì, chỉ cần gọi điện thoại cho cha thôi, cha ngay lập tức dẫn cô con về luôn.”

Cô Tôn cười đáp lời: “Dạ!”

Hai cha con nói qua một lát về chuyện của mẹ Tôn, cha Tôn thu xếp một chút quần áo của mình rồi để cho Tôn Quyền đưa mình đến nhà ga để đi về quê.

Lúc lên xe đi về trang viên nhà họ Hoắc, Tương Tư Hoành tò mò hỏi Tể Tể.

“Tể Tể, tại sao em lại đưa người giấy nhỏ cho cô Tôn vậy?”

Người giấy nhỏ của Tể Tể rất lợi hại, thường thì sẽ không mang ra ngoài.

Cậu ấy vừa mới hỏi xong thì Hoắc Tư Lâm đang lái xe cùng với Hoắc Tư Cẩn ngồi ghế sau chăm sóc bọn họ đồng thời nhìn về phía Tể Tể.

Tể Tể chớp đôi mắt to, ngoan ngoãn giải thích: “Sau này cô Tôn sẽ có một khoảng thời gian… không được yên bình cho lắm, Tể Tể sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn cho nên mới đưa người giấy nhỏ cho cô Tôn ạ.”

Tương Tư Hoành vô cùng kinh ngạc.

“Không yên ổn hả? Cô Tôn sẽ gặp chuyện gì ảnh hưởng tới sinh mệnh hay sao?”

Tể Tể lắc đầu: “Ừm thật ra là không có.”

Tương Tư Hoành: “...”

Hoắc Tư Cẩn nghĩ một lúc, cầm điện thoại ra ngay lập tức nhắn tin cho đội vệ sĩ bên Lăng Phong, điều phối thêm người chú ý bên phía cô Tôn, khi cần thiết thì họ có thể trợ giúp.

Hoắc Tư Lâm cười mỉm hỏi Tể Tể: “Tể Tể, tại sao lúc đó em lại nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đứng bên cạnh cha của cô Tôn vậy?”

Ngoại hình của hai người kia có nét giống nhau thì chắc hẳn người phụ nữ đó có quan hệ thân thích với cha Tôn.

Cái này thì Tể Tể đúng.

Tể Tể cười rộ lên để lộ cái răng nanh nho nhỏ.

“Tại vì bà ấy khá là thiếu đạo đức cho nên Tể Tể mới nhìn lâu ạ.”

Ba anh em Hoắc Tư Lâm vô cùng kinh ngạc.

“Thiếu đạo đức á?”

Tể Tể gật đầu: “Âm đức của bà ấy hao tổn vô cùng nghiêm trọng, ngày thường chắc chắn đã làm không ít chuyện thiếu đạo đức ạ.”

Hoắc Tư Cẩn đã hiểu được đại khái: “Cho nên cuộc sống sinh hoạt kế tiếp của cô Tôn sẽ không được thái bình cho lắm nhưng không nguy hiểm tới sinh mạng, nhưng chắc chắn có liên quan tới người phụ nữ kia.”

Tể Tể cười hề hề khen Hoắc Tư Cẩn: “Anh cả thật là thông minh.”

Hoắc Tư Cẩn nhẹ nhàng xoa đầu Tể Tể.

“Tể Tể cũng thông minh lắm, biết trước đưa cho cô Tôn người giấy nhỏ.”

Tể Tể cười thấy răng không thấy mắt đâu, cọ vào lòng Hoắc Tư Cẩn, giọng vô cùng mềm mại.

“Tại vì cô Tôn rất là tốt với tụi em đó ạ.”

Cha Minh Vương đã dạy cô bé là phải có qua có lại.

Chỉ cần không phạm phải quy tắc thì Tể Tể luôn được phép giúp đỡ.

Bốn anh em đang nói chuyện với nhau thì bỗng nhiên chiếc xe bên cạnh bíp còi liên tục đồng thời còn hạ cửa sổ bên phía ghế phụ xuống nữa.

Hoắc Tư Lâm hạ cửa xe, nghiêng đầu nhìn xem.

Người ngồi ghế phụ là một người đàn ông trẻ tuổi, nhìn qua thì không lớn hơn Hoắc Tư Lâm lắm.

Người đàn ông đó nhìn thấy Hoắc Tư Lâm lại vô cùng cao hứng.

“Tư Lâm, là cậu thật này! Tụi tôi còn đang tính đi sang bên trang viên tìm cậu đất! Đi nào, đi nào, đi nào, Lục Trạch đã về rồi, anh em ở đây muốn đón gió tẩy trần cho cậu ấy, địa điểm chính là Đại Hoàng Triều ở đằng trước!”

Hoắc Tư Lâm có hơi khó xử.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free